NHẶT ANH VỀ LÀM CHỒNG - 8

Cập nhật lúc: 2026-03-08 03:09:19
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày thứ ba Từ Diệc họp hội đồng quản trị, làng chài nhận báo cáo tài chính quý đầu tiên.

 

Trưởng thôn cầm tờ giấy mà tay run bần bật, kính lão trượt xuống tận sống mũi, mắt trợn to đếm từng con : “Đơn vị, chục, trăm, nghìn, vạn… bảy trăm nghìn?!”

 

Trước đây thu nhập cả năm của làng chài cũng chỉ hơn hai trăm nghìn, mà mới ba tháng tăng gấp hơn 3 .

 

Bến cảng lập tức nổ tung.

 

“Trời đất ơi! Nhà chia năm vạn?!” Lý mềm chân suýt bệt xuống đất.

 

“Nhà sáu vạn tám!” chú Vương đỏ bừng mặt hét lớn.

 

Thím Mập ôm chầm lấy , nước mắt nước mũi đều quệt lên vai : “Tiểu Ngư ! Làng sắp phát tài !”

 

ngây tại chỗ, trong đầu chỉ một suy nghĩ.

 

Tên Từ Diệc … thật sự lợi hại đến ?

 

Chiều tối, chiếc xe đen quen thuộc cuối cùng cũng xuất hiện ở đầu làng.

 

Cửa xe mở , Từ Diệc bước xuống với đôi chân dài, vest phẳng phiu, đến cả sợi tóc cũng toát lên vẻ đắc ý.

 

Dân làng lập tức vây kín quanh .

 

“Tổng giám đốc Từ! Cuối cùng cũng về !”

 

“Lần làng chúng thật sự nhờ cả!”

 

“Tổng giám đốc Từ, cá mắm nhà mới ủ, nhất định nếm thử!”

 

Anh giữa đám đông như vây quanh trăng, nụ ung dung quen thuộc treo môi.

 

ánh mắt vượt qua đám , chính xác khóa c.h.ặ.t đang ở phía cùng.

 

Chân mày nhướng lên, ánh mắt rõ ràng như đang :

 

Thấy ? Anh lợi hại ?

 

cố nhịn , mấp máy môi với : đồ khoe khoang.

 

Tối hôm đó, trưởng thôn tổ chức tiệc mừng ở bến cảng.

 

Hơn chục chiếc bàn dài ghép , bàn bày đầy hải sản do từng nhà mang đến.

 

Cá mú hấp, tôm rang dầu, sò điệp nướng tỏi…

 

Hơn chục vò rượu gạo mở , trong khí tràn ngập mùi thơm ngọt ngào của rượu.

 

Từ Diệc ép uống nhiều nhất.

 

“Tổng giám đốc Từ, ly nhất định uống!” chú Vương đỏ mặt như c.o.n c.ua luộc, “Nếu , cả đời cũng thấy nhiều tiền thế !”

 

! Tổng giám đốc Từ uống giỏi!”

 

“Thêm một ly nữa!”

 

ở góc gặm càng cua, Từ Diệc hết ly đến ly khác.

 

Cổ dần đỏ lên, cà vạt cũng nới lỏng, cả lười biếng dựa ghế, phóng khoáng hơn bình thường nhiều.

 

Đáng đời, ai bảo thích khoe.

 

Đang thầm thì bỗng chạm ánh mắt mơ hồ của .

 

Từ Diệc nâng ly rượu, qua đám đông ồn ào, khẽ lắc về phía uống cạn.

 

Yết hầu chuyển động, rượu tràn khóe môi, ánh trăng ánh lên vẻ mập mờ.

 

Mặt bỗng nóng lên, vội cúi đầu tiếp tục gặm cua.

 

Đáng ghét, trêu nữa.

 

Khi tiệc tan thì gần nửa đêm.

 

Từ Diệc say nhẹ, cũng loạng choạng.

 

đành chịu phận, đỡ lấy cánh tay : “Ai bảo thích thể hiện!”

 

Nửa dựa lên vai , thở nóng phả tai: “Lâm Tiểu Ngư…”

 

“Gì?”

 

“Anh lợi hại ?”

 

Giọng điệu giống hệt học sinh tiểu học điểm mười chờ khen.

 

“Lợi hại lợi hại, Tổng giám đốc Từ lợi hại nhất! Cẩn thận bậc thềm!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhat-anh-ve-lam-chong/8.html.]

 

Ở cuối bến cảng, ánh trăng rơi xuống mặt biển, vỡ thành hàng ngàn mảnh bạc lấp lánh.

 

Tiếng sóng dập dềnh, gió biển mằn mặn lan trong khí.

 

“Em ?” giọng Từ Diệc bỗng nhẹ, “Đây là đầu tiên… khác thật lòng cảm ơn.”

 

sững .

 

Anh đầu, đôi mắt say mơ hồ : “Lâm Tiểu Ngư, cái bát cơm màu vàng em cho … là món quà nhất từng nhận.”

 

Tim bỗng hụt mất một nhịp.

 

Chưa kịp phản ứng, bỗng cúi đầu hôn lên môi .

 

Cảm giác ấm nóng mang theo mùi rượu chạm nhẹ rời , nhanh đến mức như ảo giác.

 

“Anh—” trợn tròn mắt.

 

Từ Diệc thẳng dậy, như con mèo ăn vụng: “Tiền ở trọ.”

 

“Cái gì?”

 

“Trừ hai trăm tệ đó.”

 

Anh loạng choạng về phía : “Bây giờ hai chúng hòa … ợ.”

 

tại chỗ, mặt nóng như sắp bốc khói.

 

Cái tên khốn !

 

Hôn xong còn câu như !

 

Anh nhiều nhất cũng chỉ đáng hai tệ thôi!!

 

đang định đuổi theo cãi cho lẽ thì thấy lảo đảo, suýt ngã xuống biển.

 

“Từ Diệc!”

 

vội lao tới kéo , kết quả thuận tay ôm c.h.ặ.t lòng.

 

“Bắt em .”

 

Anh khẽ bên tai , thở nóng rực.

 

Tiếng sóng biển dìm mất nhịp tim.

 

Dưới ánh trăng, hai cái bóng dính c.h.ặ.t , còn phân biệt ai là đưa tay .

 

Có lẽ… chuyện đó từ lâu còn quan trọng nữa.

 

 

Ngày hôm bữa tiệc mừng, thức dậy với đôi mắt thâm quầng, trong đầu là nụ hôn lướt nhẹ như chuồn chuồn chạm nước tối qua.

 

Cái tên Từ Diệc , hôn xong giả vờ mất trí nhớ.

 

Sáng nay còn vẻ vô tội hỏi : “Tối qua chuyện gì kỳ quái ?”

 

Tức đến mức trực tiếp giấu luôn cái bát cơm màu vàng của .

 

Buổi trưa, đang trong sân vá lưới, Từ Diệc kéo ghế xuống bên cạnh.

 

“Lâm Tiểu Ngư.” hiếm khi nghiêm túc, “Anh chuyện với em.”

 

cảnh giác : “Nói nhé, chuyện tối qua chịu trách nhiệm .”

 

Anh sững một chút bật : “Ai bắt em chịu trách nhiệm?”

 

“Thế gì?”

 

Từ Diệc lấy từ túi một thứ.

 

Đó là một chiếc vỏ sò nhỏ, mép trắng, mài nhẵn bóng.

 

“Em nhận thứ ?”

 

“Vỏ sò chứ gì, nhận ?”

 

“Thôi , xem chuẩn lời dẫn cũng vô ích.”

 

Anh đen mặt tiếp.

 

“Mười lăm năm , một bé thành phố đến đây chơi, con nghêu kẹp tay.”

 

“Một cô bé hung dữ mắng là đồ ngốc, giúp cạy con nghêu , còn trát một nắm bùn biển lên vết thương của , thể sát trùng.”

 

Loading...