NHẬT KÝ CỦA MẸ - Chương 1

Cập nhật lúc: 2025-08-29 15:46:40
Lượt xem: 53

Sau khi qua đời, mãi vẫn thoát khỏi nỗi đau .

 

Truyện được dịch và đăng tải bởi Diệp Gia Gia

Cho đến một ngày, thấy cuốn nhật ký mà bà để .

 

Bên trong rằng:

 

“Con gái yêu của . Nếu con sống thế nào…Vậy thì, hãy để giúp con thêm một cuối cùng nhé.”

 

Chương 1:

 

Mẹ mất .

 

chìm trong u ám suốt một thời gian dài.

 

Không chỉ một , từng nghĩ đến việc nhảy xuống ngọn núi .

 

chính là cơn gió chân núi, hết đến khác thổi trở chỗ an .

 

 

Một giờ sáng, về đến nhà.

 

Khi mở cửa, bố vẫn như khi, ngón cái và ngón trỏ run rẩy kẹp lấy chiếc ly, cố rót rượu bụng.

 

chợt nghĩ, khi qua đời, thể bước khỏi nỗi đau… ngoài , còn bố.

 

Chỉ là, cả hai chúng đều chẳng che giấu cảm xúc.

 

Như bây giờ, ông tỏ là một bố vui vẻ, chào đón con gái nghỉ học về nhà.

 

trong mắt thấy một đàn ông khốn khổ, nước mắt còn hằn mặt, buộc gượng .

 

Ông nở một nụ gượng gạo, ngơ ngác , như chờ đợi một cái ôm.

 

cũng bắt chước ông, cố nặn nụ , đặt balo xuống, bước tới, ôm chặt lấy ông.

 

Ông :

 

“Diên Diên, con ăn gì ?”

 

“Để bố nấu cho con gói mì nhé.”

 

Nói xong, bố buông , bếp.

 

Ông đưa tay kéo cánh tủ cùng.

 

Từ xa , thấy bên trong xếp đầy mì gói bò hầm cay.

 

Bên cạnh bếp điện còn vài túi rác và vỏ mì ăn liền.

 

Có lẽ, suốt những ngày qua, ông sống tạm bợ như thế .

 

Đây là cái Tết đầu tiên khi mất.

 

Quá đỗi hiu quạnh, quá đỗi thê lương.

 

Không , cuộc sống của chúng chẳng còn dáng một gia đình.

 

kìm , nước mắt như vòi nước rò rỉ, rơi lã chã xuống nền nhà.

 

Thế nhưng bố hình như ngà ngà say, chẳng nhận cảm xúc của .

 

Ngược , trong lúc loạng choạng, ông lỡ tay kéo rơi cả chồng bát đĩa.

 

Âm thanh vỡ vụn của sứ vang lên chát chúa, nước mắt giật ngưng .

 

vội chạy tới bên bố.

 

Trên mu bàn tay ông cứa một vết sâu, m.á.u tươi trào

 

Rồi loang dần, loang dần — thấm cả một cuốn sổ nhật ký.

 

ngây .

 

Nhật ký?

 

Mẹ tên là Khang Mai.

 

Bà chỉ học hết tiểu học, chữ cũng ít, nhưng vẫn sai.

 

Trong danh bạ điện thoại của bà, nhiều cái tên đều ghi bằng lối phiên âm.

 

Ví dụ, dì Thư Lan ở chợ.

 

Bà ghi là: “Cây thối” — kèm theo chú thích “nhà bà bán rau mắc”.

 

Còn dì Trúc Tân ở siêu thị.

 

ghi là: “Tim heo” — bên cạnh còn chú thích “dữ hơn cả Diên Diên, mua đồ nhà bà nữa.”

 

Người bạn chơi khá là Vương Mai Lâm.

 

Trong danh bạ, bà thành: “Vương Mỹ Lệ” — ghi thêm “Diên Diên thích cô , cũng thích.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhat-ky-cua-me/chuong-1.html.]

 

Mỗi danh bạ của , đều bật .

 

cứ đến phần ghi chú cho , nước mắt chực rơi.

 

:

 

“Mạnh Diên — con gái ngoan của Khang Mai — bảo bối của .”

 

Cuối dòng còn thêm ba trái tim nhỏ xinh.

 

 

Còn bây giờ, tay là một cuốn nhật ký.

 

Bên trong, bộ đều do tự tay .

 

Ngay trang bìa mấy dòng chữ:

 

“Gửi Diên Diên.”

 

“Con gái yêu của .”

 

“Nếu con sống thế nào…”

 

“Vậy thì, để giúp con thêm một cuối cùng nhé.”

 

Cuốn nhật ký dày.

 

lật sơ qua, từng trang đều kín chữ.

 

Nét chữ ngay ngắn, sai một chữ nào, cũng chẳng chỗ mực gạch bỏ.

 

Có lẽ nghĩ tới chuyện vốn thích vở bài tập bôi bẩn, lấm lem.

 

Nên cuốn nhật ký , bà cũng để thật tinh tươm, sạch sẽ.

 

, bà lén luyện chữ suốt một thời gian dài.

 

Mắt cay xè, khó mà chịu nổi.

 

Để buông theo cảm xúc, khẽ gấp nhật ký , cất .

 

Rồi sang đỡ bố phòng khách, giúp ông băng bó vết thương tay.

 

Hai giờ sáng.

 

Bố ngủ gục ghế sô pha trong phòng khách.

 

trong phòng ngủ, cứ chần chừ mãi dám mở cuốn nhật ký .

 

Cuối cùng, gì, đành bắt chước dáng vẻ của khi còn sống:

 

Đeo đôi găng tay da màu vàng, quấn tạp dề, dọn dẹp bộ nhà cửa, một lượt, để phân tán sự chú ý.

 

nhớ, mỗi dịp giáp Tết, đều như .

 

Sô pha nhất định kéo , quét sạch từng mẩu rác vụn bên trong.

 

Nồi niêu, bát đĩa cũng rửa kỹ một lượt.

 

Chăn ga, gối đệm nhất định bộ mới tinh tươm.

 

Mẹ luôn : “Năm mới thì khí mới. Tất cả bắt đầu từ đầu. Dù là chuyện buồn chuyện vui, đều năm cũ. Năm mới chào đón những điều mới.”

 

Mẹ còn dạy: “Dù là nỗi đau niềm hạnh phúc, dù là bất hạnh may mắn, chúng cũng bình thản đón nhận. Mọi thứ đều về phía .”

 

 

chấp nhận sự thật — rời xa chúng .

 

Khi dọn dẹp xong xuôi, trời sáng.

 

Bố vẫn tỉnh, còn khoác chiếc áo bông dày, siêu thị.

 

Những năm , lúc thường là cùng mua câu đối Tết.

 

Mẹ so đo mãi, bảo bộ ý nghĩa bằng bộ , bộ hợp với vận năm mới.

 

Mỗi chọn, bà cũng mất nửa ngày.

 

Còn bây giờ, ông lão bán câu đối, chẳng chọn thế nào.

 

Tất cả tấm giấy đỏ trông đều giống , đỏ đến chói mắt.

 

Đặc biệt là bốn chữ “Cả nhà đoàn viên” — càng chói đến nhức mắt.

 

Cuối cùng, chỉ qua loa chọn đại một đôi, giống như bài tập cho xong.

 

Trên đường về, nghĩ đến , nhưng còn xen cả chút oán trách.

 

Trong lòng thầm trách móc:

 

“Mẹ xem …Con vẫn thật sự trưởng thành. Ngay cả cách chọn câu đối Tết con cũng . Đều tại quá sớm , kịp dạy con hết thảy.”

Loading...