Nồng Độ Bão Hoà - Chương 47: Ngoại truyện

Cập nhật lúc: 2026-02-20 11:45:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy.

Vào đầu xuân, Tùy Xán Nùng nảy ý định cùng Kỷ Linh nuôi một con vật nhỏ.

Tùy Xán Nùng thích động vật, bố nuôi Samoyed, trong phòng học của cũng nuôi một con rùa đen chăm sóc cùng với các học sinh.

Tùy Xán Nùng từng cân nhắc đến việc nuôi thú cưng trong nhà, bởi vì cảm thấy một thể chăm sóc .

ý nghĩ của con sẽ đổi mà.

Sau khi ở cùng Kỷ Linh, Tùy Xán Nùng cảm thấy nếu như trong nhà nuôi một con mèo nhỏ cũng tệ, bình thường cùng Kỷ Linh cưng nựng và hít mèo, chắc là sẽ ấm áp và cảm giác gia đình.

Thường lúc ăn tối, thỉnh thoảng bọn họ cũng sẽ xem một vài bộ sưu tập video nhỏ về mèo và ch.ó để ăn cơm. Tùy Xán Nùng âm thầm quan sát vẻ mặt của Kỷ Linh, cảm thấy cũng ấn tượng với động vật nhỏ.

Thế là bữa tối ngày hôm nay, tranh thủ lúc ăn canh, Tùy Xán Nùng thử hỏi Kỷ Linh: "Em... nuôi thú cưng ?"

Đầu tiên Kỷ Linh sửng sốt, đó đặt đũa xuống khẽ gật đầu.

Tùy Xán Nùng vui như trẩy hội.

Tùy Xán Nùng: "Vậy thì quá, em nghĩ nếu hai nuôi một con mèo — "

Kỷ Linh: "Thật em vẫn luôn thích ch.ó — "

Không khí đông cứng trong tích tắc.

Nửa câu của cả hai đều mắc kẹt trong miệng , bọn họ chút cứng đờ , Tùy Xán Nùng bắt đầu thấy lạnh tim.

Đây là một cuộc chiến giữa phe mèo và ch.ó.

Thật trong thời gian yêu , thỉnh thoảng bọn họ cũng những bất đồng quan điểm, chẳng hạn như cuối tuần hẹn hò, đặt đồ ăn từ nhà hàng nào, xem video của ai lúc ăn cơm.

Chỉ là bình thường bọn họ đều chiều theo ý nghĩ của đối phương hơn.

nuôi thú cưng là chuyện nhỏ, điều nghĩa là trong nhà thêm một thành viên mới, thế là Tùy Xán Nùng và Kỷ Linh đều chịu nhượng bộ.

Logic của Kỷ Linh tương đối đơn giản, chính là trực tiếp dùng lời để thuyết phục Tùy Xán Nùng.

Vào một buổi tối bình thường, bọn họ đang hôn ghế sa lon, ngay khi Tùy Xán Nùng định cởi cúc áo Kỷ Linh và tiến đến bước kế tiếp thì Kỷ Linh đột nhiên đặt tay lên n.g.ự.c Tùy Xán Nùng.

Sau đó lùi về một chút.

Tùy Xán Nùng ngạc nhiên, đang định chạm nữa thì Kỷ Linh lắc đầu, thế là Tùy Xán Nùng trực tiếp lâm tình thế tiến thoái lưỡng nan.

Đôi mắt Kỷ Linh sáng lên.

"Em suy nghĩ , em bằng lòng nhượng bộ thêm chút nữa." Cậu nghiêm túc với Tùy Xán Nùng, "Nếu như nuôi ch.ó, em thể phá vỡ sự cân bằng trong phân bổ việc nhà, một em sẽ phụ trách bộ công việc dắt ch.ó dạo và chuẩn thức ăn cho ch.ó, sẽ gây thêm bất kỳ gánh nặng nào cho cuộc sống của ."

Kỷ Linh ngẩng mặt lên, chớp chớp mắt dò hỏi: "Có ?"

Tùy Xán Nùng trực tiếp tê liệt.

Bây giờ là lúc để trò chuyện những thứ thế ? Bên tai Tùy Xán Nùng bắt đầu ù , rõ ràng thở của hai còn định, quần áo cũng cởi gần một nửa nhưng ngay tại thời điểm mấu chốt như thì đột nhiên kẹt tiến hành tiếp , Tùy Xán Nùng nhận đây đúng là một chiêu trò vô cùng giảo hoạt.

"Thật mèo cũng , chỉ là so với mèo thì lẽ em thích ch.ó hơn." Kỷ Linh xích gần một chút, giọng cũng mềm , "Mấy ngày nay em cũng suy nghĩ xem vì thích ch.ó , em cảm thấy... chắc là vì em thích đó."

Trong một tích tắc nào đó Tùy Xán Nùng còn tưởng rằng Kỷ Linh đang mắng là ch.ó.

Cũng may ngay đó Kỷ Linh tiếp tục giải thích với : "Bởi vì cả hai đều mang đến cho em một cảm giác cực kỳ ấm áp và yên tâm."

"Cho nên em cảm thấy... thể sẽ duyên với ch.ó hơn một chút." Cậu nhỏ giọng .

Tùy Xán Nùng nghẹn lời trong cổ họng.

"..., cảm giác mèo cũng ngoan mà." Một lúc Tùy Xán Nùng hít sâu một , giọng khàn, "Nếu là mèo, chúng sẽ yên tĩnh và sạch sẽ hơn, chủ yếu là cần dắt dạo, em cảm thấy tiện lợi ?"

Kỷ Linh Tùy Xán Nùng, mãi mới mím môi cụp mắt xuống.

Trong lòng Tùy Xán Nùng thấy hẫng , vội ho khan một tiếng: " mà ch.ó cũng , ... sẽ suy nghĩ thêm một chút."

Rốt cuộc Kỷ Linh cũng chịu ngước mắt lên Tùy Xán Nùng nữa, "ừm" một tiếng khẽ.

Trong mắt hiện lên ý , hàng mi khẽ run run, Kỷ Linh lập tức chủ động đưa tay lên ôm cổ Tùy Xán Nùng, mật dịu dàng trao cho một nụ hôn.

Đêm đó Tùy Xán Nùng dễ chịu nhưng thấy cũng may là lúc kiềm giữ , sắc mê hoặc tâm trí, dù thế nào Tùy Xán Nùng cũng quyết định cố gắng tranh thủ vì lập trường của .

Lần Tùy Xán Nùng đ.á.n.h trực diện mà áp dụng chiến thuật đường vòng hiếm thấy.

Lúc hai đang soạn bài trong phòng khách, Tùy Xán Nùng đột nhiên khép máy tính mở điện thoại quẹt một hồi và thở dài ngao ngán.

Kỷ Linh ngơ ngác ngước mắt hỏi: "Sao ?"

Tùy Xán Nùng lắc đầu, sắc mặt buồn rười rượi : "Không gì."

Kỷ Linh tưởng rằng trong công việc vấn đề, mặc dù vẫn còn nghi ngờ nhưng cuối cùng vẫn tiếp tục hỏi tới.

Kỷ Linh tiếp tục soạn nội dung trong giáo trình, đó thấy Tùy Xán Nùng thở dài. Lúc ngước mắt lên, Kỷ Linh thấy Tùy Xán Nùng úp ngược điện thoại xuống mặt bàn.

Tùy Xán Nùng thở dài nặng nề, kỹ năng diễn xuất cũng kéo đến mức tối đa, như nỗi buồn của một đang ẩn chứa ngàn vạn tâm sự nhưng mãi nên lời.

Kỷ Linh mờ mịt ngẩng đầu thì thấy Tùy Xán Nùng lên, : "Anh tắm đây."

Kỷ Linh chần chừ một chút "Được".

Kỷ Linh thẳng dậy, cuối cùng vẫn cầm điện thoại Tùy Xán Nùng lên, phát hiện điện thoại khóa màn hình, giao diện điện thoại vẫn đang dừng ở phần mềm video nhỏ mà thường dùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/nong-do-bao-hoa/chuong-47-ngoai-truyen.html.]

Kỷ Linh do dự một lúc nhấp trang "Video thích", đó phát hiện bộ các lượt ấn like của Tùy Xán Nùng đều là video kiểu "Vì mèo quýt béo như ?", "Nuôi mèo vui xỉu bạn hiểu ", "Mèo nhà bạn lén uống nước bồn cầu ?".

Kỷ Linh ngơ ngác.

Bọn họ cứ giằng co như một thời gian.

mà cái trò tiểu học kéo dài bao lâu, bởi vì cuối cùng Tùy Xán Nùng quyết định lùi một bước.

Chủ yếu là do câu "Bởi vì em thích " của Kỷ Linh thật sự quá cảm động, Tùy Xán Nùng thừa nhận xiêu lòng .

Chủ yếu hơn nữa là sắp tròn 100 ngày cả hai chính thức bên , Tùy Xán Nùng là một cảm giác nghi thức, tặng cho Kỷ Linh một món quà đặc biệt.

Tùy Xán Nùng cân nhắc một chút, cảm giác Kỷ Linh sẽ thích một giống ch.ó ngoan ngoãn dịu dàng hơn, thế là sớm liên hệ với nơi bán ch.ó và mua một con ch.ó săn lông vàng ngoan.

Hôm là thứ năm, khi tan Tùy Xán Nùng kiếm cớ đóng phí điện nước, Kỷ Linh cũng hỏi nhiều mà đồng ý ngay.

Tùy Xán Nùng thuận lợi đến nơi bán và dắt ch.ó về.

Ngay khi Kỷ Linh mở cửa , Tùy Xán Nùng thản nhiên : "Anh nghĩ kỹ , cảm thấy thể thỏa hiệp một chút, nhưng mà chúng cùng dắt ch.ó dạo, còn em thì chịu trách nhiệm cầm dây nhé..."

Con ch.ó săn lông vàng ở bên cạnh cũng vô cùng vui vẻ gâu một tiếng.

Kỷ Linh chớp chớp mắt.

Rõ ràng còn kịp phản ứng , ánh mắt chậm rãi rơi con ch.ó săn lông vàng bên cạnh Tùy Xán Nùng, đó thấy vẻ mặt Kỷ Linh đổi một chút.

Trông Kỷ Linh vẻ vui và ngạc nhiên nhưng Tùy Xán Nùng cảm giác nhiều thành phần vui trong đó cho lắm, vẻ mặt chút phức tạp.

Tùy Xán Nùng đang cầm dây dắt ch.ó trợn tròn mắt.

"...Sao em?" Tùy Xán Nùng chần chừ hỏi, "Không em thích ch.ó ?"

Kỷ Linh ngước mắt lên, dường như chút do dự, lắc đầu : "Không ..."

Cậu còn xong thì Tùy Xán Nùng cảm giác thứ gì đó cọ ống quần , hình như là một vật sống, sửng sốt cúi đầu.

Tùy Xán Nùng và con mèo quýt béo tròn bốn mắt .

...

Hôm nay Giai Giai ở cửa hàng tắm rửa cho thú cưng chào đón một khách hàng cũ.

Đối tượng cần tắm là một mèo một chó, theo thứ tự là mèo nhà lông vàng và ch.ó săn lông vàng, màu sắc tương đối thống nhất nhưng tên gọi sự phân biệt, mèo quýt tên Orange còn ch.ó săn lông vàng tên Lemon.

Mỗi ngày cửa hàng thú cưng đều nhiều khách đến, sở dĩ Giai Giai chỉ ấn tượng sâu sắc với một mèo một chó là vì chủ nhân của bọn nó là hai đàn ông trai.

Một trong đó là trai mặt lạnh, mặt mũi tinh xảo và lạnh lùng, khá kiệm lời. Còn một trai khác thì cao hơn một chút, những đặc điểm khuôn mặt tuấn tú và thâm thúy, lúc nào cũng mỉm , trông tính tình hơn một chút. Lần đầu hai dẫn ch.ó và xách túi mèo cửa hàng cũng là đầu tiên trong đời Giai Giai phát hiện tăng ca cũng thể hạnh phúc như thế.

Lúc đầu bọn họ cùng đến, đó thì hai phiên mỗi tháng tới một . Người đàn ông cao đến đây nhiều hơn, cũng hơn một chút.

Cách chuyện và khí chất của hai đều tầm thường, Giai Giai mới nghề nghiệp của bọn họ đều là giáo viên.

Lần cũng là đàn ông cao hơn dẫn ch.ó và mèo đến tiệm.

Trong lúc chờ đợi, đàn ông một cuộc điện thoại.

Ngay khi máy kết nối, giọng điệu của lập tức trở nên mật và dịu dàng, Giai Giai thấy với bên : "Chắc là mười phút, đừng nữa... Nước sắp như bùn luôn , công viên em để nó chui bụi cỏ đó..."

Dường như bên gì đó, Giai Giai thấy đàn ông "ừm" một tiếng, ngay đó bật bất đắc dĩ thỏa hiệp: "Được , thầy Tiểu Kỷ gì cũng đúng hết, đều là của , sẽ cầm dây dắt ch.ó nhé..."

Giai Giai mơ hồ đầu bên điện thoại truyền đến giọng của một đàn ông khác, kết hợp với nội dung cuộc trò chuyện, cô nàng suy đoán là trai đến đây đó.

Cô nàng nhanh ch.óng phát hiện hai họ hẳn là đang ở chung, rõ ràng là quan hệ bạn bè bình thường.

Nhịp tim Giai Giai bắt đầu tăng tốc.

Sau khi đàn ông đặt điện thoại xuống, Giai Giai thử mở lời: "Tháng trong tiệm hoạt động phản hồi khách hàng cũ, thể miễn phí khắc thẻ tên và thông tin liên lạc của chủ sở hữu cho thú cưng, vì hỏi là Lemon và Orange... Hai bọn nó tên tiếng Trung ạ?"

Rõ ràng đàn ông sửng sốt.

"Tên tiếng Trung ... Có đấy." Người đàn ông do dự , "Là tên đặt nhưng mà yêu của cảm thấy cho nên cho với ngoài."

Giai Giai im lặng hét lên từ đáy lòng.

Giai Giai thể hiện mặt, cô nàng chỉ cọ rửa cho ch.ó săn lông vàng bình tĩnh : "Không , đến lúc đó tên tiếng Trung thể khắc nhỏ một chút, chỉ để thể dễ dàng tìm chủ hơn thôi..."

Người đàn ông khẽ gật đầu nở nụ : "Vậy cũng ."

" tên của thú cưng thì tỉ lệ lặp khá cao mà, dù khó cũng đến nỗi nào ." Giai Giai tắt vòi nước hỏi, "Vậy tên của bọn chúng là...?"

Người đàn ông giơ tay sờ cái đầu ướt sũng nước của ch.ó săn lông vàng, một lúc mới ngước mắt lên.

"Tùy Điềm Mỹ và Kỷ Phong Lưu." Anh mỉm .

...

Giới Thái Hồ Hồ:

Kỹ thuật đặt tên của Mỹ Lệ vẫn định như cũ nhể!

-----

Vài lời của editor:

Nồng độ bão hòa kết thúc , bộ truyện kéo dài hơn một năm của tui, giữa chừng cũng lúc tui lười gần chớt, nhưng đến khi hết thì edit tiếp, quan sát tiếp cuộc hành trình của hai .

Bái bai Nùng và bé Kỷ mãi đáng yêu của tui :">

Loading...