OÁN LINH A LÊ - Chap 9 - Hết

Cập nhật lúc: 2025-08-28 16:50:52
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KUV8bsqzA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

21.

Mưa tạnh, nắng trải khắp Thiên Đô Thành.

Ta lời cảm ơn bên tai Bùi Tắc, cũng xin hỏa táng , đừng chôn lòng đất. Dù thể thấy.

Ta ôm xa dần, cuối cùng lớn tiếng gọi: "Bùi Tắc, nếu thích một nữa, ngàn vạn đừng dọa nàng nữa, sớm cho nàng nhé!"

Một trận gió thổi qua, chuông đồng mái hiên lầu nhỏ vang lên leng keng.

Ta thấy Bùi Tắc đột nhiên đầu , trong gió, nhưng cuối cùng vẫn thấy .

Ta xoay phiêu đến gốc lê, thấy cây lê nở đầy hoa.

Một nữ đồng đáng yêu đang gốc lê, hỏi nó đang đợi ai.

Nữ đồng giọng sữa nũng nịu : "A nương, con đang đợi đó."

Ta ngẩn , mày mắt nó chút giống , chút giống Bùi Tắc.

Có lẽ đây chính là hài tử của .

Cũng lẽ, đây chính là .

Cái bé nhỏ ngày ngày gốc lê, mong ngóng a nương thể đến.

Ta mỉm với nó, nắm lấy tay nó: "Ta đến , chúng thôi."

Nó lập tức nắm c.h.ặ.t t.a.y : "A nương, chúng ?"

Ta : "Trời đất rộng lớn, cũng ."

22.

Hoa lê rụng trắng trời đất, dắt tiểu nữ đồng trông thấy một con sông tuyệt .

Bên bờ sông nhiều , đang xếp hàng nối bước về phía .

Phía hàng là một nơi tràn ngập sự ấm áp.

Ngay khi gần chạm tới sự ấm áp , thấy tiếng Bùi Tắc: "Tống A Lê."

Ta đầu , thấy đang bước qua sông mà đến.

Chàng mặc áo dài màu mực mà thích nhất khi mặc, mái tóc búi cao bay phấp phới trong gió.

Chàng đến mặt và hài tử, với : "Trước đây gọi nàng, nàng cứ mãi để ý đến , thì là gọi sai tên . A Lê, may mà đến muộn."

Ta tưởng nhập mộng, tưởng là mộng của vượt qua ranh giới.

Thế nhưng thấy phía còn vô tướng sĩ đang vượt sông, m á u me be bét, c ụ t tay c ụ t chân.

Thì , chiến tử.

Rồi ôm hài tử lên, tự nhiên nắm lấy tay : "Đi thôi, cha đang đợi chúng ở phía ."

Ta về phía , thấy nhiều , họ đang vẫy tay về phía chúng .

Ta còn thấy cả nhũ mẫu, nhưng bà đang giận : "A Lê, cầu thần Phật bao lâu để con sống trăm tuổi, con đến sớm như ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/oan-linh-a-le/chap-9-het.html.]

Ta cuối cùng cũng nhớ , khoảnh khắc chế*, thấy một âm thanh: "Hãy cho nàng thêm chút thời gian , nhũ mẫu của nàng khi còn sống ngày ngày đều cầu phù hộ nàng, dù gì cũng để nàng thấy đại thù báo chứ."

Thì , việc thể hồn phách tiêu tán, do Tống Như Sơ dùng thủ đoạn gì. Là do nhũ mẫu của , khi còn sống cầu xin cho .

"A nương." Ta gọi bà.

Người nuôi dưỡng lớn lên là bà, đặt tên cho là bà, dạy cách sinh tồn trong cuộc sống là bà, cầu thần Phật phù hộ cho chính là bà, đợi cũng là bà.

Bà chính là a nương của .

Nhũ mẫu , bật .

Gió nổi lên, hoa lê như tuyết bay lượn trong gió.

Cỏ xanh chim hót khắp bốn bề, trăng trắng gió trong hoa lê.

A Lê, thôi!

Đừng quên theo dõi nhà để bỏ lỡ những bộ truyện tiếp theo nha.

(Hết)

Én giới thiệu 1 bộ cổ đại khác do Én đăng MonkeyD nha:

Tên truyện: Trùng Sinh: Hoa Nương Trả Thù

Tác giả: Mao Đồng

Ngày Tô gia tịch biên, cha mặc cho bộ váy lộng lẫy, quẳng mặt quan binh: "Đây chính là Tô gia Đại tiểu thư, Tô Nguyệt Oanh."

Họ đều , cha là trung bộc.

Ngày gặp , cha là Thần Võ Đại Tướng quân Tân đế sủng ái nhất, Tô Nguyệt Oanh chân chính trở thành Hoàng hậu, cùng Tân đế một đời một kiếp một đôi .

Còn , là hoa nương nơi thanh lâu, đều thể nhục.

Mẫu chuộc cho , kéo lê thể bệnh tật cầu xin cha, gã giữ cửa dùng hai côn đ á n h chế*.

Ta cầu xin Tô Nguyệt Oanh cho chôn cất tử tế, nhưng ngờ nàng : "Thanh lâu đầy rẫy thanh quan, nếu ngươi giữ gìn bản tâm, còn thể giúp ngươi, nhưng ngươi tự cam hạ tiện, sẽ giúp loại như ."

Đêm đó, liền chặ* c ụ t tứ chi, t r ầ m xuống sông.

Khi mở mắt một nữa, trở về ngày Tô gia tịch biên, , cứ để Tô Nguyệt Oanh tự ở thanh lâu mà gìn giữ bản tâm !

1.

Thân thể còn vương đau đớn kịch liệt, tứ chi của cắt lìa, một thùng nước lạnh dội từ đỉnh đầu xuống, buộc tỉnh táo, chỉ thể trơ mắt biến thành nhân trư ( lợn).

Ta kịch liệt giãy giụa trong đau đớn, Hứa Mộc – thanh mai trúc mã thuở xưa, tay cầm trường đ a o, ghê tởm , rút một dải lụa trắng lau vết m á u đ a o: "Dơ bẩn quá."

Ta thể tin đây là đặt trong lòng hơn mười năm.

Ta cùng Hứa Mộc từ nhỏ định , mười năm ở hoa lâu cũng là dùng tiền bán chăm sóc mẫu ở góa của , nhưng ngờ ngày gặp đầu tiên bao năm, bên tai chỉ còn một câu: "Dơ bẩn quá, đội lốt tên của Oanh Nhi mà những chuyện hạ tiện như , chế* cũng là hời cho ngươi."

Ta hận thấu xương, từng hưởng nửa phần lợi lộc khi Tô gia phồn vinh, nhưng Tô Nguyệt Oanh chịu đựng nỗi khổ khi Tô gia sa sút.

Hạ tiện? Ta kìm lạnh thành tiếng.

Tô gia phạm trọng tội, Tô Nguyệt Oanh là một nữ nhi của tội thần, ở hoa lâu còn chẳng bằng con chó, khi Tô Nguyệt Oanh gánh tội, vì hạ tiện?

Nước sông lạnh buốt dần ngập qua miệng mũi , nhớ đến mẫu , ngày quỳ cửa phủ Tướng Quân, tiếng than nức nở như rỉ m á u: "Con bé chỉ sống thôi mà, nó hại ai cả, nó tội tình gì ..."

2.

Ta cảm giác kéo lên.

"Đây chính là Tô gia đại tiểu thư Tô Nguyệt Oanh." Bên tai vang lên câu .

Mười năm ở hoa lâu, nghĩ, nếu khi phủ nhận là Tô Nguyệt Oanh thì sẽ .

Ta khó nhọc mở mắt, hai tên quan binh xốc dậy, gông xiềng nặng nề sắp đặt lên đầu . Cảnh tượng quen thuộc đến lạ, như thể về ngày tịch biên.

Ta lập tức mở miệng, những lời nghĩ suốt mười năm: "Ta, Tô Nguyệt Oanh."

Kiếp , khi cha dẫn , ông từng nhất định sẽ đến cứu , bất quá chỉ là tù vài ngày Tô Nguyệt Oanh, Tô gia lo liệu, sẽ để chịu tội.

Khi tin, nhưng sự chờ đợi kéo dài mười năm.

Ta hai tên quan binh: "Ta Tô Nguyệt Oanh, các ngươi bắt nhầm , mà ăn với Bệ hạ?"

Hai tên quan binh lộ vẻ do dự.

Trạm Én Đêm

Cha lạnh mặt một bên quát: "Ngậm miệng ngươi !"

Ta lập tức chỉ ông : "Các ngươi xem, ngay cả một tên gia bộc cũng thể quát mắng , thể là Tô gia Đại tiểu thư?"

Quan binh hồ nghi buông .

Ta dậy, lưng đám đông thấy một góc váy màu nguyệt bạch.

Ta khẽ nhếch môi, một tay giật phăng chiếc váy mà cha khoác lên , để lộ bộ quần áo vải thô của hầu Tô gia: "Ta là nha đầu trông vườn hoa của Tô gia."

Ta vươn tay , tuy cũng thon dài trắng nõn, nhưng so với bàn tay của những tiểu thư khuê các nuông chiều thật sự thì vẫn khác.

Tay còn vết tích gai hoa đâ* mấy ngày : "Tay của Tô gia Đại tiểu thư thương, thể ngay cả thuốc cũng dùng?"

Hai tên quan binh lời lập tức đóng sập cổng lớn, nhốt tất cả ở trong đó: "Ta phụng mệnh bắt giữ những trong Đại phòng Tô gia, nếu kẻ nào mận đổi đào, e rằng sẽ mất mạng." Nói xong, ánh mắt bọn họ đảo qua đảo cha.

Cha sắc mặt xanh mét, ánh mắt âm lãnh gần như xuyên thủng .

Kiếp , khi mang , tận mắt thấy cha lợi dụng lúc hỗn loạn mà bảo vệ Tô Nguyệt Oanh trong đám đông rời , trong ngục đợi mãi, đợi mãi, cuối cùng chỉ đợi chiếu chỉ đưa đến hoa lâu.

Loading...