Nhất mộng như sơ - 1

Cập nhật lúc: 2026-03-09 16:30:59
Lượt xem: 35

1

Ngày rời nhà, đến ngất mấy , bà đem món của hồi môn duy nhất là một đóa hoa nhung đưa cho . Trước mặt cả nhà, chỉ cầm hai lượng, hai lượng còn lén đưa cho . Ta dặn bà dù thế nào cũng nuôi sống .

Hôm tuyết rơi dày đặc, cha thuê huyện vẫn về. Mẹ dắt theo các em giữa trời đầy gió tuyết tiễn . Trời lạnh thấu xương như đến một tấm áo khoác cũng .

Xe lừa kéo ngày một xa, gió tuyết mịt mù, sớm nhòe mắt .

Cùng mua với còn mười hai cô nương nữa, đều là cùng thôn hoặc thôn bên, tuổi tác cũng xấp xỉ . Tuy mối lái mua về nhưng ít nhất mỗi ngày đều ăn no. Những kẻ thể nhẫn tâm bán con gái , thì ngày thường ở nhà cuộc sống tự nhiên cũng chẳng sung sướng gì.

Mấy cô nương ngày ngày ríu rít trò chuyện, còn chỉ im lặng lắng , chúng sẽ bán .

Đường trắc trở, một mạch hơn tháng trời, khi đến Biện Kinh thì trời sang xuân.

Mụ mối nhốt chúng một cái sân nhỏ. Ngày đầu tiên, mụ dẫn năm xinh nhất , qua mấy ngày dẫn nốt những còn .

Ta bán Ôn gia ở thành tây. Ôn gia là một tòa nhà hai gian, gia chủ là một quan chức thất phẩm.

Ta phân viện của Nhị tiểu thư nha đầu sai vặt, ngày thường quét tước sân vườn, mấy việc lặt vặt.

Nhân khẩu nhà họ Ôn khá đơn giản, trừ Phu nhân thì chỉ một Di nương. Di nương vốn là nha đầu của hồi môn của Phu nhân. Ba vị thiếu gia đều là con do Phu nhân sinh , đều gửi đến thư viện nổi tiếng tận Sơn Tây để dùi mài kinh sử, một năm cũng chẳng gặp hai .

Ba vị thiếu gia đều sinh tuấn tú nhưng nhất là Đại thiếu gia, cứ như trích tiên trời giáng trần.

Đại tiểu thư cũng do Phu nhân sinh, năm nay mười ba tuổi, qua thì văn tĩnh nhưng tính tình lắm. Nhị tiểu thư là con của Di nương, năm nay mới bảy tuổi, da dẻ trắng trẻo hồng hào, trông như b.úp bê may mắn, . Vì là con út trong nhà, mắc chứng ngây dại nên cả nhà cưng chiều.

Ôn gia cũng khắt khe với hạ nhân. Ta đến đây một năm, béo hẳn lên. Mỗi tháng Phu nhân còn phát cho mỗi 200 đồng tiền lớn tiền tiêu vặt, ngày lễ tết còn thưởng. Ta lén tích cóp tiền , định bụng xem cơ hội gửi về nhà .

Với , những ngày tháng ngày nào cũng là ngày lành, chút việc chân tay so với việc đồng áng ở nhà thì tính là gì? Lúc rảnh rỗi, học tết dây, may vá thêu thùa, cùng các tỷ khác trò chuyện.

Đại tiểu thư thích thi thư, đại nha hầu hạ bên cạnh nàng là tỷ tỷ Khi Họa cũng kém cạnh. Tỷ tính tình thiết, keo kiệt, hễ thời gian là dạy chúng chữ.

Một ngày nọ, tin mấy tỷ cùng bán đến Biện Kinh với chủ nhà đ.á.n.h c.h.ế.t tươi, mới may mắn nhường nào khi gặp một hộ gia đình t.ử tế, sống những ngày tháng như thần tiên.

Chỉ là biến cố ập đến quá nhanh. Năm mười bốn tuổi, gia chủ phạm tội gì, Ôn gia tịch thu gia sản. Nam nữ từ mười lăm tuổi trở lên đều tống ngục t.ử tù, tội liên lụy đến con gái lấy chồng.

Đêm khi niêm phong nhà, Phu nhân trả tất cả văn tự bán và cho mỗi mười lượng bạc, mở cho hầu kẻ hạ trong nhà một con đường sống.

Ôn gia mới phất lên lâu, hầu trong nhà đa phần là mới mua, chỉ trong một đêm tan tác sạch sẽ.

Ta giắt trong tiền tích cóp mấy năm nay, định bụng về quê nhưng Nhị tiểu thư mới chín tuổi vẫn ngây thơ gì, rốt cuộc mềm lòng.

Phủ họ Ôn tịch thu, và Nhị tiểu thư còn chỗ ở. Nàng cũng thể gọi tên cũ là Quỳnh Nương nữa, đặt cho nàng một cái tên mới, gọi là Bảo Châu.

Nàng là của , tên là Bảo Ngân. Trần Bảo Ngân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/nhat-mong-nhu-so-wecm/1.html.]

Đào Hố Không Lấp team

Người nhà họ Ôn giam trong ngục t.ử tù, tiền trong tay tung hết cũng chắc gặp một . Ta mang theo Bảo Châu sống tiếp, sống thì ăn cơm, chỗ ở.

Ta sức lực lớn, cũng sợ khổ, mấy năm nay vài chữ, còn tính toán sổ sách.

Thuê một chiếc thuyền nhỏ, bắt đầu nghề bán rượu sông Biện. Bán rượu tất nhiên đồ nhắm, ngày hè ngày thu bán tôm cua ngâm rượu, mùa đông thì chút đồ ăn vặt ấm bụng.

Năm đầu tiên, trừ tiền thuê, thế mà kiếm lời 37 lượng bạc.

Chuyện nhà họ Ôn vốn dĩ ập đến gấp, tưởng chừng như sắp hành hình ngay nhưng một năm trôi qua chẳng thấy động tĩnh gì.

Ta may áo bông quần bông, mang theo rượu và thức ăn cùng Bảo Châu thăm cha và ca ca, di nương của nàng. Nàng vui vẻ mặc bộ quần áo mới đỏ rực do may, nắm tay lắc la lắc lư đầy thích thú.

Trong nhà lao còn canh phòng nghiêm ngặt như năm . Ta đút lót hai lượng bạc, cai ngục liền thả và Bảo Châu .

Trong ngục tối tăm, mùi hôi thối nồng nặc. Bảo Châu nhát gan, nắm c.h.ặ.t lấy tay , đôi mắt hoảng loạn như chú thỏ con lạc đường. Ta vỗ vỗ tay nàng dỗ dành: "Không , a tỷ đây !" Nàng , khóe miệng hiện lên hai lúm đồng tiền bé xíu.

Cả nhà họ nhốt chung một chỗ. Ta còn nhận dáng vẻ của Phu nhân, Lão gia và Di nương nữa, ai nấy đều đen đúa, gầy gò đến mức biến dạng. Ba vị thiếu gia trong nhà chỉ còn hai, vắng mặt chính là Đại thiếu gia. Ta mới gặp họ ba bốn , tuổi tác chỉ chênh một hai tuổi, giờ chẳng ai với ai.

Còn thiếu , rốt cuộc .

ít nhất vẫn còn sống, trông vẫn còn giống .

Cai ngục mở cửa, cho chúng nửa canh giờ.

Góc tường trải rơm rạ, chắc là nơi họ ngủ thường ngày.

Bảo Châu cha mà nàng ngày đêm mong nhớ nhưng nhận , ngược nhà thì nhận nàng. Thấy nàng trốn lưng thò đầu dám tiến tới, Lão gia hồi lâu mới gọi một tiếng: "Quỳnh Nương."

Nàng vẫn nhớ tên là Quỳnh Nương. Nhìn cha nàng thật lâu, lẽ nhận , nàng hô lên một tiếng "A cha", gương mặt trắng ngần lăn dài hai hàng nước mắt, do dự lao lòng cha .

Cả nhà họ nàng mãi, ôm .

Ôn lão gia cũng nhận . Nha đầu trong nhà cả chục , ông ngày ngày sớm về khuya, tâm trí mà nhớ đến chúng ?

Phu nhân bất quá mới bốn mươi, mà đầu bạc trắng, như bà lão sáu mươi nhưng bà vẫn nhận .

"Ngươi là nha đầu Bảo Ngân hả?" Đôi mắt bà xám đục, chuyện cũng chút khó khăn.

"Mẹ, tỷ là a tỷ của con." Bảo Châu nắm tay đáp.

"Lão gia, Phu nhân thứ tội, nô tỳ dám để Nhị tiểu thư dùng tên thật nữa, sợ nhỡ ngày quan tìm tới, đành để nàng theo họ nô tỳ, đặt tên là Bảo Châu."

"Bảo Ngân tội gì chứ? Ôn gia cả nhà mắc tội, chỉ còn sót một con bé. Sự việc phát sinh đột ngột, tìm cho con gái một chỗ nương cũng kịp. Nếu nhờ ngươi, con bé giờ còn sống mà ở đây ? Lão phu tạ ơn ngươi còn kịp. Ai mà ngờ Ôn gia sa cơ thất thế một năm, con gái ruột còn từng tới, đến thăm chỉ một nha đầu trong phủ? Lúc Phu nhân trả văn tự bán cho các ngươi, ngươi còn là nha đầu trong phủ nữa , tỷ tỷ của Bảo Châu gì mà ? Nếu Ôn phủ ngày thấy ánh mặt trời, Bảo Ngân chính là tiểu thư của phủ ."

Ta quan sát thần thái Lão gia, thấy khí khái vẫn còn, việc lẽ vẫn còn đường xoay chuyển. Trong lòng mừng cho Bảo Châu. Ta cũng chẳng tiểu thư gì cả, chỉ về quê thăm cha , hoặc tiếp tục cô lái đò sông Biện cũng .

 

Loading...