Đêm hè, những làn gió muộn hiu hiu thổi tới.
Một tay nắm lấy Lâm Thư, tay nắm Điền Tiểu Quả, Tống Cảnh thì thong dong phía chúng , hướng về phía vòng mặt trời. Ngồi trong khoang đu , chúng chậm rãi bay lên cao, ánh đèn mặt đất càng lúc càng trở nên xa xăm.
Pháo hoa rợp trời nở rộ khoảnh khắc , ánh lửa thắp sáng nửa bầu trời, và dòng suy nghĩ của cũng dần trôi xa...
「Tô Hòa, tớ cho một bí mật .」 Điền Tiểu Quả vẻ mặt đầy huyền bí .
「Bí mật gì thế?」 hóng hớt sáp gần cô .
「Anh họ tớ trong lòng đấy!」
sững sờ, cố phớt lờ cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng: 「Ai ? Họ ở bên ?」
Điền Tiểu Quả hì hì bảo:
「Người và tớ đều quen, nhưng họ vẫn ở bên .」
「Nói mau mau, là ai thế?」 vội vàng truy hỏi.
Dưới sự thúc giục gắt gao của , Điền Tiểu Quả mới từ tốn trả lời:
「Anh họ tớ âm thầm nhiều việc vì cô .」
「Vì cô mà đặc biệt ghi chép bài học.」
「Vì cô mà đặc biệt học cách bữa sáng.」
「Thậm chí còn dùng quan hệ để đuổi kẻ hãm hại cô .」
càng càng thấy sai sai, chuyện giống như đang ...
「Đặc biệt tìm hiểu sở thích của cô .」
「Đặc biệt phụ đạo cho cô .」
「Đặc biệt...」
「Cậu đoán là ai ?」
Nói xong, Điền Tiểu Quả với ánh mắt đầy mong đợi. Khi đoán Tống Cảnh thích chính là , vui, nhưng nghĩ đến việc sắp về thực tại, trái tim đang rộn ràng bỗng chốc rơi xuống đáy vực. cố tỏ bình thản nhưng trong lòng rối bời, giả vờ ngơ ngác hỏi: 「Là ai cơ?」
...
Ký ức đột ngột dừng .
Pháo hoa ngoài khoang đu rực rỡ, ánh sáng lấp lánh phản chiếu lên gương mặt mỗi . Nhìn nụ rạng rỡ mặt Lâm Thư và Điền Tiểu Quả, nụ mỉm thanh khiết của Tống Cảnh, thầm gửi lời chào tạm biệt họ trong lòng.
「Tạm biệt nhé, những bạn của .」
12.
「Ký chủ, nếu bạn nỡ rời xa thế giới , bạn thể ở .」
vô cùng ngạc nhiên, đây là đầu tiên hệ thống bảo thể ở .
do dự: 「 nếu , Tô Hòa thật sự sẽ ?」
「Tô Hòa thật đầu t.h.a.i mới từ lâu .」
hình, lòng đầy phức tạp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/nu-phu-ac-doc-chi-muon-bao-ve-nu-chinh/9.html.]
「Nếu ký chủ rời , thể xác sẽ còn linh hồn, trở nên ngây ngô đần độn.」
「Sao sớm, dằn vặt bấy lâu nay!」
「Ký chủ cũng hỏi .」
「...」
「Vậy ký chủ chọn ở rời ?」
Ở thế giới cũ, sống hề . Có cha trọng nam khinh nữ, bạn bè đ.â.m lưng, cấp bóc lột điên cuồng... Lang thang giữa phố xá xa lạ, tìm thấy ý nghĩa của việc tồn tại, cuộc sống tươi đối với là một điều xa xỉ. Nhìn cuộc đời ngắn ngủi, thực sự xui xẻo, bao giờ ông trời đoái hoài. Cho đến ngày đó, dùng tiền cuối cùng mua một tờ vé ...
「Ở .」
Thế giới cha yêu thương , bạn bè chí cốt, và còn ... thầm yêu.
Tiếng chuông điện thoại vang lên liên hồi. cầm lên xem —— là Tống Cảnh.
Đêm hè, những chú ve nghịch ngợm trốn cây, tiếng kêu rả dứt.
「Đêm hôm đến tìm tớ chuyện gì ?」 ngượng ngùng kéo kéo gấu áo, nghĩ đến việc thừa nhận thích Tống Cảnh mặt hệ thống, thật là hổ quá .
Tống Cảnh cũng tại khao khát gặp cô đến thế. Có một giọng mơ hồ bảo rằng, nếu bỏ lỡ đêm nay, cô sẽ biến mất mãi mãi. Chỉ cần nghĩ đến việc bao giờ gặp cô, hoảng loạn thôi. Anh vội vã chạy đến lầu nhà cô, điên cuồng gọi nhiều cuộc điện thoại.
Cuối cùng, cô cũng bắt máy. Nhìn thiếu nữ xinh mặt, trái tim lạc lõng của Tống Cảnh cuối cùng cũng tìm bến đỗ. Anh vươn cánh tay dài ôm c.h.ặ.t lấy lòng, bàn tay to lớn vuốt ve đầu . tựa l.ồ.ng n.g.ự.c , cảm nhận nhịp tim đập nhanh như trống dồn.
「Tớ thích .」 Anh .
Chẳng tự bao giờ, ánh mắt luôn tự chủ mà dõi theo cô, mong đợi nụ rạng rỡ của cô, yêu mến con đầy sức sống của cô.
Tiếng ve sầu ngày càng vang, nhịp tim của cũng thế. đỏ mặt, tim đập thình thịch, đưa tay nhẹ nhàng ôm đáp : 「Tớ cũng thích .」
Sau đêm đó, và Tống Cảnh chính thức bên . Sau , cùng Kinh Đại.
「Tô Hòa, thể cho tớ thích là như thế nào ?」 Lâm Thư đỏ mặt dám . Thấy dáng vẻ né tránh của cô , liền hiểu ngay.
「Thích là nhớ đến , nghĩ về , lúc nào cũng ở bên cạnh .」
「Cậu trong lòng đúng ?」 trêu chọc.
「Ừm.」 Lâm Thư thẹn thùng, ánh mắt lén lút về phía xa.
theo hướng cô , thấy đàn Tiêu Du với dáng vẻ ôn nhu đang giúp dựng lều trại. Tiêu Du là tiền bối khóa , hơn chúng một lớp. Anh yêu Lâm Thư ngay từ cái đầu tiên, giờ vẫn đang trong giai đoạn theo đuổi, nhưng vẻ e thẹn của Lâm Thư, chắc ngày rước mỹ nhân về dinh còn xa nữa.
và Lâm Thư rúc , giúp cô phân tích tình cảm với Tiêu Du, tiện thể hóng hớt chuyện phiếm của hai . Lâm Thư tuy ngại ngùng nhưng sẵn lòng chia sẻ với .
「A Hòa, chúng sườn núi xem hoàng hôn .」 Tống Cảnh tới, cắt ngang cuộc trò chuyện của chúng .
Đang cao hứng hóng chuyện mà phá đám, chút bất lực Tống Cảnh: 「Anh tự , em còn tiếp Lâm Thư mà.」
Dứt lời, Tống Cảnh lườm Lâm Thư một cái "cháy mắt", sang đầy ấm ức: 「Anh mới là yêu của em, em thể bỏ rơi để tiếp chứ!」
Lâm Thư cạn lời thực sự, ngờ Tống Cảnh bề ngoài cao lãnh mà bên trong là một "hũ giấm" chua lòm như .
: 「... Thôi , lát nữa sẽ xem hoàng hôn với .」
Lúc Tống Cảnh mới hài lòng rời .
và Tống Cảnh sườn núi nhỏ, hai tựa , về phía mặt trời lặn phía . Ánh ráng chiều của buổi hoàng hôn buông xuống, trông giống hệt như một chiếc váy cưới màu đỏ rực rỡ.
(Hoàn văn)