NĂM TRIỆU TIỀN ĐỀN BÙ KHÔNG CHIA CHO TÔI, LẠI CÒN MUỐN TÔI CHĂM MẸ BỆNH - 4
Cập nhật lúc: 2026-04-21 22:54:54
Lượt xem: 37
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Em là gì?”
Anh ngẩn .
“Em lấy tám năm , em là gì?”
Anh mở miệng.
“Em là vợ …”
“Em là vợ ?” lạnh. “Mẹ em là ngoài, phản bác. Mẹ em nhiều tâm tư, cũng phản bác. Chia tiền phần của em, cũng chấp nhận.”
.
“Em là vợ ? Anh từng thực sự coi em là vợ ?”
Anh im lặng.
Phòng khách chìm yên tĩnh lâu.
“Năm nghìn đó.” . “Anh đưa thì tự đưa. Em sẽ bỏ một xu.”
“Tiểu Mẫn…”
“Và em rõ với .” cắt ngang. “Từ hôm nay trở , chuyện của , đừng tìm em.”
“Em là ?”
“Ý gì?” . “Em hầu nữa.”
Sắc mặt lập tức đổi.
“Tiểu Mẫn, bà là… …”
“Bà là .” gật đầu. “Vậy thì mà hầu.”
bước phòng ngủ, đóng sầm cửa .
Phía lưng , lặng giữa phòng khách, một lời.
Năm nghìn đó, cuối cùng vẫn gửi.
hỏi.
Anh cũng nhắc.
từ ngày hôm , giữa chúng dường như xuất hiện một bức tường vô hình.
Chuyện chồng nhập viện xảy đó ba tháng.
Ba tháng , liên lạc giữa chúng và bà giảm rõ rệt.
Chồng thỉnh thoảng vẫn gọi điện hỏi thăm sức khỏe của bà, còn thì gần như chuyện với bà nữa.
Mẹ chồng cũng chủ động gọi cho .
cứ nghĩ chuyện sẽ tiếp tục như .
Cho đến sáng thứ Hai hôm đó.
Mẹ chồng gọi điện, bà nhập viện, bảo tới chăm sóc.
Sau khi cúp máy, nhắn cho chồng WeChat.
“Mẹ nhập viện , bảo em đến chăm.”
Chồng trả lời: “Anh , bà gọi cho .”
“Anh ?”
“Anh xin nghỉ qua xem tình hình. Còn em?”
“Em .”
Chồng trả lời.
Hai tiếng , nhắn thêm một tin.
“Tiểu Mẫn, em vẫn còn giận, nhưng dù bà cũng là …”
hồi âm.
Tan , chồng về nhà.
Anh nhắn: “Anh đang ở bệnh viện, về muộn.”
chỉ trả lời: “Ừ.”
Chín giờ tối, mới về.
Sắc mặt mệt mỏi.
“Tình hình ?” hỏi.
“Sỏi mật, phẫu thuật.”
“Em chồng ?”
Anh im lặng một lát.
“Nói công ty bận, đến .”
“Em dâu?”
“Không đến.”
khẽ bật .
“Năm triệu cầm , chẳng thấy.”
Anh gì.
“Vậy định thế nào?” hỏi.
Anh .
“Anh thể ngày nào cũng xin nghỉ…”
“Cho nên em ?”
Anh trả lời.
ánh mắt rõ.
“Chu Kiến Quân.” . “Những lời em đây, quên ?”
“Tiểu Mẫn, bà thật sự ai chăm…”
“Năm triệu đưa cho ai thì bảo đó chăm.”
“Thằng hai nó bận…”
“Đó là việc của nó.” dậy. “Em cũng bận.”
“Tiểu Mẫn!” giọng bỗng cao lên. “Bà là ! Em thế nào?”
“Mẹ .” thẳng . “Không em.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nam-trieu-tien-den-bu-khong-chia-cho-toi-lai-con-muon-toi-cham-me-benh/4.html.]
Anh sững .
“Em gì?”
“Em ,” nhấn từng chữ, “bà em. Chính bà em là ngoài.”
Mặt đỏ lên.
“Em… em thể như …”
“Tại em thể?” . “Lúc chia tiền, em là ngoài. Bây giờ cần chăm sóc, em thành con dâu?”
“Chuyện đó giống…”
“Không giống chỗ nào?”
bước tới mặt .
“Em hỏi , tám năm nay em gì cho ?”
Anh trả lời.
“Ba năm bà phẫu thuật, ai chăm?”
Anh cúi đầu.
“Bà ở nhà chúng ba tháng, ai hầu?”
Anh vẫn im lặng.
“Em sụt mười cân, ?”
Anh gì.
“Bây giờ bà cần chăm.” . “Được. Anh . Anh xin nghỉ mà . Em .”
Anh ngẩng đầu.
“Vậy ? Anh thể ngày nào cũng xin nghỉ…”
“Đó là chuyện của .”
phòng ngủ.
“Tiểu Mẫn!”
đóng cửa .
Sau lưng, thở dài nặng nề.
thêm gì nữa.
Ngày hôm , chồng gọi điện cho .
“Tiểu Mẫn , hôm qua Kiến Quân đến bệnh viện , con tới?”
“Mẹ, con .”
“Con xin nghỉ một ngày . Mẹ một trong bệnh viện, đến việc ăn uống cũng khó…”
“Em chồng ?”
“Tiểu Khải bận…”
“Em dâu ?”
“Nó… nó trông con, …”
Nghe những lý do , bỗng thấy vô cùng mệt mỏi.
“Mẹ, con hỏi một câu.”
“Con hỏi .”
“Mẹ cầm năm triệu, thuê hộ lý?”
Đầu dây bên im lặng.
“Hộ lý… hộ lý đắt lắm…”
“Năm triệu mà thuê nổi hộ lý ?”
“Tiền đó… tiền đó cho Tiểu Khải …”
“Cho Tiểu Khải ?” nhạt. “Vậy tìm Tiểu Khải .”
“Tiểu Khải bận…”
“Mẹ.” ngắt lời bà. “Con cũng bận.”
“Tiểu Mẫn, con chuyện kiểu gì ?” Giọng chồng lập tức đổi. “Mẹ là chồng con, bệnh mà con nên tới chăm ?”
“Nên?”
Nghe đến chữ đó, cơn giận trong lòng lập tức bùng lên.
“Con nên?”
“Con là con dâu, con nên thì ai nên?”
“Được.” . “Vậy con hỏi .”
“Lúc chia tiền, con nên chia ?”
Đầu dây bên im lặng.
“Năm triệu, một đồng của con. Khi đó con là con dâu?”
“Chuyện đó giống…”
“Không giống chỗ nào?”
Giọng càng lúc càng lớn.
“Lúc chia tiền chúng con thiếu tiền. Bây giờ cần chăm sóc, nhớ tới con?”
“Tiểu Mẫn, con thể chuyện như …”
“Sao con thể?” cắt lời. “Mẹ, con tính với một khoản.”
“Tính cái gì?”
“Mẹ rõ.”
mở ghi chú trong điện thoại.
“Ba năm phẫu thuật, viện phí, tiền mổ, tiền bồi dưỡng, đồ chăm sóc… chúng con trả ba vạn hai.”
“Đó là việc các con nên …”
“Mẹ đừng .” ngắt lời. “Mẹ ở nhà con ba tháng, tiền sinh hoạt, tiền điện nước, tiền t.h.u.ố.c men… tính năm nghìn.”
“Có ai bảo con tính …”
“Tám năm qua, mỗi năm tiền mừng Tết hai nghìn, tám năm là mười sáu nghìn. Quà sinh nhật mỗi năm ít nhất năm trăm, tám năm là bốn nghìn. Mỗi tháng con chuyển tiền sinh hoạt cho một nghìn, tám năm là chín vạn sáu.”