về phía Lê Túc, rõ ràng đang ở trạng thái , thỉnh thoảng liếc về chỗ .
Nhất thời để đối phương chiếm ưu thế, học sinh trường Ba hò hét ầm ĩ, còn tưởng họ thắng .
Mắt thấy đối phương liên tục ghi điểm, Lê Túc vẫn lấy phong độ.
vội hướng về phía lớn tiếng hô.
“Lê Túc cố lên!”
Nghe thấy giọng , đầu sang, giơ tay động tác cổ vũ.
Cậu thu ánh mắt, nửa trận đấu như tiêm m.á.u gà, liên tục ghi điểm, rút ngắn cách với trường Ba.
Cuối cùng, trận đấu kết thúc bằng cú ném ba điểm của Lê Túc.
Vừa rời sân, ít nữ sinh đưa khăn, đưa nước, nhưng đều nhận.
cũng qua tìm , chỉ vây giữa một đám con gái.
Không hiểu vì , trong lòng chút khó chịu.
Trần Tiêu Tiêu thấy liền châm chọc.
“Ôi chao, qua đó , ghen ?”
gượng với cô .
“Không , cảm ơn.”
Miệng nhưng trong lòng chẳng vui chút nào.
đầu thì thấy Lê Túc đang về phía .
Trán thiếu niên đầy mồ hôi, ánh nắng chiếu đến ch.ói mắt, trong ánh mắt chan chứa tình cảm, tầm mắt chỉ .
Không từ lúc nào Trần Tiêu Tiêu chạy mất, Lê Túc tới, cầm lấy chai nước và khăn trong tay .
Lúc mới sực nhớ .
“Này, đừng, đó là nước uống …”
Cậu cong môi .
“Vậy thì , chúng coi như là hôn gián tiếp , là…”
luôn cảm thấy chẳng thể thốt lời gì đắn, quả nhiên ngay đó liền từng chữ một.
“ lấy báo đáp.”
Còn thì như ma xui quỷ khiến, gật đầu.
Sự kích động trong mắt tài nào giấu .
“Vậy coi như chúng đang ở bên ? Anh thể hôn em ?”
Mặt đỏ như quả đào chín, trả lời .
“Coi như , nhưng , ở đây đông lắm.”
Cậu đáp sảng khoái.
“Được , về nhà hôn.”
: …
Lê Túc ôm c.h.ặ.t lấy buông, học sinh trong trường đều đang chúng .
“Anh buông , ôm đủ , ở đây nhiều lắm.”
Biết da mặt mỏng, sang quát bọn họ.
“Nhìn cái gì mà !”
Rất kỳ diệu, những đó lập tức nữa mà tản hết.
Quả nhiên lời của trùm trường tác dụng.
giãy khỏi vòng tay , với vẻ mặt uất ức đáng thương.
“Sao em tránh , mới ở bên mà em thấy phiền ?”
“Không , tủi cái gì chứ, chẳng lẽ chúng cứ mãi ở đây ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/o-nho-nha-trum-truong-toi-bong-nghe-thay-tieng-long-cau-ta/chuong-6.html.]
“Vậy em đồ , lúc nãy nhiều con trai em.”
gật đầu, quần áo.
…
Không vì , kể từ khi và Lê Túc ở bên , còn tiếng lòng của nữa.
Ở trường cũng còn nữ sinh nào đến gây phiền phức cho .
mấy chuyện đó đều là việc nhỏ.
Vấn đề lớn nhất là khi quen , Lê Túc ngày càng bám .
Chỉ cần tiết học là thể dính lấy cả ngày.
Thật vẫn luôn một thắc mắc, dường như quen từ .
Không nhịn , liền hỏi .
Cậu im lặng một lúc rằng, thích từ sớm.
Cậu hỏi còn nhớ năm lớp năm từng giúp một nhóc mập mạp .
gật đầu, chợt nhận Lê Túc quả thật vài phần giống bé mập năm đó.
Cậu khi vì quá béo nên xa lánh, thường xuyên bắt nạt.
Sau đó, một ức h.i.ế.p thì thấy.
chút ấn tượng, khi đó sợ, nhưng vẫn cầm gậy lao tới đ.á.n.h bọn họ.
Cậu : “Rõ ràng bản em sợ đến mức phát , mà vẫn cầm gậy bảo vệ .”
“Tại đó chuyển nhà?”
“Em ? Mẹ em với em ?”
“Không, em là con của dì Trần.”
“À, khi đó trong nhà xảy chút chuyện, gia đình em còn giúp nhà một tay.”
vẫn hiểu, một nhóc mập mạp dịu dàng ngày biến thành thế .
“Vậy tại trở thành trùm trường, còn gầy nữa?”
“Sau để bắt nạt nữa thì học tán thủ, tiện thể giảm cân luôn.”
gật gật đầu đầy ẩn ý, trong lòng chút xót xa cho .
Thời gian năm lớp mười hai luôn căng thẳng.
Thành tích của tệ, luôn trong top mười khối, 985 211 đều vấn đề gì.
vấn đề bây giờ là Lê Túc, thành tích của mấy khả quan.
Thế là quyết định kèm học.
Cậu cũng phối hợp, bắt đầu giảng nghiêm túc.
Cuối cùng, công sức đổi là hai tờ giấy báo trúng tuyển giống hệt .
Ngay cả đám em của cũng cảm thán sự tiến bộ quá lớn , còn nghi ngờ “đoạt xá” .
Tháng nghiệp lớp mười hai, bố hai bên đều chuyện của chúng .
Gia đình hai bên đều ủng hộ.
Nhìn khuôn mặt tươi như hoa bàn ăn, thật sự bắt đầu nghi ngờ con ruột .
Dì Trần : “ cứ thắc mắc thằng nhóc Lê Túc tiến bộ nhanh , hóa đều là công lao của Niệm Niệm.”
“Mấy , là Tiểu Túc nhà chúng thông minh thôi.”
Nghe và dì Trần tâng bốc lẫn , bình thản nuốt miếng tôm trong miệng, bĩu môi gọi Lê Túc.
“Em còn ăn nữa.”
Lê Túc đầy cưng chiều.
“Được , để bóc cho em.”
Dì Trần: “Ông xã, em nghĩ xong tên cho cháu trai cháu gái của chúng .”