"Lỡ như cái gì? Hôm nay nhiều như , chẳng lẽ đột nhiên xuất hiện đằng ư?"
"Ừm ừm ừm!" - Chân nàng run lẩy bẩy, gật đầu như giã .
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng .
Hình như trong cung đột nhiên chút yên tĩnh.
"Có vẻ như trẫm đến đúng lúc."
Thẩm Mỹ nhân bịch một tiếng, run rẩy quỳ gối mặt , cũng kịp đỡ nên mỉm với Khương Vân Châu.
Hắn đang ngay cửa, mỉm về phía , đầu lông mày nhướng lên.
"Sao thể? Lão nhân gia , ngài đến đúng lúc lắm." - Ta vội vã nghênh đón , đẩy ngoài, cho thấy chiếc bàn đầy châu báu .
"Ba tháng trẫm đến. Hôm nay bàn quá khứ, ngày mai luận hiện tại, ngày ngày kể chuyện. Chẳng trong cung Hoàng hậu ngày nào cũng nhộn nhịp ?"
Hắn vẫn mỉm như cũ.
Ta nhớ rõ trông thấy nụ , là khi thể nào là Hoàng hậu.
11.
Khương Vân Châu nghiêng đầu, đám phi tần lập tức tản như quạ.
Trong điện chỉ còn hai bọn .
Hắn chậm chạp lời nào, bước tới sờ đống trâm cài tóc, cây trâm ngọc , đầu , đến nỗi lưng run rẩy, cũng chẳng bao nhiêu lời .
Trời đất, thực sự thể chịu đựng !
"Khương Vân Châu!" - Ta tức giận hét lên, lúc đầu , ôm lấy bắp đùi cầu xin tha thứ: "Đừng ép quỳ xuống vì ngài."
Hắn đỡ dậy và : “Nắm bắt sự thật, xử lý khoan dung. Nói trẫm cái gì?”
"Khen ngài mà! Nào gì ." - Ta huých nhẹ , mặt khác giật lấy chiếc nhẫn ngọc Lam Điền tay trong lúc lơ đãng, bỗng tay nắm lấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/nguyen-lam-thuyen-may/chuong-07.html.]
Hắn khẽ nhếch đuôi lông mày và : "Tin nàng mới là lạ."
"Ngài!" - Ta rút tay về, nhưng rút mấy cũng , ngước mắt trừng : "Buông tay."
"Không buông, buông chính là buông."
Hắn kéo xuống bên mép giường, tay còn bốc nho đĩa pha lê cho miệng.
"Được, , . Có bản lĩnh thì giữ cả đời ." - Ta dùng tay trái cướp lấy quả nho từ trong miệng , ném miệng .
"Bàn tay ?" - Hắn giơ hai tay của bọn lên: "Đây chính là lời nàng , giữ cả đời cũng ."
“Ừm, , giữ cả đời cũng .” - Ta đưa tay hái nho, chợt thấy mặt mày khẽ cong, trong lòng cảm thấy kỳ quái, vô thức đổi giọng: “Cả một đời dài lắm đấy…"
Hắn bỗng siết chặt tay, tay còn nhặt một quả nho nhét miệng : “Không đổi ý đấy.”
Ta nho chặn trong miệng, trừng mắt về phía , chỉ thấy khuôn mặt dịu dàng và vầng trăng sáng ôm lòng.
Tay vẫn còn nắm giữ, nhưng cảm giác dễ chịu khó diễn tả.
Nhất thời quên tình yêu.
"Được , trẫm bận nhiều công vụ, rảnh cùng Hoàng hậu đùa giỡn nữa. Sau tránh xa đám trong hậu cung một chút, trẫm đây."
Hắn buông tay , gõ nhẹ lên trán , khẽ một tiếng bước cửa.
Mắt đờ đẫn, phần để ý sự hớ hênh của , nhưng hình như quên những lời về thì ?
Nghĩ tới đây, thầm vui mừng: “Được, , . Ngài thong thả, tiễn.”
Cả phòng ngập đồ trang sức và châu báu, lát nữa kiểm kê kỹ mới .
Vừa đếm đến mấy trăm lượng nhỉ, bốn trăm ba mươi lượng ?
"À , Lý Toàn Thắng, lát nữa đến chỗ Hoàng hậu mang hết đống châu báu ."
Giọng của Khương Vân Châu truyền đến từ ngoài cửa, lập tức lao cửa: "Khương Vân Châu!"