NGHI PHẠM IM LẶNG - 11

Cập nhật lúc: 2025-11-29 02:11:39
Lượt xem: 1,109

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BM51iBiBc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Việc điều tra đến truy tố mất thời gian dài.

 

Nhà họ Ngô cần bồi thường, chỉ yêu cầu t.ử hình.

 

Phía bên , bác Mã vét sạch gia sản mời một luật sư hình sự tiếng tăm. Luật sư lập luận rằng Mã Tiểu Tần vì nỗi đau mất con, tinh thần rối loạn, hơn nữa tối hôm còn cãi với chồng, kích thích mạnh.

 

Mã Tiểu Tần chỉ dọa Ngô Triết, nhưng Vệ Á Mai nghĩ cô g.i.ế.c con trai , nên mới ném gạch, tiếp tục tấn công.

Mã Tiểu Tần chống trả trong trạng thái tự vệ, “vô ý” cắt trúng động mạch cổ của Vệ Á Mai.

 

Đến cuối tháng 5 năm 2002, ngay kỳ thi nghiệp THCS của , tòa phán quyết—gộp cả hình sự và dân sự.

 

Kết quả:

 

Mã Tiểu Tần: tù chung

Đồng thời bồi thường chi phí mai táng, điều trị, tổn thất, v.v.

 

Bác Mã nợ nần chồng chất vì chạy chữa cho em gái, giờ thể xoay nổi khoản bồi thường lớn như .

 

Bác sẽ chịu một nửa, và yêu cầu bố chịu nửa còn .

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

bố và em gái ông vẫn đang là vợ chồng—đó là trách nhiệm của bố .

 

Bố chịu, bảo mấy năm điều trị bệnh tim cho An An tốn bao nhiêu tiền .

 

đúng như bác Mã , đây là trách nhiệm pháp lý gánh.

 

Bố suy nghĩ cả đêm, tìm một cách—lấy ác trị ác.

 

Ông đến nhà máy gây chuyện, tố an ninh lỏng lẻo nên con gái riêng của ông mới hãm hại.

 

Sau đó ông cáo buộc: vì Vệ Á Mai là nhân viên chính thức của nhà máy, nên khi cô c.h.ế.t, gia đình họ Ngô còn quyền tiếp tục ở căn hộ tập thể phân nữa.

 

Ông tập hợp lũ bạn bè du thủ du thực, giăng băng rôn đòi nhà họ Ngô cuốn gói khỏi khu tập thể, còn doạ kiện hai cha con họ Ngô, yêu cầu bồi mệnh cho An An.

 

Chú Ngô như mưa gió: vợ ông g.i.ế.c ! Giờ còn để ba cha con ông đường !?

 

Cuối cùng, nhà máy hòa giải.

Theo lý thì căn hộ tập thể thu hồi, nhưng xét cảnh hai bên, quyết định để cha con chú Ngô tiếp tục sống tại đó.

Căn hộ tính trừ tiền bồi thường dân sự nhà họ Chúc trả.

 

*

 

Thời gian trôi, thoắt cái hai năm.

 

Năm 2004, lên lớp 11.

 

Bố chọn một ngày trời, cố ý đến trại giam thăm dì Mã.

Ông bảo vẫn luôn yêu dì, nhưng ông còn trẻ, thêm đứa con nữa.

 

, ông đề nghị ly hôn.

 

Dì Mã đồng ý. Bà cảm kích những năm qua bố chăm sóc hai con , oán hận gì việc chia tay, còn chúc ông tìm hơn.

 

Chẳng bao lâu khi thủ tục ly hôn, bố lập tức đăng ký kết hôn với cô thợ tóc .

 

Có lẽ ngại điều tiếng, họ đám cưới ngay.

 

bố thề với “tiểu nương tử” rằng nhất định sẽ tổ chức một tiệc cưới rình rang—tiền mừng cũng là khoản thu kha khá.

 

Đến đây, cái c.h.ế.t của An An xem như khép .

 

Kết thúc bằng cảnh gia đình họ Ngô tan nát, dì Mã tù, và bố cưới vợ ba.

 

thì cũng .

Nhân tình thế thái thật khó lường…

 

27

 

thích cô thợ tóc đó.

 

chỉ mới hơn hai mươi, trẻ trung lả lơi, lúc nào cũng nồng mùi nước hoa rẻ tiền, đôi mắt ai cũng liếc đưa đưa. Kể cả khi cưới, vẫn thích trêu ghẹo đàn ông khác.

 

Ngày thứ hai dọn nhà, cô vứt hết di vật của dì Mã và An An.

Tối nào cũng kéo bố chuyện .

 

ép tiếng rên rỉ phấn khích của cô , tiếng giường kêu kẽo kẹt.

bao giờ nấu ăn.

Quần áo bẩn là búng tay gọi :

 

“Ê, giặt sạch cho chị.”

 

bắt đầu nhớ dì Mã—dịu dàng, nấu ăn ngon.

 

Thế nên bắt đầu thư cho dì, hỏi dì sống trong tù , cần gì sẽ mang thăm.

 

đúng như dự đoán—thư gửi bặt vô âm tín.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nghi-pham-im-lang/11.html.]

tha thứ cho , từng hồi âm lấy một .

 

Việc thư cô thợ tóc phát hiện.

thêm mắm dặm muối thổi gió bên gối khiến bố khó chịu.

 

Tháng 7 năm 2004, kết thúc năm học lớp 11.

 

Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ hè, bố gọi chuyện.

 

Ông đang trong thời kỳ tân hôn, vẻ mặt hớn hở.

Ngồi sofa, vắt chân chữ ngũ:

 

“Diễn Duy, con thư cho Mã Tiểu Tần hả?”

 

liếc cô thợ tóc đang sơn móng tay gần đó, cúi đầu khẽ đáp:

“Dạ, con… con…”

 

“Không cần giải thích.”

 

Bố giơ tay cắt lời, châm điếu thuốc:

 

“Con lớn , thư cho ai bố cũng chẳng can.

Là thế … dì Lý của con m.a.n.g t.h.a.i .

ngủ nông, mà con tối nào học về mở cửa, rửa mặt cũng tỉnh giấc.”

 

Bố day tay lên cánh tay :

“Diễn Duy, con cũng mong bố một cô con gái khỏe mạnh đáng yêu chứ?”

 

hiểu .

hất tay ông :

 

“Bố… bố đang đuổi con ?”

 

Bố nhạt:

“Cha con ruột đuổi.

Chỉ là… con nhớ con.

Bố liên lạc với con , năm cuối cấp con về đó ở.”

 

siết tay:

“Vậy chú Triệu đồng ý ?”

 

Chú Triệu là chồng hiện tại của .

 

Bố trừng mắt:

“Ông dám đồng ý?

Con của con, con nuôi.

Ông quản cái gì?

Bao nhiêu năm nay con tốn đồng nào, giờ cũng nên bỏ chút chứ.”

 

mặt , đàn ông vô tình nữa:

 

“Khi nào con ?”

 

Bố dụi tàn thuốc:

“Sáng mai. Ba chở con .”

 

Ông dậy, vui vẻ nắm tay cô thợ tóc:

 

“Đi, ngoài ăn thịt nướng.

Diễn Duy, con ?”

 

“Con .”

 

lạnh lùng:

“Con thu dọn đồ. Hai cứ .”

 

Thật đồ chẳng bao nhiêu, đến nửa giờ là xong.

 

Trước khi , lên tầng bảy, mang theo trái cây và nhang đèn, đến căn nhà hoang thắp cho An An.

 

Trên tường vẽ chữ “phá dỡ” thật lớn.

Nghe công nhân phản ánh liên tục, cho rằng căn phòng quá xui xẻo, yêu cầu phá dỡ.

 

“An An, đến gặp em cuối.”

 

lau nước mắt, uể oải dậy rời .

 

Vừa bước , con ch.ó hoang ngày chạy đến sủa mấy tiếng, đuôi quẫy tít.

 

móc hai cây xúc xích , bẻ thành khúc ném cho nó.

 

“Tiểu Hoàng, ăn .”

 

cúi xuống xoa đầu nó:

“Tao , cho mày ăn nữa…mày tự lo đấy.”

 

 

Loading...