Oán Khí Giày Thêu Hoa - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-02-05 09:33:43
Lượt xem: 1,200
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chú Út : "Mẹ , cần mua . Con quen một cô em trấn xinh lắm. Để mấy hôm nữa con dẫn cô về."
Gương mặt bà nội rạng rỡ hẳn lên. Bà hớn hở: "Thế thì quá, đỡ một khoản."
Thấy bà nội vui vẻ, cô Út mở lời dò hỏi : "Mẹ ơi, trai cũng tìm vợ mới , bao giờ thì đến lượt con lấy chồng?"
Bà nội lườm cô Út mắng: "Vội cái gì? Tao để mày bà cô già cả đời chắc? Chỉ hỏi! Mau dọn dẹp cái nhà kho cho sạch sẽ , mùi m.á.u tanh."
Cô Út nghiến răng gì, lẳng lặng nhà kho.
Chú Út hề hề khoe: "Cô em con quen trấn xinh lắm, còn hơn cả Xuân Lan."
Bà nội khen: "Thằng Trụ nhà đúng là bản lĩnh."
Bà nội và chú Út tán gẫu trong sân một lúc lâu, cả nhà ai về phòng nấy ngủ.
Đêm khuya, thấy tiếng bước chân bên ngoài vang lên: "Cộp... cộp..."
Tiếng bước chân nặng nề, âm thanh thì vẻ như đang ở ngay sát cửa phòng.
Bà nội ngủ say như c.h.ế.t, chẳng gì.
Ông nội vốn thính ngủ nên tỉnh giấc.
"Cộp... cộp..." thấy tiếng bước chân ngoài cửa.
sang ông nội, ông hiệu cho đừng lên tiếng.
"Cộp... cộp... cộp..."
Tiếng bước chân ngoài cửa cứ vang lên dai dẳng lâu, mãi đến khi trời gần sáng mới biến mất.
Sáng sớm hôm , bà nội mở cửa thấy hiên nhà chi chít những dấu chân, kích cỡ thì hẳn là dấu chân phụ nữ.
Bà nội lẩm bẩm đầy vẻ khó hiểu: "Thế là thế nào?"
Bà nội dứt lời thì thím Lưu hàng xóm hớt hải chạy sân nhà , chạy la: "Không xong , xảy chuyện lớn ! Bà Ba c.h.ế.t ."
Mấy chúng vội vàng chạy theo thím Lưu sang nhà bà Ba.
Vừa bước sân, ngửi thấy mùi m.á.u tanh nồng nặc đến buồn nôn.
Vào đến trong nhà, chúng bàng hoàng khi thấy bà Ba trong vũng m.á.u, một mảnh vải che . Toàn bộ xương cốt cơ thể bà gãy nát, hình vặn xoắn như chiếc quẩy thừng. Và chân bà…đang đôi giày thêu hoa màu đỏ.
Trên đôi giày thêu vẫn còn dính m.á.u.
Người tinh mắt qua là ngay: cái c.h.ế.t của bà Ba cực kỳ quái đản và tà môn.
Cô Út sợ hãi run rẩy , lí nhí : "Mẹ… giày thêu, là giày thêu của con Xuân Lan."
Bà nội sững sờ vài giây quát với cô Út: "Chẳng tao bảo mày vứt cho xa ?"
Cô Út đáp: "Con vứt xa lắm mà! Nó tự đấy chứ. Mẹ ơi, con Xuân Lan về đòi mạng ."
Cô Út dứt lời, trong phòng đều đưa mắt , ánh mắt tràn đầy vẻ hoảng sợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/oan-khi-giay-theu-hoa/chuong-3.html.]
Bà nội cuống lên, giơ tay tát cô Út một cái quát lớn: "Nói bậy! Con Xuân Lan tự sát, liên quan gì đến chúng ?"
Bà nội dứt lời thì bỗng một tiếng "choang" vang lên. Bức tượng Quan Âm bằng đất nung nhà bà Ba thờ phụng rơi xuống đất vỡ tan tành.
Rõ ràng trong phòng gió nhưng cảm thấy sống lưng lạnh toát.
5
Khi tượng Quan Âm vỡ nát, sắc mặt trong phòng đều trở nên vô cùng khó coi.
Thím Trần lên tiếng: "Bác gái , cho dù con Xuân Lan ngoại tình thì bác cũng thể ép c.h.ế.t như thế chứ."
Thím Lý cũng hùa : " đấy, đúng đấy. Dạy dỗ một trận đuổi khỏi làng là , cần ép đường cùng."
Bà nội lườm thím Trần cất giọng bực bội: "Cô bớt giả nhân giả nghĩa . Chính cô bảo tận mắt thấy con Xuân Lan lả lơi với thằng Đại Sơn, hai đứa vui vẻ. Cũng chính cô xúi dùng biện pháp mạnh với nó. Giờ xảy chuyện thì cô đừng hòng trốn tránh trách nhiệm."
Thím Trần trúng tim đen, trừng mắt bà nội nhưng cãi câu nào.
Bà nội gằn giọng: "Con Xuân Lan c.h.ế.t oan, ai bảo nó lăng loàn? Nó đáng đời! Bà Ba chẳng qua chỉ sự thật nên mới nó hại c.h.ế.t. tin là ai trị nó. Chiêu Đệ, mày mời lão Trần Mù đến đây."
Cô Út chột gật đầu, chạy mời thầy Trần Mù.
Rất nhanh đó, thầy Trần Mù mời tới.
Thầy Trần Mù bấm đốt ngón tay tính toán phán: "Xuân Lan c.h.ế.t oan lắm, oán khí ngút trời. Nó về đòi mạng cả nhà các đấy."
Bà nội cau mày cãi: "Con Xuân Lan lăng loàn trắc nết theo trai, nó thì oan ức cái nỗi gì?"
Thầy Trần Mù đáp, bỗng đầu hướng về phía cô Út. Cô Út thấy thì nhíu mày, thần sắc vô cùng hoảng loạn.
Bà nội nhận sự bất thường của cô Út liền hỏi: "Chiêu Đệ, chuyện là thế nào?"
Cô Út ấp úng thú nhận: "Thực Xuân Lan ngoại tình. Con... tại con nó lẳng lơ nên ngứa mắt, dạy dỗ nó một trận nên bảo bà Ba dối. Ai ngờ nó c.h.ế.t thật."
Bà nội tức giận dậm chân bình bịch, đ.á.n.h thùm thụp cô Út mắng: "Cái con khốn nạn , đều là chuyện do mày gây cả. Con Xuân Lan mà còn sống thì bán khối tiền ."
Đánh cô Út xong, bà nội sang thầy Trần Mù cầu khẩn: "Trần bán tiên, xin thầy rủ lòng từ bi cứu lấy cả nhà già trẻ lớn bé chúng với."
Thầy Trần Mù lấy từ trong túi một lá bùa dán lên chân bà Ba, miệng lẩm bẩm niệm chú, đó gỡ đôi giày thêu chân bà Ba xuống.
Khoảnh khắc đôi giày thêu rời khỏi chân, thất khiếu bà Ba chảy m.á.u, dòng m.á.u đen ngòm toát lên vẻ quỷ dị.
Thầy Trần Mù dặn dò: "Tìm một sợi dây đỏ, treo đôi giày thêu lên xà nhà gian phòng phía Tây. Nhớ kỹ treo đủ 3 năm mới lấy xuống."
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Bà nội nhíu mày vẻ tiếc rẻ: "Gian phòng phía Tây nhà còn để dành cho thằng Trụ cưới vợ. Treo ở đó đen đủi lắm, treo trong nhà kho ?"
Giọng thầy Trần Mù kiên quyết: "Không , bắt buộc treo đủ 3 năm, thiếu một ngày cũng ."
Bà nội bất đắc dĩ gật đầu, ôm đôi giày thêu về nhà.
Về đến nhà, bà nội theo lời thầy Trần Mù, tìm một sợi dây đỏ treo đôi giày thêu lên xà nhà gian phòng phía Tây.
Mấy ngày đó, trong làng quả nhiên yên , thêm ai c.h.ế.t cả.