Nhặt được sổ tay tình yêu, tôi ghi nhầm tên crush thành tên đại ca trường đáng ghét - 4

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:13:28
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

6.

Lần đến lượt chẳng hiểu Trần Dịch đang cái quái gì nữa.

 

chỉ thấy môi cứ mấp máy liên hồi, nhưng đầu óc vẫn đang trong trạng thái chấn động, thể tiêu hóa nổi thông tin. Trong đầu lúc đang nhảy sang một chuyện khác: Nếu cuốn sổ tay tình yêu thực sự thể khiến một đôi nam nữ yêu và gắn kết đời đời kiếp kiếp, thì chẳng lẽ thể cùng lúc yêu cả Trần Dịch lẫn Trần Dịch Phong mãi mãi ?

 

... Chuyện chừng thực tế cho lắm.

 

Hơn nữa, nếu gọi là "yêu ", tại chỉ họ đơn phương tỏ tình, đơn phương theo đuổi, còn thì chẳng mảy may rung động chút nào?

 

Cuốn sổ là đồ giả!

 

Ý nghĩ đó bắt đầu nhen nhóm trong đầu . chuyện họ thích là thật!! Vậy tất cả chỉ là trùng hợp thôi ? Thời điểm họ tỏ tình... cũng quá sức trùng hợp đấy.

 

Tai bắt đầu thấy âm thanh trở , thấy Trần Dịch đang hỏi, giọng điệu khá lạnh lùng: "Cái tên ban đầu định là Trần Dịch Phong?"

 

trợn tròn mắt, nước mắt. Sao thành thế chứ... Nãy giờ lảm nhảm cái gì với Trần Dịch nè: Sổ tay tình yêu, ràng buộc yêu đương...

 

Vốn dĩ chọn cách thú thực là để c.h.ế.t t.h.ả.m, nhưng giờ chỉ "đăng xuất" ngay lập tức cho xong. Cái bầu khí đúng là ngượng đến mức dùng ngón chân đào một cái hố đất luôn mà!

 

dám ngẩng đầu lên nữa! cúi gằm mặt nhận , giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Xin nhé, hình như hiểu lầm . Cái cuốn sổ đó... chắc là đồ l.ừ.a đ.ả.o thôi."

 

"Thì vốn là đồ l.ừ.a đ.ả.o mà." Giọng ẩn chứa chút ý : " thích , từ đến nay bao giờ chịu ảnh hưởng bởi bất cứ thứ gì cả."

 

Mặc dù đang tỏ tình, nhưng tại thấy ngượng ngùng hơn gấp bội thế ... rụt cổ , vùi sâu đầu n.g.ự.c, thầm cầu nguyện chân xuất hiện một cái khe để chui xuống ngay tức khắc. Mọi thứ đời đều hơn việc chịu đựng ánh mắt như "lăng trì" của Trần Dịch lúc .

 

"Sao đáng yêu thế nhỉ?" Giọng trêu chọc của đột nhiên vang lên ngay đỉnh đầu .

 

"..."

 

Mặc dù chẳng đáng yêu ở chỗ nào, nhưng lấy đủ dũng khí để đối diện với ánh mắt của . : "Giờ thấy ngại, lên lầu ?"

 

Hắn bỗng nở nụ rạng rỡ, nét mặt trở nên dịu dàng hẳn . Trông lúc chẳng hề dữ dằn chút nào, thậm chí... còn chút ấm áp.

 

Hắn đưa chiếc hộp y tế cho , giọng như đang dỗ dành: "Ừm, coi như thu hồi những lời về cuốn sổ nhé. Coi như bây giờ chuyện gì xảy cả."

 

"Đừng ngại nữa." Hắn đưa tay , định xoa đầu nhưng khựng giữa chừng và rụt về.

 

Hắn : "Lên lầu ."

 

xách chiếc hộp đưa, chạy trối c.h.ế.t.

7.

Dù Trần Dịch bảo đừng ngại, nhưng chuyện ngại là ngay .

 

vùi mặt sâu trong gối ôm suốt mười phút đồng hồ mà vẫn hết cái cảm giác ngượng đến mức tay chân co quắp .

 

Mãi mới đỡ hơn một chút thì tin nhắn của con bạn ập đến.

 

Chu Đường: 【(Link tin tức) Sổ tay Tình yêu ở trấn cổ trở nên cực hot? Cần thiết dẹp bỏ các chiêu trò kinh doanh trái phép!】

Chu Đường: 【Cái cuốn sổ đó là đồ giả mày ơi!】

Chu Đường: 【Nhiều mua xong phát hiện lừa nên gọi phóng viên đến bóc phốt cửa hàng đó ngay tại khu du lịch !】

Chu Đường: 【Bà cụ đó là diễn viên do chủ quán thuê về đấy, hèn chi diễn giống hệt bà đồng, tao lừa xoay như chong ch.óng!】

 

"..." Tao , từ nãy .

 

co rụt tay chân nhắn : 【Ừ.】

 

Chu Đường: 【Trời đất, chuyện yêu đương của tao với yêu là ?】

 

Chu Đường: 【Tao hiểu ! Là thực sự thích tao!】

 

Chu Đường: 【Huhu ngọt ngào quá! Tao tự "đẩy thuyền" chính luôn đây!】

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/nhat-duoc-so-tay-tinh-yeu-toi-ghi-nham-ten-crush-thanh-ten-dai-ca-truong-dang-ghet/4.html.]

 

"......" Dù chuyện của nó ngọt ngào, nhưng thì thực sự thấy ngượng đến phát điên.

 

quẳng điện thoại sang một bên, tiếp tục vùi mặt gối, dự định nín thở thêm nửa tiếng nữa xem khá khẩm hơn .

 

Kể từ khi "Sổ tay Tình Yêu" biến thành "Sổ tay Lừa đảo", chọn cách né tránh cả Trần Dịch lẫn Trần Dịch Phong. Chẳng vì lý do gì cả, chỉ đơn giản là... ngại thôi.

 

Thế nhưng, tránh Trần Dịch thì tránh đám bạn cũ thời cấp ba. Sinh viên năm nhất đại khái đều sở thích sang trường khác chơi. Xem chán cảnh trường thì sang trường bạn tham quan, cảm nhận văn hóa ăn thử căng tin trường .

 

Hôm đó, bạn cũ Phó Lượng đột nhiên nhắn tin cho .

 

Phó Lượng: 【 đến trường !】

 

giật nảy . Mối quan hệ giữa và Phó Lượng vốn chẳng mặn chẳng nhạt, kiểu gặp thì chào một câu, từng học chung lớp, chỉ là hồi cấp ba học cùng một lớp ôn luyện thi Olympic thôi. bạn cũ cất công tìm đến tận nơi, dù cũng tiếp đón.

 

vội vàng rút một chiếc váy trong tủ , cầm điện thoại gặp .

 

Vừa xuống lầu thấy Trần Dịch đang đợi sẵn. sững : "Anh cũng cùng ?"

 

Hắn gì, đưa mắt một lượt từ xuống , nhíu mày: "Đi gặp mặc thế ?"

 

"..." chỉ là mặc váy mới thôi mà.

 

"Thôi bỏ , thôi." Hắn .

 

ngơ ngác theo . Phó Lượng là kiểu lạc quan, , suốt quãng đường cứ kể đủ thứ chuyện thú vị ở trường . Dẫn dạo quanh khuôn viên trường, cũng hưởng ứng, cứ líu lo suốt buổi nên cũng thấy buồn chán.

 

nhạy cảm nhận tâm trạng của Trần Dịch cho lắm. Biểu hiện cụ thể là thái độ của đối với Phó Lượng khó ở.

 

Phó Lượng nhắc đến chuyện gì cũng hì hì, thỉnh thoảng vài chủ đề hỏi đến Trần Dịch, nhưng câu trả lời của cực kỳ lạnh nhạt, về đúng cái vẻ cao ngạo, khó gần trong trí nhớ của . thấy khá ngạc nhiên, cứ tưởng quan hệ giữa hai họ lắm chứ.

 

Buổi trưa ăn tại căng tin, ba chúng chiếm một góc bàn. Hai họ cạnh , phía đối diện còn trống. Phó Lượng là khách, và Trần Dịch tạm coi là chủ, thế là chọn đối diện Phó Lượng cho tiện tiếp đãi.

 

xuống, sắc mặt Trần Dịch dường như càng tệ hơn. Bầu khí băng giá thực sự khiến nuốt trôi cơm. bát canh bên cạnh Trần Dịch, hỏi: "Canh đó lấy ở , trông ngon quá."

 

Trần Dịch ngẩng lên với vẻ mừng rỡ mặt, vội đáp: "Ở đằng kìa, để lấy cho một bát."

 

Hắn dậy xa dần. Phó Lượng ở phía đối diện, hỏi nhỏ: "Hai chuyện gì ? Không hòa thuận ?"

 

Phó Lượng bày bộ mặt như thể là kẻ "đầu gỗ" chẳng hiểu sự đời: "Anh Dịch đang ăn giấm chua đấy."

 

Cậu : "Cả buổi sáng chẳng buồn chuyện với , bắt chuyện với , ghen mới lạ đấy."

 

"..." đó là vì đang ngại mà!

 

lí nhí: "Thế mà cũng ghen ?"

 

Phó Lượng càng tươi hơn: "Cậu , hồi cấp ba một , với Dịch cùng một đám đang với , ôm sách ngược chiều tới. Lúc đó chỉ mỉm với mỗi một cái luôn, Dịch tức nổ đom đóm mắt, mấy ngày liền thèm đếm xỉa gì đến !"

 

mím môi: "... Đó là vì trong đám đông đó, chỉ quen mỗi thôi mà?"

 

Phó Lượng nheo mắt : " Dịch nghĩ thế . Sau đó thề thốt với ý gì với , quan hệ của hai thằng mới bình thường trở đấy."

 

thực sự nhớ nổi đoạn ký ức đó xảy lúc nào. và Phó Lượng quen kỳ 2 năm lớp 11 ở lớp Olympic, nhớ thì tin đồn Trần Dịch bắt đầu nỗ lực học hành dường như cũng bắt đầu từ thời gian đó.

 

Phó Lượng khẳng định chắc nịch dự đoán của : "Ừ, Dịch là vì nên mới cố sống cố c.h.ế.t thi trường đấy."

 

lặng , trong lòng trào dâng một cảm xúc khó tả.

 

Bát canh bưng tới, Trần Dịch đặt nó cạnh tay , dặn dò: "Hơi nóng đấy, cẩn thận nhé."

 

ngước mắt trai đôi lông mày sắc sảo mặt, đột nhiên cảm thấy, dường như cũng dữ dằn như vẫn tưởng.

Loading...