NHẬT KÝ CỦA MẸ - Chương 3
Cập nhật lúc: 2025-08-29 15:47:46
Lượt xem: 107
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9KUV8bsqzA
Cập nhật lúc: 2025-08-29 15:47:46
Lượt xem: 107
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9KUV8bsqzA
Lên tiểu học, con gái nhà hàng xóm học múa ba-lê, khi nhảy trông chẳng khác nào một nàng tiên bé nhỏ.
Trong mắt ngập tràn ngưỡng mộ.
Bà sang , hỏi:
“Diên Diên, con biến thành nàng tiên nhỏ như thế ?”
ngây ngô lắc đầu, bảo rằng học múa, chỉ chơi bùn đất.
Mẹ vẫn ép điều thích.
Chỉ lặng lẽ xổm xuống, cùng nặn đất bùn thành một tòa thành.
Bà :
“Không cả. Diên Diên múa cũng chẳng . Mẹ chỉ con thể vui vẻ trong thế giới của riêng .”
…
Đến năm cấp hai, giáo viên chủ nhiệm gọi đến.
trốn phía lưng bà, họ bàn luận rằng lẽ mắc chứng tự kỷ.
Cô giáo :
“Chị Khang, chị nên đưa Mạnh Diên khám thử. Ở lớp cả ngày nó chẳng lời nào, các thầy cô dạy khó khăn.”
Mẹ xoa đầu , ánh mắt đầy kiêu hãnh:
“Nó , là vì nó thôi. Khi nào nó , tự khắc nó sẽ mở lời.”
Sau đó, suốt cả quãng thời gian trung học, gần như chẳng bao giờ phát biểu.
chẳng thấy khác gì khác.
Bởi như từng : , là vì .
Trong mắt , là kẻ kiêu ngạo, ương bướng, lạnh lùng, ai dám động .
Dựa thành tích học tập mà gì thì .
phủ nhận.
Bởi , bất kể thế nào, cũng sẽ luôn chống lưng cho .
vẫn luôn nghĩ, sẽ bước xa hơn, bay cao hơn đôi cánh của bà.
, một ngày , trời cao bất chợt thu đôi cánh .
mất sự bảo hộ.
Hoảng loạn đến mức chẳng còn nhận bản .
Cảm giác như cuộc đời , mất … thì chẳng còn gì đáng sống.
Vì , bắt đầu hết đến khác tìm kiếm bóng dáng bà.
từng tầng ba mươi, kiễng chân nơi mái nhà.
một cơn gió thoảng, đẩy trở .
cũng từng chìm xuống biển, nghẹt thở mà hỏi liệu thể đưa .
một đợt sóng xô dạt bờ.
Sau , dù là nơi vách đá cheo leo, khi nắm lấy lưỡi d.a.o lạnh buốt, luôn một cơn gió kề bên, ngăn đối diện với tử thần.
Và câu trả lời.
Cơn gió — chính là .
Còn cuốn nhật ký bà để , chính là đôi cánh gãy, nhưng vẫn dang rộng để chở che thêm một cuối cùng.
bỗng thấy chuyện chút buồn .
Thậm chí, phần nực .
Một đứa con gái, khi mất yêu thương nhất, thì sống thế nào?
Mẹ định dùng một cuốn nhật ký để dạy cách sống tiếp.
Chẳng lẽ , vốn dĩ chẳng sống thêm một chút nào ?
chỉ ngay lập tức gặp , bà ôm chặt lòng mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhat-ky-cua-me/chuong-3.html.]
cố kìm nén cảm xúc, bình tĩnh lật sang trang tiếp theo.
ngay khi thấy gương mặt quen thuộc , nước mắt liền trào .
Đó là một tấm ảnh đang nấu ăn.
Bà cầm muôi tay, tay giơ ký hiệu “V” thật tinh nghịch.
Mặt của bức ảnh là công thức bánh chẻo nhân cải thảo thịt heo.
Mẹ , đó chính là món thích nhất.
Mẹ hiểu rõ thứ về .
Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia
Còn … bao giờ thích gì nhất.
Thế nhưng, ở cuối trang một câu:
“Diên Diên. Điều thích nhất… chính là con. Con vui vẻ, liền vui vẻ.”
Sau khi xuất viện trở về nhà, tâm trạng bất giác cao hứng.
Thấy bố ủ rũ, dang tay, :
“Bố, cùng gói bánh chẻo ! Con công thức bí mật của , nhất định thể hương vị của .”
Bố gật đầu, nước mắt rơi lã chã xuống nền nhà.
Rồi ông cởi áo khoác, ngập ngừng trong bếp.
Cả đời ông từng mấy bước nơi .
Nhìn ông lúc , thấy lạ lẫm, thấy buồn .
Ban đầu định bảo bố phòng khách xem tivi, để phần việc bếp núc cho .
trong nhật ký, : “Hãy cùng với bố. Bố con tính cách trầm lặng, nhưng nhất định cũng cùng con một vài chuyện.”
Thế là đưa thau bột cho bố.
Ông sững , lóng ngóng nhận lấy, bắt đầu thử đổ nước, trộn bột.
Chúng chẳng mấy khi bếp, men khô, cây cán bột, xửng hấp…cũng chẳng cất ở .
May , trong nhật ký ghi rõ:
“Men khô ở trong tủ, lấy gói mới . Cây cán bột ở tầng cùng, rửa sạch dùng. Xửng hấp ở tầng hai, nhớ rửa kỹ .”
Làm theo lời dặn của , chúng mất trọn bốn tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng gói hai mươi cái bánh chẻo.
Dù hình dáng méo mó, xí, nhưng hiếm hoi lắm, hai cha con mới nở nụ thật lòng.
Giống như hồi còn ở đây .
bố, đôi mắt ông đỏ ngầu, cúi đầu thì thầm: “Bố nhớ con.”
gật đầu: “Con cũng nhớ .”
nhanh, tiếp:
“Không bố, con vẫn còn bố. Những ngày , chúng cũng sống cho thật .”
Ông ngạc nhiên khi thể những lời lạc quan như .
khẽ lắc đầu: “Bố đừng ngạc nhiên. Câu đó là . Chúng lời .”
Bố gật đầu, trong mắt ánh lên chút an lòng.
Bánh chẻo nhanh chóng chín.
Bố gắp cho một bát đầy ụ, còn thì chỉ bỏ ba, năm cái chiếc bát mì gói.
Ông , : “Bố ăn thế là no . Lát nữa khi xuất phát, chú Lâm còn mời bố một bữa thịnh soạn nữa cơ mà.”
Lông mày lập tức nhíu chặt.
hỏi:
“Đã sắp Tết đến nơi , bố còn chạy xe nữa ạ?”
Bố gãi đầu ngượng nghịu:
“Phải chạy chứ, thời điểm lương cao. Chờ bố chuyến về, sẽ đổi cho con một cái điện thoại mới.”
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.