Những Điều Không Nói Ra - 4

Cập nhật lúc: 2026-03-02 03:03:17
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20qVxm1STp

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghiêm Tắc gọi một tiếng. Những cơn đau mà cố tình ép xuống, từng chút từng chút trào lên từ đáy lòng.

“Em thấy chẳng gì để cả. Nghiêm Tắc, em thật sự thích , nhưng quá bận. Trong thứ tự ưu tiên của cuộc đời , nhiều thứ xếp em. Cho nên những buổi hẹn thể dễ dàng hủy bỏ, cho nên sẽ đến đón em, cũng thể đợi đến khi em hạ cánh mới bảo là tới nữa.”

Giọng kìm mà lẫn tiếng :

“Cho nên trong nhiều khoảnh khắc em cần , đều mặt.”

“Hôm đó ở sân bay, khi em xin tự thu dọn vali của , em quyết định — cả đời em sẽ tha thứ cho , Nghiêm Tắc.”

Dưới ánh đèn xe mờ tối, Nghiêm Tắc mắt , yết hầu khẽ chuyển động, đột ngột ôm c.h.ặ.t lấy .

“Xin , Thu Thu.”

Anh dừng một chút, giọng trầm xuống hơn:

“Anh em gặp nhiều rắc rối như . Sau sẽ để chuyện xảy nữa, đảm bảo với em.”

Trong giọng cuộn trào một sự áy náy nặng nề, giống như một cơn mưa đến muộn, dập tắt cơn giận trong lòng , nhưng khiến một ngọn lửa khác bùng lên.

Bàn tay đặt eo nóng rực, quen thuộc. nuốt nước bọt, quyết định dùng cách của trưởng thành để giải quyết chuyện .

“Chỉ xin thôi là đủ ?”

:

“Lên lầu, chúng chuyện cho rõ ràng.”

Dưới ánh đèn vàng ấm trong phòng ngủ, Nghiêm Tắc bộ đồ hầu gái đen trắng ngắn cũn , im lặng lâu.

bệ cửa sổ, dùng mũi chân móc lấy cẳng chân khẽ đung đưa, , cố ý nhướng mày lạnh:

“Sao, chút trả giá cũng chịu, lấy tư cách gì mà bảo em tha thứ cho ?”

Nói xong, dậy, mở cửa phòng ngủ:

“Mời rời khỏi nhà , thưa Nghiêm .”

Nghiêm Tắc chợt nắm c.h.ặ.t cổ tay .

“Anh mặc.”

Giọng trầm thấp, chậm rãi:

“Thu Thu, hậu quả thì em nên chuẩn tinh thần gánh lấy.”

Giọng đó lọt tai, kéo rơi những cảnh tượng mang sắc thái ái , đầu óc trở nên mơ hồ.

Ngoài cửa sổ, mây đen kéo tới che khuất mặt trăng, mưa đêm rơi lất phất.

Rèm cửa lay động, để lọt một vệt sáng mỏng.

run giọng hỏi:

“Nghiêm Tắc, ?”

“Khát.”

lau nước mắt nơi khóe mắt, định dậy:

“Vậy để em rót nước cho —”

Chưa dứt lời Nghiêm Tắc kéo .

MMH

Giọng khàn hơn:

“Không cần.”

Sáng hôm tỉnh dậy, cổ họng đau rát khó chịu.

Nghiêm Tắc rót một cốc nước, đút uống xong hỏi:

“Vậy coi như hòa ?”

“Chưa.” .

“Anh vẫn đang trong thời gian khảo sát, chính thức thì xin hãy cố gắng thêm, Nghiêm tổng.”

Trước đây lúc còn yêu , để đợi Nghiêm Tắc hẹn hò cùng, từng tới công ty . Nhìn những trẻ tuổi trạc tuổi , từng một gọi là Nghiêm tổng.

Vì vui, cũng cố ý gọi theo:

“Nghiêm tổng, Ngài còn thiếu thư ký riêng ? ứng tuyển chứ?”

Kết quả là tối hôm đó, Nghiêm Tắc mất kiểm soát.

Bây giờ gọi như , ánh mắt tối đôi chút, hàng mày khẽ hạ xuống, thu cảm xúc, hỏi :

“Hôm nay lịch chụp ?”

“Có!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/nhung-dieu-khong-noi-ra/4.html.]

vội đáp:

“Vậy nên mau về công ty , em cũng bận .”

Thật cũng .

Dường như chuyện rõ, thì chúng nên thuận lý thành chương mà với .

cảm giác bất an mơ hồ trong lòng nhắc rằng, thứ đơn giản như .

Những gặp đó, hầu như đều hẹn ở gần nhà .

Thậm chí nhớ đồ để quên ở chỗ , về lấy, cũng Nghiêm Tắc từ chối.

Ban đầu hiểu là vì .

Cho tới chiều hôm đó về thăm , đúng lúc bà đang đ.á.n.h mạt chược trong sân với mấy bạn, của Nghiêm Tắc cũng ở đó.

rót xong cốc nước, những khác rời hết, chỉ còn bà , áy náy :

“Xin nhé Thu Thu, nếu sớm Bạch Lộ còn chuyển về đây, dì chắc chắn tác hợp con với Nghiêm Tắc .”

Tay cầm cốc nước của đột nhiên khựng .

“Dì… dì gì cơ?”

“May mà hai đứa chia tay , nếu dì thật sự một chuyện sai lầm lớn.”

Giọng Nghiêm Tắc như vọng tới từ xa:

“Thằng bé đó từ nhỏ ít , dì chỉ hồi đó nó từng thích Bạch Lộ, ngờ bao nhiêu năm mà vẫn còn canh cánh trong lòng…”

Giống như một dây leo đầy gai nhọn trong nháy mắt quấn c.h.ặ.t lấy tim . chằm chằm chiếc cốc thủy tinh trong tay, bên tai ù ù vang lên.

Có lẽ vì sắc mặt quá tệ, Nghiêm Tắc lo lắng bước tới khoác tay :

“Thu Thu, con chứ?”

“Dì .”

run run mi cong, nặn một nụ :

“Con , chỉ là tối qua nhiễm lạnh, cảm thôi.”

bắt taxi, chạy thẳng tới khu chung cư nhà Nghiêm Tắc, nhưng dừng bước ngay cổng.

Gặp thì gì đây?

Hỏi coi như đồ chơi , vì ai cũng thích Bạch Lộ, chỉ giấu?

Hay hỏi rằng, chúng như thế , rốt cuộc là gì?

trong cơn gió lạnh cuối thu, giơ tay quệt mắt, mới phát hiện lòng bàn tay là ẩm lạnh buốt giá.

Sao ngu ngốc đến thế, cũng tin.

“Khương tiểu thư.”

Một giọng kiêu ngạo vang lên từ phía .

đầu, thấy gương mặt trang điểm tinh xảo của Bạch Lộ.

lạnh nhạt hỏi:

“Cô ở đây gì?”

ở đây mà.”

sững một giây, bật rung rinh:

“Khương tiểu thư, cô nhằm . Dù với cô thể tàn nhẫn, nhưng A Tắc ở bên cô, quả thật là vì cô giống lúc trẻ.”

Một cơn gió mạnh hơn thổi tới, cô ăn mặc khá mỏng, mặt mà run lên:

“Đổi chỗ khác chuyện .”

mặt cảm xúc, theo cô một quán cà phê bên cạnh.

Bạch Lộ ôm ly latte nóng, ngẩng cằm, kiêu ngạo :

“Khương Vãn Thu, cô ghen tỵ thế nào cũng vô ích. Mối tình đầu của A Tắc là , bao nhiêu năm nay, cũng chỉ thích mỗi .”

“Cô nhất nên sớm cút khỏi bên cạnh . Dù A Tắc đúng là ưu tú, tuổi còn trẻ sự nghiệp thành công, nhưng đó lý do để cô bám dai hổ, con gái cũng nên giữ thể diện một chút.”

Thật so với gặp lúc chụp ảnh cũng chẳng khác gì — vẫn ngu ngốc kiêu căng như cũ.

hòa nhã hỏi:

“Nói xong ?”

kiêu ngạo gật đầu.

Loading...