NHẬT KÝ CỦA MẸ - Chương 2

Cập nhật lúc: 2025-08-29 15:47:12
Lượt xem: 122

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LZgPqoVWv

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau đó, khi một vòng chợ, mới nhận , chỉ dạy cách chọn câu đối.

 

kịp dạy cách chọn quả dưa hấu ngọt nhất giữa mùa đông.

 

Chưa dạy cách mua bó rau tươi nhất trong chợ.

 

Chưa dạy mặc cả với những cô dì, chú bác bán hàng.

 

Tất cả… bà đều kịp dạy.

 

Thậm chí, ngay cả con đường nào nhanh nhất để về nhà, bà cũng bao giờ cho .

 

Nếu

 

Tại càng , mắt càng mờ nhòe thế ?

 

Khi về đến nhà, bố vẫn còn chếnh choáng vì rượu.

 

Thấy xách theo nào là túi lớn túi nhỏ, ông lập tức tỉnh hẳn.

 

Chưa kịp xỏ dép cho ngay ngắn, ông vội chạy tới, đón lấy đồ từ tay .

 

Sau khi sắp xếp xong, ông , cẩn thận xoa đôi bàn tay gió lạnh đỏ ửng của .

 

Ông :

 

“Đều tại bố, uống nhiều quá. Con mệt ? Đói ? Bố nấu gói mì cho con nhé?”

 

Nói xong, trong mắt ông hiện lên một tia áy náy.

 

Khóe miệng khẽ giật giật, ông giải thích:

 

“Xin … bố chỉ nấu mì thôi.”

 

gật đầu.

 

… bố chỉ nấu mì, và kiếm tiền.

 

Mẹ chăm sóc chúng quá .

 

Vì thế, khi bà rời , bầu trời của chúng … sụp đổ mất .

 

lắc đầu, bảo rằng ăn ở chợ .

 

Rồi bước bếp.

 

Giống như rạng sáng hôm , khoác tạp dề lên.

 

Trong đầu tưởng tượng dáng vẻ của :

 

Nhào bột, băm nhân, gói từng chiếc bánh chẻo.

 

Cố gắng khiến bản bận rộn, để quên cuốn nhật ký để .

 

Đó là thứ duy nhất còn kết nối với .

 

đợi một thời khắc thật trang trọng mới mở nó .

 

Bởi trang bìa, :

 

“Gửi Diên Diên. Con gái yêu của . Nếu con sống thế nào…Vậy thì, để giúp con thêm một cuối cùng.”

 

nghĩ… thể để thất vọng.

 

Không thể để bà rằng, sống .

 

Thế nhưng… kém cỏi đến mức .

 

Cái “thời khắc trang trọng” mà chờ đợi, rốt cuộc cũng đến một cách nhẹ bẫng, chẳng hề báo .

 

Sau vô thất bại khi nhào bột, bỗng điên cuồng nhớ .

 

Tại thể trộn bột và nước thành một khối mịn màng, hài hòa đến thế?

 

Còn , mỗi đều biến chúng thành một đống bùn nhão nhoét?

 

Tại thể thứ đấy, còn … ngay cả việc nhào bột cũng chẳng xong?

 

xứng con gái của bà ?

 

Người lẽ mắc ung thư… nên là ?

 

Cuốn nhật ký cuối cùng đó, lẽ nên là ?

 

Càng nghĩ, tâm trí càng rối loạn, méo mó.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhat-ky-cua-me/chuong-2.html.]

Ánh mắt bất giác dừng con d.a.o đang thớt.

 

Đôi mắt đỏ hoe của bỗng trợn to.

 

Chắc vì im lặng quá lâu, bố vội chạy .

 

May là ông đến kịp.

 

Máu vẫn chảy nhiều, ý thức của vẫn còn rõ ràng.

 

còn thấy ông gọi tên .

 

Nghe thấy tiếng xe cấp cứu.

 

Và trong cơn mơ hồ, hình như… thấy giọng :

 

“Đứa trẻ ngốc . Sao dở thế, ngay cả nhào bột cũng ? Ngoan nào, để dạy con.”

 

— Ừ đúng , ạ.

 

Con quá ngốc.

 

Mẹ về, dạy con

 

Bác sĩ kéo bố ngoài hành lang.

 

Ông trầm cảm, khuynh hướng tự sát.

 

Rồi ông một cái đầy cảnh giác, đó khép cửa, đưa bố sang phòng khác.

 

Họ đang bàn về bệnh tình của .

 

Trong đầu tưởng tượng, bố sụp đổ .

 

Vợ mất vì ung thư.

 

Giờ con gái mắc bệnh trầm cảm.

 

Ông thể nào chịu đựng nổi cú sốc ?

 

tưởng tượng cảnh ông bật mặt bác sĩ, than thở, oán trách.

 

bất chợt… còn đồng cảm nổi nữa.

 

chỉ thấy lũ chim ngoài cửa sổ đang bay nhảy, tự do tự tại.

 

Trong lòng thoáng dâng lên chút vui vẻ.

 

mỉm .

 

Hoàng hôn buông xuống.

 

Nỗi nhớ đè nặng đến mức thể chịu nổi nữa.

 

Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia

mở trang đầu tiên của cuốn nhật ký.

 

sợ… nếu mở ngay lúc , lẽ cả đời sẽ chẳng còn cơ hội mở nó nữa.

 

Trang đầu tiên của cuốn nhật ký, là những lời thì thầm của .

 

:

 

“Diên Diên. Khi tin định tiếp tục chữa trị, con giận ?”

 

“Đừng giận nữa, Diên Diên. Cứ coi như… con giúp một thôi. Mẹ thật sự đau đớn. những ngày cuối , con đừng lạnh nhạt với nhé. Mẹ chỉ thêm nhiều thời gian để trò chuyện cùng con. Nếu , sẽ chẳng yên lòng .”

 

 

“Diên Diên. Sau khi con rời khỏi phòng bệnh, nghĩ lâu. Đều là của , ngày thường quá nuông chiều con, khiến con trở nên ương bướng như một công chúa nhỏ, chuyện gì cũng chẳng .”

 

“Nếu còn mãi bên con, thì chẳng gì đáng lo cả. sắp rời . Có những điều, nếu dạy con, sẽ chẳng thể yên lòng.”

 

“Nghĩ tới nghĩ lui, vốn chẳng học hành nhiều, nên chỉ thể dạy con vài điều vụn vặt trong cuộc sống thường ngày. Sau đó, nghĩ thêm thật lâu. Mẹ chẳng ước vọng gì to tát.”

 

“Điều duy nhất mong, là con thể sống thật . Vì , cuốn nhật ký , ngoài việc ghi tình yêu của dành cho con, còn là để nhắc nhở con rằng — Sau khi còn nữa, con học cách sống cho thật .”

 

Mẹ đúng… thật sự chẳng gì cả.

 

Hồi nhỏ tập xe đạp, mấy đứa trẻ khác chỉ cần vài ngày là thành thạo.

 

Còn vì sợ xe quá cao, c.h.ế.t sống dám leo lên.

 

Mẹ hề ép buộc.

 

, với :

 

“Nếu con sợ thì thôi học nữa. Sau chính là chiếc xe đạp của con. Mẹ sẽ chở con bất cứ nơi nào con .”

Loading...