NÀNG DÁM GẢ, HẮN DÁM CƯỚI! - 4
Cập nhật lúc: 2026-03-07 02:07:14
Lượt xem: 1,358
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQKXHaAbL
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói xong, tay từ trong tay áo đưa , lòng bàn tay hướng về phía .
Bàn tay rộng lớn, khớp xương rõ ràng. Biết bao mật, chính bàn tay khiến mặt đỏ tim đập. Giờ đây chỉ đơn giản đưa mặt .
Đầu óc đờ đẫn, ngơ ngác buông tay khỏi vạt áo . Nghiêm Cẩn Ngọc thuận thế nắm lấy tay , lớp chai mỏng cọ mu bàn tay, khiến lòng dâng lên một tia ấm áp.
“Công chúa, Nghiêm gia hang rồng ổ hổ.” Hắn nắm tay bước về phía .
Ta cúi đầu sát , sợ thấy mặt đỏ bừng.
“Ta mà…” Ta lẩm bẩm, “Còn cần ngươi …”
Trước cửa chính đường, Nghiêm lão ngự sử râu bạc phơ đó. Ta liếc mắt liền trông thấy.
Lòng bàn tay toát mồ hôi, chỉ trốn lưng Nghiêm Cẩn Ngọc. Trong đầu còn nghĩ liệu Nghiêm lão ngự sử mắng như mắng phụ hoàng , nếu mắng nặng lời, Nghiêm Cẩn Ngọc che chở cho .
Ta còn kịp phản ứng, Nghiêm lão ngự sử thẳng lưng quỳ xuống : “Thần Nghiêm Như Tùng bái kiến công chúa!”
Ông tuổi cao mà lưng vẫn thẳng, giọng vang dội. Ông quỳ xuống, liền toát mồ hôi lạnh.
Ta vội đỡ ông dậy: “Phụ vạn nên! Con gả cho Nghiêm Cẩn Ngọc, chính là… chính là Nghiêm gia . Lẽ là con quỳ ngài mới .”
Vừa xong, cảm nhận ánh mắt nóng rực của Nghiêm Cẩn Ngọc bên cạnh, vội mặt , tim đập thình thịch.
“Lễ nghĩa quân thần thể bỏ.” Nghiêm lão ngự sử lắc đầu. “Công chúa, xin nhận của lão thần một lạy.”
Ông sức lực vẫn còn lớn, đỡ nổi, đành cầu cứu sang Nghiêm Cẩn Ngọc. Với thể ngang bướng, nhưng trưởng bối kính trọng ba phần. Nếu thật để ông quỳ, hôm nay nhất định yên lòng.
lúc đó, Nghiêm Cẩn Ngọc tay đỡ lấy phụ : “Phụ , công chúa thể khỏe, thể lâu.”
Nghiêm lão ngự sử khẽ ho một tiếng, trừng Nghiêm Cẩn Ngọc, nghiêm mặt : “Công chúa, mời .”
Trong phòng bày sẵn một bàn đầy món ăn. Ba dùng bữa, và Nghiêm Cẩn Ngọc một bên, Nghiêm lão ngự sử riêng một bên.
Kính xong, trong phòng im phăng phắc.
Không ai động đũa.
Ta Nghiêm Cẩn Ngọc, : “Công chúa, mời.”
Ta tự nhiên cầm đũa, gắp chiếc đùi gà thích nhất, nghĩ một chút vươn đặt bát Nghiêm lão ngự sử: “Phụ dùng .”
Sau đó gắp chiếc còn , do dự một lát, nhịn đau đặt bát Nghiêm Cẩn Ngọc.
Hắn ngạc nhiên, nhanh ch.óng bình thản : “Đa tạ công chúa.”
Gà chỉ hai cái đùi. Ta tưởng sẽ khách sáo gắp cho , ai ngờ cảm ơn! Ai cần cảm ơn chứ!
Ta trơ mắt đũa kẹp xương đùi gà, chậm rãi cúi đầu c.ắ.n một miếng, dáng vẻ thanh phong minh nguyệt, quý khí tao nhã.
Trong lòng chút buồn bực: “Ngon ?”
Hắn đáp, khiến nhớ tới lời thường dạy: “Ăn , ngủ chuyện.”
cũng lúc nào cũng theo. Khi ngủ, lời câu nào cũng khiến rung động.
Hắn nhai chậm rãi, phớt lờ ánh mắt mong đợi của .
Vậy lén c.ắ.n một miếng chắc cũng quá đáng chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nang-dam-ga-han-dam-cuoi/4.html.]
Liếc Nghiêm lão ngự sử, ông vẫn chăm chú bát canh củ cải trắng mặt.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Nghiêm Cẩn Ngọc gắp đùi gà lên, nhanh ch.óng nghiêng tới. Động tác kéo gần cách giữa và . Hai tay chống lên đùi , dồn gần hết trọng lượng lên đó. Ngón tay cái lớp chai mỏng của khẽ lướt qua má .
Nghiêm Cẩn Ngọc sững .
Có lẽ từng ở Nghiêm gia, mặt phụ , ai chuyện vượt lễ như .
Bốn mắt , theo tư thế c.ắ.n một miếng nhỏ. Sợ đẩy , ngậm một mẩu thịt nhanh ch.óng lùi . Trên chiếc đùi gà vốn một vết khuyết lớn, nay bên cạnh thêm một vết nhỏ xíu.
Ta nhai đầy thỏa mãn, chớp mắt với , cảm giác bí mật nho nhỏ khi gian kế thành công.
Hắn nhàn nhạt một cái đặt đũa xuống.
Ta nhai lườm .
Nghiêm Cẩn Ngọc gọi: “Rửa tay.”
Có bưng chậu nước lên.
Ta càng thêm bực bội. Chỉ chạm nhẹ mặt mà cũng rửa tay! Bình thường chạm bao nhiêu , thấy câu nệ!
Ta còn đang âm thầm tức giận thì Nghiêm Cẩn Ngọc rửa tay xong, cúi đầu nhặt chiếc đùi gà trong bát. Ngón tay thon dài thoăn thoắt, chẳng mấy chốc một chiếc đùi gà nguyên vẹn xé thành từng sợi thịt nhỏ, cố ý tránh phần và c.ắ.n. Sau đó, thịt trắng mềm xếp thành một ngọn núi nhỏ trong bát .
Ta ngây . Cơn giận kịp bốc lên cảm xúc khác thế. Một niềm vui nhỏ bé khó nắm bắt xoay vòng nơi n.g.ự.c.
Còn thì thong thả ăn hết phần c.ắ.n dở.
Nghĩ tới Nghiêm lão ngự sử còn ở đây, đổi giọng, khẽ : “Phu quân… chỗ đó c.ắ.n …”
Hắn nhàn nhạt đáp: “Ăn .”
“Biết …”
Ta ăn từng sợi thịt xé, khóe môi bất giác cong lên.
Từ đầu tới cuối, Nghiêm lão ngự sử như thể thấy gì, chỉ chăm chú uống hết bát canh củ cải tới bát khác.
Bữa cơm kết thúc trong bầu khí cực kỳ yên tĩnh. Trước khi cửa, Nghiêm lão ngự sử chỉ một câu, bảo Nghiêm Cẩn Ngọc “tự xét , giữ khắc chế”.
Nghiêm Cẩn Ngọc cung kính đáp: “Con xin ghi nhớ lời dạy của phụ .”
Ta mà suýt rơi nước mắt. Nghiêm lão ngự sử rõ ràng thấu hành vi của , mượn lời để nhắc nhở. Có lúc tức quá mắng “gian thần, tiểu nhân”, từng : “Thần trong lòng mà loạn, dám tự xưng quân t.ử.”
Khắc chế! Hắn quả thật cần khắc chế!
Nghiêm gia cách phủ công chúa gần. Trên đường về, vẫn lưng .
“Này, ngươi phụ ghét ?” Lúc ở Nghiêm gia thật sự căng thẳng, sợ sai điều gì khiến Nghiêm lão ngự sử vui.
Nghiêm Cẩn Ngọc thong thả phía , đầu : “Công chúa để ý ?”
05
“Đương nhiên! Ông là phụ của ngươi!”
“ lúc công chúa gả đây, dường như cũng hỏi ý phụ bao nhiêu.”