Người Đang Chạy Trốn, Nhưng Lại Là BOSS [Vô Hạn] - Chương 15: Bệnh Viện Tâm Thần: Báo Động Đỏ (14)

Cập nhật lúc: 2025-08-25 06:29:35
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1B8nPQWmqZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Thời gian nhiệm vụ khác với ." Chu Dục đột nhiên mở miệng, lấy điện thoại đặt mặt hai : "Vừa nãy khi thông báo nhiệm vụ, theo thói quen đồng hồ. Hệ thống thông công bố nhiệm vụ lúc 00:50, mà bây giờ là 00:51.”

Nhìn thời gian điện thoại, Khương Vị nhíu chặt mày, cúi đầu đồng hồ cổ tay : 00:51.

Điều chứng minh Chu Dục quả thực chỉ là một chơi bình thường.

Cô nhớ đây thiết kế một tính năng: nếu quá nhiều chơi cấp cao, hệ thống sẽ tự động tăng độ khó, đưa các quy tắc mới theo chương trình. bây giờ...

Phó bản tân thủ, đổi quy tắc?

Bề ngoài vẻ như hệ thống nới lỏng cho chơi nhiều thời gian hơn, nhưng thực chất cho thấy độ khó tăng vượt bậc.

Khương Vị liếc Chu Dục với ánh mắt phức tạp, sang hỏi Lý Tuấn: "Vừa nãy khi chúng tách , ?"

" , dám những tấm gương đó. chắc chắn  vẫn cùng cô. Thế nhưng đó thấy nữa, cũng tiếng cô." Lý Tuấn lộ vẻ khó xử tiếp tục : "Khi mở mắt, mặt là một hành lang dài, bộ phủ gương, kéo dài vô tận"

Nghe , Khương Vị thở phào nhẹ nhõm — độ khó vẫn còn trong phạm vi kiểm soát.

" cũng ở cùng một chỗ với , cũng là lúc đó mới gặp Lý Tuấn." Chu Dục bổ sung: " kỳ lạ, những tấm gương đó cứ lặp lặp một khuôn mặt."

Nghe đến đây, tim Khương Vị chợt nhảy thót.

Chu Dục, hiệu tiếp tục.

Chu Dục gằn giọng: “Đó là gương mặt một đứa trẻ… nhưng ngũ quan tách rời .”

Khương Vị dò hỏi: “Là… một khuôn mặt?”

"Không!" Lý Tuấn phủ nhận: “Thoạt thì giống một khuôn mặt, nhưng ngũ quan tách rời quá nhiều, nhưng nếu kỹ, sẽ thấy..."

"Thấy gì?" Khương Vị nhíu mày, trong lòng đáp án.

Chu Dục tiếp lời:

“Là hai gương mặt chồng lên , khiến tưởng rằng ngũ quan phân tán.”

"Nói một cách đơn giản, giống như lấy mặt một … dán lên mặt một khác.”

Nghe đến đây, lông mày Khương Vị co giật dữ dội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/nguoi-dang-chay-tron-nhung-lai-la-boss-vo-han/chuong-15-benh-vien-tam-than-bao-dong-do-14.html.]

Kết quả tồi tệ nhất rõ trong lòng.

“Chúng qua khu vực gương , nhưng thông báo thành nhiệm vụ." Lý Tuấn thầm suy đoán: "Cậu xem, khả năng nào hai chuyện liên quan đến ?"

Có.

Khương Vị ngầm xác nhận trong lòng. Bởi vì sức mạnh giữa các chơi cân bằng, nên hệ thống tự động chồng chéo các tuyến nhiệm vụ. Nếu chơi nhận điều , hậu quả sẽ cực kỳ nghiêm trọng.

Cô còn kịp mở miệng nhắc nhở, thì bên ngoài vang lên tiếng hít thở khe khẽ.

"Cốc cốc cốc."

gõ cửa.

“Ai đó?” Lý Tuấn run run hỏi nhỏ.

Người bên ngoài dường như thấy, lập tức đáp bằng giọng điệu quen thuộc: "Lý Tuấn, là Lục Minh Thần đây. ở trong đó, mở cửa cho ."

Nghe , Lý Tuấn thì thầm than: "Không chứ, nhỏ như cũng thấy?"

"Mở cửa ! Lý Tuấn, nhanh lên!." Lục Minh Thần gõ cửa ngày càng mạnh, cố gắng kiềm chế giọng quá lớn: “Bọn chúng sắp đến , mau mở cửa cho ."

Mấy trong phòng im lặng vài giây. Lý Tuấn do dự lên tiếng: "Hay… chúng mở cửa cho ?"

Khương Vị lập tức chắn mặt , ngăn hành động mở cửa, nhíu chặt mày: "Anh chắc chắn đó thực sự là Lục Minh Thần?"

"Cô tiếp xúc với Lục Minh Thần, quá quen thuộc với giọng của ." Lý Tuấn khẳng định: "Giọng còn thể giả ?"

Sắc mặt Khương Vị sa sầm xuống. Cô thực sự từng thấy nào ngây thơ đến thế. Sự cẩn trọng lúc ban đầu chẳng lẽ là do Lục Minh Thần tạm thời dạy cho ?

Cô hít sâu một : “Nếu tình hình bên ngoài thực sự nguy cấp đến thế, thể bình tĩnh gõ cửa như ?"

Lý Tuấn bĩu môi: “Cô là tân thủ nên hiểu. Giữa đêm ở bệnh viện , cảnh giác cao độ là điều tất nhiên, cẩn thận chứ.”

“Vậy còn cái thì ?”

Khương Vị nghiêng để lộ ô kính dài cửa. Nhìn ngoài, chỉ là một tối đen như mực.

Chu Dục liếc qua, bình thản chọn một chiếc giường ít vết bẩn xuống:

“Cũng đơn giản thôi, gọi một tiếng Lục Minh Thần, xem đáp ."

Loading...