3.
Nửa đêm Hoắc Thần mới trở về, sang một bên giả vờ ngủ.
Chàng tay chân nhẹ nhàng trèo lên giường, ôm từ phía .
Khoảng cách giữa hai bọn rõ ràng gần , nhưng cảm thấy so với thứ ở hiện tại đều khác xa.
Người mà luôn nghĩ về 7 năm cuối cùng cũng trở về bên , nhưng thứ tình yêu mãnh liệt của đối với dường như ngày càng mờ nhạt .
Ta cách nào tâm ý đối với như , thậm chí lúc thấy còn thể nổi, vì ngay tức khắc sẽ nghĩ đến Thẩm Dịch và con trai của nàng .
Dường như nhận cái gì đó.Thời gian lúc nào cũng cẩn thận dè đặt mặt .
Cho dù Thẩm Dịch sai khiến Thôi Thúy tìm cớ để gọi như thế nào chăng nữa, đều rời nữa.
Nhìn xem, cho dù đến, con của Thẩm di nương vẫn sống đó thôi.
Mỗi ngày từ hoàng cung trở về đều mang cho mấy loại kẹo mứt mà thích.Lúc nhàn rỗi, buồn chán thì cùng với Cẩm Nguyệt ở bên trong Hoa Viên ngắm hoa và ăn điểm tâm.
Lại một , cố ý tìm nàng tính sổ nhưng nàng thì ngược cứ cố ý lảng vảng mặt .
Lúc Thẩm Dịch dẫn Hoắc Hoài Trân đến, và Cẩm Nguyệt chuẩn rời .
Thẩm Dịch bảo Hoắc Hoài Trân chào , Hoắc Hoài Trân hừ hừ 2 nhất định , mất dáng vẻ ngoan ngoãn khi ở cùng Hoắc Thần và Hoắc lão phu nhân.
Chẳng qua chỉ là một đứa con hoang, căn bản cũng bận tâm đến nên chuẩn rời .
Khi lướt qua , căn bản đụng đến một sợi tóc của Hoắc Hoài Trân, nhưng trong chớp mắt rơi xuống hồ nước.
Thẩm Dịch và Thúy Thúy một mực khẳng định là đẩy Hoắc Hoài Trân xuống , và mắng :“ Cô thật độc ác”.
Ta đảo mắt, đứa nhỏ đang vùng vẫy trong nước, nghĩ thầm Thẩm Dịch cũng thật là tàn nhẫn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/nguyet-chieu-lac-hoa/3.html.]
Vì vu oan cho , mà để con trai ruột dẫm đạp như thế .
Ta bụng nhắc nhở nàng : “ Nếu các nhanh cứu nó lên, thì các sẽ thể tìm bất kỳ diễn viên nào để sử dụng cho những mánh khóe khổ nhục kế của .”.
Dưới ánh mắt hiệu của Thẩm Dịch, thị vệ cách đó xa gấp rút chạy tới nhảy xuống, vớt Hoắc Hoài Trân lên.
Hoắc Hoài Trân sặc nước đến đỏ cả mặt, ho ngớt, thị về khẩn trương bế tìm đại phu.
Thời tiết mùa đông khắc nghiệt, lăn lộn trong ao băng một hồi, sợ bệnh phong hàn khỏi .
Sự việc ồn ào đến tai Hoắc lão phu nhân, Thẩm Dịch lóc kể lể nhiều.
Nếu là vu oan, sợ là cũng sẽ lập luận sắc bén và kĩ năng diễn xuất của nàng đ.á.n.h lừa.
“Phu nhân, nếu thích thần , bất cứ oán hận nào thì cứ nhắm thần , Hoài Trân còn nhỏ như , cái gì cũng hiểu, thế nào thể nhẫn tâm đẩy Hoài Nhi xuống dòng nước lạnh lẽo như , đứa con tội nghiệp của .”.
Nàng gục xuống mặt lão phu nhân nức nở: “ Lão phu nhân, thể xin tướng quân để con thần ở biệt viện, mặc dù nơi đó điều kiện tệ hơn, nhưng Hoài Trân của con sẽ nguy hiểm đến tính mạng.”.
Hoắc lão phu nhân đập bàn dậy: "Giang Nguyên Nhi, quỳ xuống cho .".
Ta di chuyển, kiêu ngạo cũng sẩm nịnh.
“Con đẩy , tự nhảy xuống.”.
Thấy bác bỏ, Thẩm Dịch vội vàng : “ Hoài Nhi còn là một đứa nhỏ, kẻ ngốc, thể tự nhảy xuống, Hoài Nhi còn bơi.”.
Ta vỗ tay để tán thưởng nàng : “ Nói lắm, chừng ngươi mới sinh kẻ ngốc thì ? Có cần tìm cho ngươi vài đại phu giỏi ? Con vẫn còn nhỏ, đừng trì hoãn việc chữa trị.”.
“Ngươi thể độc ác như , thể trù ẻo con của và tướng quân.”.
"Giang Nguyên Nhi, ngươi càng ngày càng vô pháp vô thiên”. Lão phu nhân về phía với vẻ mặt giận dữ, cho một cái tát, nhưng dễ dàng nắm lấy cổ tay bà .
“ Lão phu nhân, gọi là mẫu , cho rằng thể ngây ngô đến mức để cho gì ?”.
Ta hất tay bà , khiến bà loạng choạng lùi vài bước, hầu chạy đỡ mới thể vững.