Người dẫn chương trình cầm lấy một nải chuối, phát cho từng phù dâu một quả:
"Muốn ngày sống , thể thiếu các phù dâu giúp sức.
Các cô gái của chúng , đừng hiểu nhầm tay cầm chuối, mà là cầm tượng trưng cho sự hạnh phúc của cô dâu chú rể..."
Đám con gái bưng lấy chuối tiêu, hiểu .
Anh dẫn chương trình cũng cầm một quả chuối, bóc , diễn tả động tác đưa lên miệng:
"Mọi người hãy cùng theo , nuốt thẳng chuối, cắn đứt, như hạnh phúc đôi tân hôn mới bền chặt."
Đám đều trưởng thành, đủ sức hiểu rằng hành động đó trêu ngươi đến thế nào.
Bạn gái ngay lập tức đỏ mặt, tay cầm quả chuối loay hoay nên quăng , vì cố kỵ phá hỏng đám cưới chị gái .
Không xử lý .
Đám đông một tràn rộ lên, mấy phù rể còn huýt sáo.
Chị liếc rể, rể chỉ .
định tiến tới ngăn cản thì tiếng một cô gái hét ầm lên.
Một gã phù rể kiềm chế nổi, lao một cô gái.
Miệng "Anh đến giúp em", nhưng tay s//ờ mó váy cô gái.
Bạn gái lập tức lao kéo, nhưng sức lực con gái đủ sức kéo gã mập như lợn nái.
Đám phù rể cũng loạn cả lên, ào ào lao các cô gái.
Chỉ một giây , gã tóc dài quỳ sụp xuống đất rống.
Vì tặng một cú đá ngay chỗ hiểm.
Sau đó, túm tóc tên mập, thúc một cùi chỏ hông, nhân lúc đau buông tay, quăng như rác.
Không khí trong sảnh đột nhiên yên tĩnh hẳn.
Đám con gái hoảng sợ tránh góc, bạn gái xòe tay ôm lấy chị, nhẹ nhàng an ủi.
Mẹ chú rể mặt mũi tái mét, chỉ mặt :
"Anh là ai? Dám đến đây loạn chuyện nhà ?!"
kịp , chị phân bua:
"Là em rể !"
Chị như thể đang dồn nén một bụng tức, kiêng nể gì:
"Không là quá đáng , nhà hứa với chúng là như thế nào?!"
"Ồ, cô con dâu của nhà ghê thật." Có trong đám đông lên tiếng:
"Chưa về nhà chồng dám vênh váo cho nhà chồng một trận !"
CHƯƠNG 4
Khi , sắc mặt nhà trai rõ ràng tối sầm .
Dung mạo bà vốn hung hăng, giờ thì từng nếp nhăn đều mang theo vẻ lạnh lùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/nghiem-tri-nan-nao-dam-cuoi/2.html.]
Cái tên chủ trì khốn nạn cũng ở bên cạnh tiếp tục châm dầu lửa:
“Dì , con dâu dì hung dữ quá, sẽ quản lý Thành Tài mất thôi. Đến lúc cô ấy cho Thành Tài về nhà thì nhất định Thành Tài dám ... Nghĩ cũng thương cho dì, một dì nuôi Thành Tài ăn học thành sinh viên đại học, bây giờ đem cho khác...”
Tên tóc dài tiếp lời ngay:
“Cưới xin chẳng là để vui vẻ náo nhiệt một chút thì còn gì nữa, đây là truyền thống từ xa xưa truyền , đến đây mà thực hiện thì ? Dì , cháu thấy cô ấy vui vẻ mà là thành phố như họ coi thường bọn quê mùa chúng đấy.”
“Truyền thống cái con mẹ mày!”
Chị cũng tức quá chả chịu , hiếm khi nào chị chửi thề như ,
“Phong tục tập quán của Trung Hoa chúng từ lúc nào thêm quy định trêu ghẹo phụ nữ ?”
Chị chỉ tay đám đông,
“Bọn mày đều là lũ cầm thú cả, đừng tưởng mày nghĩ cái gì bẩn thỉu trong bụng!”
Đám lưu manh cãi , đủ loại từ bậy bạ cứ tuôn ngừng.
“Đủ !”
Mẹ chú rể quát lớn,
“Ngày vui thế , cãi cái gì?”
Mọi im bặt, bà liếc chị một cái, chân mày nhíu thành hình chữ Xuyên:
“Cô cô xem, còn dáng cô dâu ? Đám cưới cãi với , chẳng sợ thiên hạ cho!”
Chị :
“Phải xem xem bọn họ những chuyện gì chứ! cũng nhịn, nhưng chuyện như con nhịn ?”
“Làm nhịn ? Sao đây chẳng thấy cô nóng nảy như ?”
Bà già phun nước bọt,
“Con gái nhà giàu thành phố đúng là lợi hại, giờ còn dám vênh váo như , ai giặt giũ cơm nước, hầu hạ cho con trai ?”
“Hơn nữa, đám cưới nhà ai mà chẳng đùa giỡn một chút? Cô hỏi xem những , đám cưới nhà ai mà vui vẻ chơi đùa chứ? Chỉ thành phố như các cô là quý giá, đến một câu đùa cũng chịu nổi?”
“Có là đùa giỡn đây?” ,
“Đã động tay động chân cơ mà!”
Bà già đẩy một cái, hung dữ :
“Ở đây việc gì của ? Cậu một tên tiểu bối trẻ ranh biết kính già yêu trẻ!”
Chị tức quá đến mức đầu óc choáng váng, chị ôm n.g.ự.c từ từ xuống ghế sa lon, chỉ rể :
“Triệu Thành Tài, với , hành động như kinh tởm đến mức nào!”
Triệu Thành Tài liếc chị , liếc , một lời.
“Nói ! Câm ?” Chị lay tay ,
“Nói chứ!”
“ , .” Bà già lạnh ,
“Giúp vợ mày giáo huấn già của mày !”