13.
Hôm , khi tỉnh dậy, mở mắt , thấy bên cạnh một gương mặt vô cùng diễm lệ môi treo nụ thật tươi đang .
Ta sửng sốt: “Sáng nay thượng triều ?”
Tiêu , tiêu , mang danh "hồ ly tinh" .
Chàng hôn nhẹ lên trán : "Bãi triều . Đã cháy nắng , đồ heo lười".
Ta bất mãn véo eo : "Là do lười ? Hả?"
Còn đêm qua đòi hỏi ngừng, vẫn bám riết lấy buông .
Chàng : "Đúnggg, đều là của . Vậy ..."
Chàng thì thầm tai : “Lần sẽ cố gắng kiềm chế nhé”.
Ta lơ , rời giường để tắm, đó thì mặc y phục .
"Nguyên nhi, sai ."
Thấy vẫn hờ hững, tiếp tục nhỏ nhẹ xin : “Ta thực sự sai , từ nay về chuyện sẽ nàng, ?”
Ta vẫn gương tự chải tóc.
Chàng lấy lược từ trong tay , nhẹ nhàng chải cho : “Hôm nay ở chùa Thiên Giới hội chợ, chúng trốn ngoài chơi nhé?”
Cuối cùng cũng sang hướng hỏi: “Có thể ?”
Mấy ngày nay ở trong cung thật sự buồn chán, dường như quên mất sự náo nhiệt ở bên ngoài .
"Đương nhiên, nàng đều thể ."
Ta nghĩ: “Chùa Thiên Giới hôm nay…”
“Chuyện triều chính phê duyệt xong xuôi hết .”
Thế là bọn lẻn khỏi cung còn hóa trang thành một cặp vợ chồng bình thường.
Chùa Thiên Giới là một ngôi chùa nổi tiếng, uy tín ở kinh thành, nhiều chức sắc sẽ đến đây để dâng hương cầu phúc, khi hội chợ, chùa sẽ càng trở nên sôi động hơn.
Lý Sư và tay trong tay giữa đám đông, gặp tượng Phật thì đến đó vái lạy để bày tỏ lòng cung kính.
Chàng hỏi cầu nguyện những gì.
"Ta hy vọng đều bình an và khỏe mạnh, còn thì ?"
Chàng nắm c.h.ặ.t t.a.y : “Ta chỉ nguyện đời đời kiếp kiếp thể sống bên nàng”.
Ta giả vờ hài lòng: “Này, kiếp còn dài, mà nghĩ đến kiếp của luôn đó ?”
vẫn bất chấp : "Kiếp , nhất định sinh nàng, đó tìm nàng , như , mới là đến ."
Chứ lặng lẽ một bên yêu khác nữa.
Ta chẳng gì chỉ ôm lòng mà an ủi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/nguyet-chieu-lac-hoa/13.html.]
Khi bọn chuẩn về thì gặp một vị đại sư.
Ngài cứ về phía bọn , nghĩ ngài điều gì nên kéo Lý Sư tới.
"Đại sư, vì ngươi cứ chăm chăm bọn thế, ngài lời với bọn ?"
Vị đại sư khẽ cúi đầu chào: "A Di Đà Phật."
“Tình sâu duyên mỏng, nhất vãn tình thâm. Hai vị hảo hảo quý trọng.”
Ngài xong liền xoay rời .
Ta còn đuổi theo hỏi cho rõ, nhưng hai bước thấy bóng dáng đối phương .
Sao tự nhiên ngài một câu khó hiểu thế , “Lạ thật”, lẩm bẩm.
Lý Sư , "Ta từng gặp vị đại sư đó."
"Hả?"
"Ta từng đến đây cầu nguyện, mong nàng thể đầu . Sau đó, một gặp vị đại sư , hỏi ngài và nàng thể ở bên , ngài chỉ với ba chữ, [Đừng bỏ cuộc]”
"Thực , hôm nay đưa nàng đến đây chỉ để thành tâm nguyện."
Ta ngờ rằng Lý Sư nhiều điều lưng .
Lúc đầu chỉ thấy cảm động, nhưng dần dần cũng tình cảm với .
Ta bắt lấy tay , đan bàn tay với bàn tay : "Từ nay về , sẽ bao giờ buông tay . Cảm ơn nhiều."
Lý Sư bối rối: "Cảm ơn gì?"
Cảm ơn bao giờ nghĩ đến việc từ bỏ .
Lúc lên xe ngựa, luôn cảm thấy một ánh mắt đang từ phía , đầu liền một đôi mắt quen thuộc cho giật .
Khi Lý Sư theo ánh mắt của , thì đó biến mất trong biển .
"Nàng cái gì ?"
Ta với Lý Sư: "Không gì. Ta đang nghĩ một lát sẽ ngang qua Cao Cát, nên mang ít bánh đậu xanh về cung ăn dần, nếu sẽ thèm."
"Mèo nhỏ tham lam, ăn gì thì với , sai mua về cho nàng là ?
"Cái đó thì khác. Thức ăn ngon nhất là thức ăn mà bản tự mua."
Chàng cưng chiều gãi ch.óp mũi : "Được , lát nữa chúng sẽ mua thêm vài cái."
Xe ngựa xa, vén rèm lên, thấy ngài vẫn đó, về hướng xe ngựa rời mà ánh mắt đau đáu.
Ta nhẹ nhàng hạ màn xuống, buông bỏ vẻ của tuổi thanh xuân.
Như vị đại sư từng , tình sâu duyên mỏng, nhất vãn tình thâm, mỗi quyết định, mỗi bước đều là do chính lựa chọn.
*Duyên phận giữa với thật sự sâu, thể gắn bó đến ngàn năm, mặc cho phong trần lên xuống, ôm mãi một mối tình đổi. Duyên phận giữa với cũng cạn, chẳng qua là một khoảnh khắc gặp gỡ, xoay liền vĩnh viễn thành lạ.*
- HOÀN TOÀN VĂN-