Sau khi và Lê Túc kết hôn, tiếp quản công ty gia đình, còn trở thành một luật sư.
tự mở một văn phòng luật của riêng .
Từ khi nhận vài vụ lớn của các gia tộc hào môn, danh tiếng của văn phòng ngày càng cao.
Mỗi ngày đều về muộn, khi còn ở luôn văn phòng về nhà.
Dù quản lý công ty, bận rộn đến cũng sẽ về nhà đúng giờ.
Bình thường tiếp khách công tác đều sẽ báo cho .
Chuyện khiến Lê Túc vô cùng bất mãn.
“Vân Niệm! Đã hai ngày em về nhà , em còn cần ông chồng nữa hả?”
“Không là văn phòng luật bận , em xong sẽ về mà.”
“Không , hôm nay em nhất định về nhà. Không em ở bên cạnh, hai ngày ngủ .”
“Em còn việc!”
Anh càng càng tủi .
“Anh nuôi nổi em. Hồi đó bảo em ở nhà chơi, cần , là em chịu .”
“Hu hu hu, giờ thì , em đến nhà cũng thèm về!”
: …
đến sắp mòn cả môi, cuối cùng mới miễn cưỡng thông với .
luôn cảm giác, tranh luận với đương sự trong vụ kiện còn dễ hơn là giảng đạo lý với Lê Túc.
Ngay lúc nghĩ thông , gọi điện tới.
Mi tâm giật giật, luôn cảm thấy cuộc gọi của hề là trùng hợp.
Tay run run bấm nút .
Đầu dây bên truyền đến tiếng gào của : “Vân Niệm, hôm nay con bắt buộc về nhà ở cùng Lê Túc cho !”
“Không , ơi~”
“Mẹ cái gì mà ! Con mà về thì coi như nữa!”
: Được lắm, Lê Túc giờ cũng mách lẻo .
Không còn cách nào khác, nếu về thì khi thật sự cần nữa.
“Về, con về, con về ngay bây giờ.”
Nghe câu trả lời ý, cúp máy cái rụp.
nén cơn tức, mang đôi giày cao ch.ót vót, đeo chiếc LV bản giới hạn cầu, bước khỏi văn phòng luật.
Vừa cửa, định lý lẽ với Lê Túc cho nhẽ, kết quả một tay kéo lòng.
Lực mạnh đến mức như hòa cơ thể .
vỗ vỗ lưng , hiệu cho bình tĩnh .
Anh rằng, bế thẳng lên về phía phòng ngủ.
“Lê Túc, gì ? Thả em xuống!”
Anh để ý tới , ném thẳng lên giường.
đau đến hít một : “Hừ.”
Trên mặt Lê Túc thoáng hiện vẻ d.a.o động, nhưng động tác vẫn dừng .
Khóe mắt ửng đỏ, mang theo vẻ tà mị.
Lúc đó thật sự sợ , dáng vẻ của rõ ràng là …
“Đợi , Lê Túc!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/o-nho-nha-trum-truong-toi-bong-nghe-thay-tieng-long-cau-ta/chuong-7-ngoai-truyen.html.]
đúng là hoảng thật, giữa ban ngày ban mặt mà giở trò lưu manh, còn cả bụng tức xả nữa.
Anh cúi , ghé sát tai , c.ắ.n nhẹ vành tai.
“Niệm Niệm, chúng sinh một đứa bé .”
Lê Túc vẫn l.i.ế.m nhẹ vành tai , khí trong phòng trở nên mập mờ.
rụt cổ , ma xui quỷ khiến đáp một tiếng: “Vâng.”
Thân khựng , khẽ một tiếng.
“Được, Niệm Niệm, đây là em đấy, hối hận.”
Chưa kịp để phản ứng, “xoẹt~” một tiếng, chiếc sườn xám rách đến tận bụng .
Ánh mắt đen đặc như mực, tựa vực sâu nuốt chửng .
Lê Túc đưa tay bóp nhẹ lớp thịt mềm ở eo bụng .
khẽ rên một tiếng: “Ưm~”
Một đêm triền miên.
Khi tỉnh , là chiều ngày hôm .
Toàn giống như tháo lắp , lắp xong tháo, cứ lặp lặp như thế.
định dậy thì phát hiện cơ thể dùng sức , kẻ đầu sỏ gây chuyện vẫn ôm c.h.ặ.t buông.
khàn giọng gọi .
“Lê Túc, đúng là đồ khốn.”
Anh , cúi xuống hôn nhẹ lên trán .
“Bảo bối, khát đúng , uống chút nước .”
Anh cầm cốc nước uống một ngụm, cúi xuống hôn lên môi .
Uống xong, ôm lòng.
“Niệm Niệm, là… chúng thêm nữa nhé?”
“Cút!”
Từ đó, đến văn phòng luật, cũng chẳng thèm để ý tới Lê Túc.
Ở nhà liền một mạch nghỉ hẳn một tháng.
Ngay ngày văn phòng, Lê Túc vì dỗ nên dẫn ăn mì cay.
Ăn nửa chừng, đột nhiên cảm thấy buồn nôn, ói, liền chạy vội nhà vệ sinh khô khan nôn mấy tiếng.
Lê Túc sợ đến mức đợi nôn xong liền lập tức đưa thẳng tới bệnh viện.
Bác sĩ đàn ông căng thẳng đến mức đó, nhịn mà bật .
“Chúc mừng Lê, vợ của m.a.n.g t.h.a.i một tháng .”
Lê Túc tin thì sững sờ tại chỗ.
Một lúc lâu mới hồn, lắp bắp hỏi: “C-cần chú ý những gì ạ? Có kiêng khem gì ? Quần áo thì ? Sẽ phản ứng gì? nên thế nào?”
, khóe miệng vô thức cong lên.
…
bàn việc, đang sắp xếp hồ sơ của vụ án mới nhận.
Đột nhiên điện thoại reo lên.
“Chào cô giáo, chuyện gì ạ?”
“Chị là của Lê Đường đúng ? Bé Lê Đường đ.á.n.h ở trường, phiền chị đến một chuyến.”
“Vâng, ạ, sẽ qua ngay.”