NHẶT ANH VỀ LÀM CHỒNG - 9
Cập nhật lúc: 2026-03-08 03:09:51
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQKXHaAbL
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ký ức chợt ùa về.
Năm đó tám tuổi, đúng là từng gặp một thiếu gia yếu đuối bên bờ biển, tay nghêu kẹp, ầm lên.
thấy ồn ào quá nên tiện tay lấy bùn biển trét lên vết thương cho .
“Người đó là ?!” kinh ngạc tròn mắt.
Từ Diệc cong môi : “Sau đó năm nào dịp nghỉ hè cũng tới, nào cũng thấy em bên bến cảng.”
Tim bỗng đập nhanh hơn: “Vậy nên thu mua làng chài…”
“Là để đến gần em.” thẳng thắn thừa nhận, “ từng theo đuổi cô gái nào, nên dứt khoát giả vờ mất trí nhớ.”
: “……”
Đây là kiểu suy nghĩ quái quỷ gì ?!
“Ai mà ngờ trong mắt em chỉ tiền.” nghiến răng nghiến lợi, “Sáu nghìn tệ, hả? Còn giảm giá cho nữa?”
Mặt nóng bừng, vẫn cứng miệng: “Ai bảo giả quá giống! thật sự tưởng nhặt một cái thùng cơm!”
Từ Diệc ghé sát mặt : “Thế bây giờ thì ? Biết giả , em định thế nào?”
Gần quá .
thể ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt .
Có thể thấy cái bóng mỏng manh mà hàng mi đổ xuống nắng.
“…”
còn hết câu thì cổng sân đột nhiên đẩy .
“Tiểu Ngư !” trưởng thôn hớn hở bước , thấy tư thế của hai chúng thì lập tức khựng , “Ôi chao! chẳng thấy gì hết!”
Từ Diệc bình tĩnh thẳng dậy: “Có việc gì?”
Trưởng thôn hề hề: “Cái đó… đài truyền hình đến phỏng vấn chuyện làng chài giàu, mời Tổng giám đốc Từ nhận phỏng vấn.”
“Không .” Từ Diệc dứt khoát từ chối.
Trưởng thôn gượng sang .
day trán: “Anh , tiện quảng bá cho làng luôn.”
Từ Diệc voi đòi tiên: “Có lợi gì cho ?”
chịu thua: “Làm việc cho làng mà còn đòi lợi ích nữa ?”
Anh cúi , ghé sát tai thì thầm: “Tối nay qua phòng .”
Hơi thở nóng lướt qua vành tai, lập tức đỏ từ cổ lên tận trán.
Trưởng thôn ở bên cạnh giả vờ ngước lên trời: “Ôi chà hôm nay thời tiết thật…”
Tối hôm đó, xổm trong phòng, phân vân đến tận nửa đêm.
Đi?
Hay ?
Chiếc vỏ sò vẫn trong lòng bàn tay , nắm đến nóng ran.
Cậu bé của mười lăm năm , bây giờ mặc vest chỉnh tề về, chỉ vì thôi ?
còn đang miên man nghĩ ngợi thì cửa sổ đột nhiên gõ vang.
Kéo rèm , Từ Diệc đang ánh trăng.
Ngay đó rút một bộ bài.
“Lâm Tiểu Ngư, tối nay chơi rút bài, nhất định phục thù, tuyệt đối thể thua nữa!”
: ?
Ha ha, đúng là hài hước thật đấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhat-anh-ve-lam-chong/9.html.]
là hết nổi.
…
Từ Diệc gom bộ đồ dùng cá nhân trong văn phòng bỏ một chiếc thùng giấy.
Từ Thâm cửa kính sát đất, điếu xì gà tay cháy một đoạn tro dài: “Vì một làng chài mà từ bỏ cơ nghiệp gia tộc, đáng ?”
“Anh , thử yêu một , thì chuyện với đúng là đàn gảy tai trâu.”
“Cút!”
Khoảnh khắc cửa thang máy đóng , Từ Diệc lấy điện thoại nhắn một tin:
“Bà chủ nhà ơi, cầu xin chứa chấp. Tự mang lương thực, lương tháng nộp hết.”
Công trình cải tạo làng chài diễn thuận lợi hơn tưởng tượng.
Ba tháng , bến cảng cũ sửa sang , nền xi măng loang lổ lát bằng lối gỗ chống ẩm, hai bên dựng đèn kiểu cổ.
Thuyền đ.á.n.h cá còn chỉ là công cụ khơi nữa, mà trở thành những con thuyền chở khách du lịch ngắm biển.
Đầu thuyền treo đèn l.ồ.ng đỏ, nhẹ nhàng lay động trong gió chiều.
đài ngắm cảnh mới xây, mặt trời đang dần chìm xuống nơi cuối đường chân trời.
Phía vang lên tiếng bước chân, Từ Diệc lười biếng ôm từ phía , cằm tựa lên vai : “Bà chủ Lâm, đang ngắm gì thế?”
dùng khuỷu tay huých nhẹ một cái: “Ngắm giang sơn của .”
Anh khẽ , thở phả bên tai khiến ngứa ngáy tránh: “Thế em yêu giang sơn hơn yêu hơn?”
trừng , tranh thủ hôn trộm một cái.
“Từ Diệc!” đỏ mặt đẩy , “Du khách còn đang kìa!”
Trong suốt một năm , tách khỏi tập đoàn Từ Thị, dồn hết tâm sức việc cải tạo làng chài.
Ban đầu dân làng còn lo, sợ chỉ hứng thú nhất thời.
khi lứa homestay đầu tiên xây xong, du khách ùn ùn kéo đến.
Khi hải sản của làng chài đưa thẳng các nhà hàng cao cấp, giá tăng lên gấp năm .
Khi những trẻ từng rời quê ăn xa lượt về, ở ngay cửa nhà cũng thể kiếm tiền.
Mọi đều tin .
Tin , cũng tin .
…
Chiều tối, trong làng tổ chức một buổi lễ kỷ niệm vô cùng long trọng.
Bên bến cảng bày những dãy bàn tiệc dài, mỗi nhà đều mang món ngon nhất của đến.
và Từ Diệc đẩy lên bàn chính, trưởng thôn nâng ly dậy, mặt già đỏ bừng: “Hôm nay, làng chài chúng cuộc sống thế , đều nhờ Tiểu Ngư và Tổng giám đốc Từ!”
Mọi đồng loạt reo hò vỗ tay, tiếng cụng ly nối tiếp ngớt.
Dưới gầm bàn, Từ Diệc bỗng nắm lấy tay , đầu ngón tay khẽ vuốt ve chỗ giữa ngón cái và ngón trỏ của .
sang , phát hiện khóe mắt đỏ, giống như uống nhiều, cũng giống như cảm xúc đang dâng trào.
“Sao thế?” hỏi khẽ.
Anh lắc đầu, ghé sát tai : “Chỉ là cảm thấy thật .”
Mấy chữ đơn giản khiến sống mũi cay cay.
, thật bao.
Sau khi bố qua đời, lúc tưởng ngôi làng chài sẽ chậm rãi tàn lụi theo năm tháng, cuối cùng lãng quên.
bây giờ, nó sức sống mới, còn cũng đợi bến đỗ thuộc về riêng .