NHẶT ANH VỀ LÀM CHỒNG - 6

Cập nhật lúc: 2026-03-08 03:08:20
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Câu hỏi cũng đây!

 

Tối đến về nhà, phát hiện Từ Diệc ở đó.

 

Trên bàn để một mẩu giấy: “Đi công tác ba ngày.”

 

Chữ phóng khoáng ngang tàng, giống hệt con .

 

thở phào nhẹ nhõm, hiểu chút mất mát.

 

Cuối cùng cũng yên tĩnh vài ngày !

 

Kết quả sáng sớm hôm , tiếng gõ cửa đ.á.n.h thức.

 

Mở cửa , là một đàn ông lạ mặt mặc vest chỉnh tề, phía còn hai công nhân khiêng hai cái thùng lớn.

 

“Chào cô Lâm, là trợ lý Tiểu Vương của Tổng giám đốc Từ.” đàn ông lịch sự , “Tổng giám đốc Từ dặn mang vài thứ đến đây.”

 

ngơ ngác họ khiêng thùng nhà.

 

Mở xem, bên trong là hải sản cao cấp.

 

Cua hoàng đế, tôm hùm Úc, cá ngừ vây xanh…

 

Cằm suýt rơi xuống đất: “Cái… cái ?”

 

Trợ lý mỉm : “Tổng giám đốc Từ sợ mấy ngày ở đây, cô sẽ ăn uống ngon.”

 

: “…”

 

Không ai tranh đồ ăn với , ăn còn ngon hơn chứ.

 

Làm gì chuyện ăn ngon.

 

Trợ lý đưa cho một chiếc hộp nhỏ tinh xảo: “Cái là thứ Tổng giám đốc Từ đặc biệt dặn tự tay giao cho cô.”

 

mở , bên trong là một chiếc dây chuyền hình con cá nhỏ bằng bạc tinh xảo.

 

“Cái …”

 

đầy nghi hoặc, tự dưng tặng quà cho gì?

 

Trợ lý giải thích: “Cái do đích Tổng giám đốc Từ thiết kế, hợp với tên của cô.”

 

Tim bỗng đập nhanh hơn, hai má cũng nóng lên.

 

Thế chứ?

 

Quà ?

 

Trước khi , trợ lý còn bổ sung thêm một câu: “À đúng , Tổng giám đốc Từ hai trăm tệ đó nhớ kỹ lắm, bảo cô đừng ngày nào cũng nhắc nữa.”

 

: “…”

 

Chút cảm động nhen nhóm lập tức tan biến sạch sẽ.

 

Đồ khốn!

 

Ba ngày tiếp theo, xử lý đống hải sản cao cấp , âm thầm mắng Từ Diệc phá của.

 

Đồ đắt tiền như thế, tự ăn mà nhét hết cho , chẳng lãng phí !

 

chia quá nửa cho già và trẻ con trong làng, bản chỉ giữ một ít.

 

Tối ngày thứ ba, đang phơi cá khô trong sân thì chợt thấy tiếng động cơ ô tô.

 

Ngẩng đầu lên, chiếc xe đen quen thuộc của Từ Diệc dừng cửa.

 

Anh xuống xe trong vẻ phong trần mệt mỏi, áo vest vắt cánh tay.

 

Cà vạt lỏng lẻo buông xuống, trông vẻ mệt nhưng vẫn điển trai.

 

theo bản năng bước tới: “Anh về ?”

 

Vừa xong hối hận, câu giống vợ đón chồng về quá ?

 

Hình như Từ Diệc hưởng thụ câu đó, khóe môi nhếch lên: “Ừ, nhớ ?”

 

lập tức nghiêm mặt: “Ai nhớ chứ! chỉ hỏi đống hải sản thôi? Phí phạm quá mất!”

 

Anh bước gần, phảng phất mùi rượu nhè nhẹ, giống như từ một cuộc xã giao về, giọng pha chút trêu chọc: “Không thích ?”

 

mặt : “Đắt quá, chia cho trong làng .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/nhat-anh-ve-lam-chong/6.html.]

Anh khẽ một tiếng: “Tùy em xử lý.”

 

Dừng một chút, hỏi: “Còn sợi dây chuyền ?”

 

sờ lên cổ , sợi dây chuyền hình con cá nhỏ đang yên cổ áo.

 

“Cũng… cũng tạm .” cố vẻ miễn cưỡng mà .

 

Từ Diệc bỗng đưa tay lên, nhẹ nhàng nâng sợi dây chuyền, đầu ngón tay vô tình lướt qua xương quai xanh của .

 

Cả run lên, vội lùi một bước.

 

Ánh mắt trầm xuống, giọng khàn khàn: “Rất hợp với em.”

 

Bầu khí đột nhiên trở nên mập mờ khó .

 

vội vàng đổi chủ đề: “Cái đó… ăn tối ? Hay để nấu cho bát mì nhé?”

 

Từ Diệc rút tay về, nhàn nhạt: “Được.”

 

như đại xá, vội vàng chạy bếp.

 

Tim đập nhanh như nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

Cái tên Từ Diệc càng lúc càng kỳ lạ !

 

 

Sau khi về, Từ Diệc trở nên dính hơn nhiều.

 

Trước còn tự dạo biển, bây giờ nhất định kéo cùng.

 

Lý do đường hoàng: “giám sát chất lượng hải sản.”

 

trợn mắt cạnh bãi cát, ánh hoàng hôn kéo dài bóng của chúng thật xa.

 

“Lâm Tiểu Ngư.” bỗng gọi.

 

“Gì?” đáp mấy thiện chí.

 

Anh dừng bước, nghiêm túc : “Em từng nghĩ đến việc rời khỏi làng chài ?”

 

“Rời ? Đi ?”

 

“Thành phố, hoặc nơi khác. Với năng lực của em, em thể tương lai hơn.”

 

lắc đầu, đá mấy hạt cát chân: “Không , ở đây cũng lắm .”

 

Từ Diệc im lặng một lúc, đột nhiên : “Nếu mời em đến việc ở tập đoàn Từ Thị thì ?”

 

kinh ngạc ngẩng đầu: “Hả?”

 

Hiếm khi thấy mặt lộ chút căng thẳng: “Công ty đang thiếu một trưởng bộ phận kiểm định hải sản, em phù hợp.”

 

Phản ứng đầu tiên của là: “Lương bao nhiêu?”

 

Từ Diệc: “……”

 

Anh nghiến răng: “Lâm Tiểu Ngư, em thể chút chí tiến thủ ?”

 

thẳng thắn: “Tìm việc hỏi lương thì hỏi cái gì? Hỏi ông chủ trai ?”

 

Từ Diệc bỗng bật , nụ chút nguy hiểm: “Vậy em xem, ông chủ trai ?”

 

: “……”

 

Câu hỏi rõ ràng là cái bẫy!

 

nhanh trí đổi đề tài: “Ôi! Nước triều lên ! Chúng mau về thôi!”

 

Nói xong lập tức chạy về.

 

Từ Diệc chậm rãi phía , giọng mang theo ý : “Lâm Tiểu Ngư, em chạy cái gì?”

 

đầu : “Sợ sóng ướt giày!”

 

Chứ sợ trả lời câu hỏi của !

 

Buổi tối, giường lăn qua lăn mãi ngủ .

 

Những lời Từ Diệc hôm nay rốt cuộc là ý gì?

 

Anh thật sự chỉ cho một công việc, là…

 

Loading...