NHẬN NHẦM RỒI YÊU THẬT - CHƯƠNG 1

Cập nhật lúc: 2025-08-28 05:09:01
Lượt xem: 93

Văn án:

 

Bùi Trú vốn chẳng ưa gì vị hôn thê nhà quê như .

 

ép chủ động hủy hôn, còn tìm một nam sinh nghèo trong trường đóng giả .

 

“Một kẻ nhà giàu mới nổi với một kẻ nghèo kiết xác, đúng là tuyệt phối.”

 

cá là bà nhà giàu mới nổi đó chịu nổi quá ba ngày , chắc chắn sẽ hủy hôn thôi.”

 

Người nam sinh thế cao ráo, lạnh nhạt, im lặng ít lời.

 

thì ngây ngốc tin là thật, nghĩ rằng nhà họ Bùi thật sự phá sản, đến nỗi ngay cả cơm cũng mà ăn.

 

Rồi trong tai vang lên lời dặn dò của ba:

 

“Bảo bối , phá sản cũng chẳng , nhà chê nghèo yêu giàu , con tiền thì con cứ nuôi thôi.”

 

Thế là, đói – đưa cơm.

 

Anh thêm – theo vệ sĩ.

 

Mẹ nhập viện – rút thẻ trả viện phí.

 

Cứ thế, nuôi nấng vị hôn phu nghèo túng của chu đáo.

 

Cho đến một ngày, một trai tuấn tú bất ngờ giật mất phần bữa sáng mà chuẩn kỹ lưỡng.

 

định nổi giận, thì đầy ấm ức, thấp giọng :

 

“Lâm Uyển, em cho kỹ mới là vị hôn phu thật sự của em.”

 

 

Chương 1:

 

Ba , một vị hôn phu ở thành phố.

 

Để thể lựa chọn kết hôn, cũng để thúc đẩy học hành cho mà thi một trường đại học tử tế nên năm lớp 11, ông chuyển trường cho , trực tiếp chuyển cùng lớp với Bùi Trú.

 

Nghe nhà họ Bùi từng là gia tộc giàu nhất Giang Thành, nền tảng sâu dày. Ba còn đặc biệt chuẩn cho nhiều quà cáp mang theo.

 

khi xuống tàu, chẳng thấy ai từ nhà họ Bùi đến đón.

 

Ban đầu chút tức giận, nhưng khi tới trường học, trông thấy Bùi Trú gầy gò, chỉ mặc một chiếc áo phông bạc màu vì giặt nhiều , cơn giận liền tan biến còn.

 

 

Một bạn học bụng tấm ảnh trong tay dẫn đường.

 

“Lớp 11 (3)? Cậu tìm Bùi Trú ? , để đưa .”

 

Cũng chính giơ tay chỉ cho thấy.

 

theo hướng tay chỉ, thấy một nam sinh cạnh cửa sổ, lưng thẳng tắp, gầy gò mà sạch sẽ.

 

Nắng chiều xuyên qua khung cửa, hắt xuống gương mặt nghiêng của , vài cơn gió khẽ thổi tung những sợi tóc, để lộ vầng trán sáng và đôi mày thẳng.

 

cúi đầu so với tấm ảnh, ngẩng lên .

 

Bên tai vẫn vang vọng giọng điệu đau lòng của bạn học :

 

“Cậu , nhà họ Bùi phá sản từ hai năm . Bùi Trú giờ ở trường xin trợ cấp, giờ học còn thêm, lúc nghèo đến mức cơm cũng chẳng mà ăn.”

 

Nhà và nhà họ Bùi vốn ít liên lạc, mà chuyện phá sản thế , chắc chắn nhà họ Bùi cũng sẽ rêu rao đến tận quê .

 

chỉ khẽ “” một tiếng, gật đầu liên tục, hứa sẽ để lộ ngoài.

 

“Đây là bạn mới chuyển trường Lâm Uyển, hoan nghênh nhé.”

 

Thầy giáo chỉ xuống chỗ trống phía : “Em tạm ở đó .”

 

ngẩng lên , hóa là chỗ ngay cạnh Bùi Trú.

 

Từ lúc bước lớp đến khi thầy xếp chỗ , Bùi Trú vẫn từng ngẩng đầu, chỉ chăm chú gì đó giấy.

 

Muốn đến chỗ , vòng qua lưng . Lúc ngang qua, dây cặp của vô tình mắc thứ gì đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/nhan-nham-roi-yeu-that/chuong-1.html.]

 

khẽ kéo, một chiếc cốc tráng men rơi xuống từ hộc bàn Bùi Trú, lăn một vòng phát tiếng loảng xoảng giòn giã. Nửa chiếc bánh bao khô cứng lăn ngoài, còn dính đầy bụi.

 

rõ ràng thấy vai Bùi Trú khẽ run, cây bút trong tay siết chặt, nhưng vẫn .

 

Xung quanh vang lên mấy tiếng khẽ chế giễu, mấy nam sinh về phía thì thầm, ánh mắt đầy khinh miệt.

 

Thì Bùi Trú sống thảm đến . Thiếu niên rạng rỡ trong bức ảnh, giờ đây thật sự nghèo đến mức đủ ăn.

 

mím môi, ôm cặp xuống, lí nhí :

 

“Xin , em cố ý.”

 

Cậu vẫn , chỉ cúi đầu nhặt cốc, nhét hộc bàn.

 

“Em là Lâm Uyển, còn nhớ ?” nghiêng đầu, ghé sát sang .

 

Thật năm sáu tuổi, chúng từng gặp một .

 

vốn là mê cái , mà Bùi Trú khi trắng trẻo, tinh xảo như búp bê, khiến thích rời tay.

 

dẫn chơi gà, khiến mổ mông, từ đó chẳng thèm để ý đến nữa.

 

May , lớn lên hề đổi, vẫn như khi còn bé.

 

Bị bất ngờ gần, thoáng giật , ngửa đầu , ánh mắt cụp xuống.

 

Đôi mắt thật , trông như viên hắc bảo thạch, lông mi dài dày, che ánh lạnh lùng, khiến còn quá xa cách.

 

Song, phút bối rối , vẫn chẳng lời nào.

 

gãi đầu, khẽ :

 

“Em là vị hôn thê của , nhớ ?”

 

lúc uống nước, xong liền sặc, ho khan ngừng. vội vàng đưa tay vỗ lưng cho .

 

Một lát mới bình tĩnh , ánh mắt mơ hồ , khuôn mặt trắng trẻo thoáng đỏ lên.

 

Có lẽ nhớ, hoặc cũng thể khi phá sản, tâm tính đổi.

 

thì, cũng hiểu, chi bằng coi như quen , từ đầu.

 

mỉm , đưa tay :

 

“Sau chúng là bạn cùng bàn. Em là Lâm Uyển, vui quen . À, thể giúp em một chuyện ?”

 

vốn nghĩ Bùi Trú sẽ trả lời, nào ngờ mở miệng, nhưng giọng điệu vẫn lạnh nhạt:

 

“Anh thời gian.”

 

 

Cậu bạn bụng dẫn đường cho lúc nãy, khi thấy lớp liền vòng cầu thang, nơi vài thiếu gia đang chờ.

 

Cố Tiêu Nhiên phấn khích chạy tới, với trai tuấn tú giữa:

 

“Trú ca, xong , con bé đó ngốc lắm, dễ lừa kinh khủng.”

 

gì nó cũng tin. chỉ Giang Tự cho nó, bảo đấy là . Rồi còn bịa chuyện nhà họ Bùi phá sản, nghèo đến mức cơm cũng mà ăn, nó xong há hốc mồm.”

 

“Nó còn tận mắt thấy ổ bánh bao của Giang Tự nữa. Thời buổi mà thảm thế , chẳng lẽ nó còn theo từ thiện chắc?”

 

quá ba ngày, nó sẽ ngoan ngoãn để ba nó tới hủy hôn thôi.”

 

Trong mắt Bùi Trú thoáng hiện vẻ mất kiên nhẫn, nhưng vẫn hỏi :

 

“Chắc ba ngày là đủ ? Cô thật sự tin ?”

 

xem bức ảnh cô cầm, chỉ chụp mỗi góc nghiêng, với Giang Tự chẳng khác mấy. Dù đó là , cũng ai nghi ngờ .”

 

còn thêm, khi nhà họ Bùi phá sản, đổi tên đổi họ để trốn nợ, cô tin ngay.”

 

“Nếu chẳng may gặp thật, thì cứ bảo trùng tên trùng họ, thế là xong, tránh để cô bám lấy.”

 

Bùi Trú đút tay túi quần, khóe môi khẽ nhếch, nhạt:

 

“Thời buổi nào mà còn bày đặt hôn ước trẻ con. Nhà họ Bùi dù suy tàn cũng là thế gia trăm năm, nếu kết thì cũng chọn nhà môn đăng hộ đối. Như cả , lấy tiểu thư nhà tập đoàn Kiến Thành, chả hiểu tới lượt dính với một con bé nhà quê.”

Loading...