[Góc của Lâm Tiên Kỳ]
Lần gặp gỡ đầu tiên mãi khắc ghi trong tim .
Lúc đó, trải qua một trận ẩu đả, vết thương vẫn còn rỉ m.á.u. Mẹ , vì quá sốt ruột viện thăm , gặp t.a.i n.ạ.n giao thông và mãi mãi.
Anh cố tỏ bình tĩnh. Trong suốt đám tang, rơi một giọt nước mắt.
Họ hàng đến viếng, ai cũng xì xào bàn tán, bảo lạnh lùng, vô cảm đến đáng sợ. họ , trái tim như hàng ngàn mũi d.a.o cứa xé, đau đớn đến mức tê liệt.
Chuyện ẩu đả còn giải quyết xong, đột ngột qua đời. Mọi thứ như một cơn ác mộng, ập đến quá nhanh, khiến kịp trở tay.
Nhà tang lễ ở ga cuối tàu điện ngầm. Sau khi tiễn bạn bè, , tìm một góc khuất để nghỉ ngơi.
Anh thẫn thờ bậc thang của ga tàu điện ngầm vắng vẻ. Không đó bao lâu, cho đến khi một cô gái ngang qua, dừng mặt .
“Anh cần đến bệnh viện ?” Giọng trong trẻo, dịu dàng.
Anh thậm chí còn chẳng buồn ngẩng đầu.
“Không cần.”
“ vết thương của … đang chảy m.á.u kìa.”
“Không cần!”
Anh gắt gỏng.
Anh lúc trông thật đáng sợ, cũng nên trút giận lên một xa lạ. thể kiểm soát bản .
Anh cứ nghĩ cô gái sẽ sợ hãi bỏ chạy. , cô bình tĩnh lấy trong túi một chai nước khoáng.
“Đây, mở nắp, uống cho hạ hỏa.”
“Anh đường đến Đại học A ? Hay khu dân cư XX cũng ? Lần đầu em đến đây, thành phố rộng quá, em lạc đường .”
Hóa là đang lạc đường.
Lâm Tiên Kỳ cô gái , ăn mặc giản dị nhưng gương mặt sáng sủa, ánh mắt trong veo.
Hai cạnh một lúc.
Bất chợt, cô lên tiếng:
“Cho em hỏi, nhà … ai mới mất ?
Trên tay vẫn còn đeo băng tang.
“Mẹ .”
“À… Xin . Thật , em là… hãy mạnh mẽ lên. Cô chắc chắn thấy đau buồn như .”
“, đau buồn ?”
Họ hàng đến viếng ai cũng bảo lạnh lùng, vô cảm, mà cô gái đau buồn?
“Chứ còn gì nữa, trông như nhảy xuống đường ray tự t.ử đến nơi kìa.”
“…”
Chẳng lẽ cô gái học tâm lý?
Lâm Tiên Kỳ im lặng đáp, cô cũng gì thêm, chỉ lẳng lặng bên cạnh, lấy sách vở học.
Không hiểu lúc , thấy lòng bình yên đến lạ. Anh thậm chí còn cảm thấy, cứ thế cũng tệ.
Thời gian lặng lẽ trôi qua. Cô gái vẫn ở đó.
Cuối cùng, kìm lên tiếng:
“Sao em ?”
“Em vội, đợi em mới .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/niem-vui-danh-tang-anh/chuong-5.html.]
Lâm Tiên Kỳ bỗng hiểu , cô gái sợ thật sự nghĩ quẩn.
“Yên tâm, tìm đến cái c.h.ế.t .”
“Vậy thì .”
Cô bất ngờ tháo một sợi dây đỏ từ cổ tay xuống, kiểu dáng đơn giản, thậm chí thể là thô sơ.
“Cái tặng .”
“Đây là cái gì?”
“Năm em mất, một bà thầy bói trong làng bảo, sợi dây đỏ tự bện sẽ giúp em gặp trong giấc mơ.” Cô gái nhẹ nhàng giải thích.
“Bây giờ em tặng cho , cũng thể mơ thấy .”
“Mê tín.”
“ em thật sự mơ thấy . Anh cứ thử xem .”
Sợi dây đỏ, như một lời nguyện cầu truyền từ tay cô gái sang tay Lâm Tiên Kỳ.
Lúc , chuông điện thoại của cô gái bất ngờ vang lên.
“Alo, chú Yến. Vâng, cháu lạc đường, lát nữa sẽ đến muộn một chút.”
Cô thu dọn sách vở, giọng chút vội vàng.
“Em thật sự , tối nay nhà tài trợ mời em ăn cơm.”
“Nhà tài trợ?”
Cô gái kịp giải thích, vội vàng chạy xuống cầu thang. Vừa vài bước, cô bỗng đầu , vẫy tay chào :
“Tạm biệt!”
***
Miệng thì là mê tín, nhưng Lâm Tiên Kỳ vẫn đeo sợi dây đỏ . Đêm đó, thật sự mơ thấy .
Mẹ dịu dàng với , , con hãy sống thật .
Trong tang lễ, rơi một giọt nước mắt nào. Vậy mà khi tỉnh giấc, những giọt nước mắt cứ thế lăn dài khuôn mặt Lâm Tiên Kỳ.
Khóc xong, vực dậy tinh thần.
Đàn chị hại với , chị chấp nhận bảo lưu kết quả học tập.
Lâm Tiên Kỳ xong chỉ lặng im.
Bố của đ.á.n.h tìm đến, chỉ thẳng mặt mà mắng nhiếc, cũng một lời nào.
Trong trường, những lời đồn đại về vẫn ngừng râm ran. Lâm Tiên Kỳ cũng bận tâm.
Chỉ là, mỗi khi đêm về, cảm thấy trong lòng trống trải, như thể đ.á.n.h mất điều gì đó vô cùng quan trọng.
Lâm Tiên Kỳ dành cả tháng trời để suy nghĩ. Cuối cùng, cũng nhận , điều khao khát, chính là gặp cô gái .
Anh nhớ về buổi chiều hoàng hôn buông xuống ga tàu điện ngầm, nhuộm vàng cả một góc cầu thang. Nơi , , và cả cô gái ngẩn ngơ cùng .
Anh nâng niu sợi dây đỏ tay, quyết tâm tìm kiếm tung tích của cô gái . kết quả vẫn chỉ là con .
Cô gái , đó là đầu tiên cô đến thành phố . Nói cách khác, cô ở đây.
Họ bỏ lỡ như thế.
Lâm Tiên Kỳ mang theo nỗi nhớ nhung bước năm học mới.
Bất ngờ , cô gái xuất hiện mặt .
Cô : “Em là Lương Ký Hoan, sinh viên nghèo nhà họ Yến tài trợ.”
Ký Hoan, Ký Hoan.
Cô chính là món quà quý giá mà ông trời ban tặng, là ánh sáng và niềm vui của cuộc đời .