NAM SINH TÔI BAO NUÔI LÀ THÁI TỬ GIA! - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-01-20 11:22:14
Lượt xem: 37

1

 

Sau khi nghiệp từ đại học thuộc Dự án 985, trai ở tập đoàn Thịnh Châu, nhờ năng lực xuất sắc nên thăng tiến đến chức phó tổng.

 

Quả đúng là một quan, cả họ nhờ.

 

nghiệp nhanh ch.óng giới thiệu Thịnh Châu.

 

Ba mất sớm, từ nhỏ hai em nương tựa , bao giờ để chịu thiệt.

 

Chưa đến nửa năm khi công ty, lập tức đề bạt tổ trưởng nhóm.

 

Chức vụ tổ trưởng lớn thì hẳn, nhưng cũng chẳng nhỏ chút nào.

 

Trong tay quản lý hơn chục sinh viên mới nghiệp.

 

Trong đó Lục Kỳ Niên.

 

Một nam sinh đại học mới trường.

 

là một gặp Lục lang, trọn đời lỡ bước.

 

Vai rộng eo thon, hình chuẩn như bước từ truyện tranh, phối thêm gương mặt góc cạnh lạnh lùng, trông là việc”.

 

Ngay từ đầu gặp , nảy sinh một suy nghĩ.

 

“dụ” trai .

 

Nếu đồng ý thì sẽ gây khó dễ!

 

2

 

Tan giờ nghỉ trưa, cầm tài liệu bàn việc của : “Này Tiểu Lục, em giúp chị bản báo cáo nha.”

 

Đây là thứ ba bảo bảng biểu.

 

Hai , chẳng thèm ngó tới mà từ chối thẳng.

 

Làm một tổ trưởng như thật mất hết mặt mũi.

 

Cậu chẳng thèm ngẩng đầu, tiếp tục công việc trong tay: “ .”

 

Lần là từ chối trong nhóm chat, giờ thì từ chối ngay mặt cả nhóm, thật sự khiến giấu mặt .

 

khẽ ho một tiếng để xua tan bầu khí gượng gạo, định lấy trai dọa: “Chuyện ... Phó giám đốc Thẩm đang cần gấp...”

 

Cậu lên tiếng, cũng tiếp lời .

 

Các tổ viên khác trong nhóm lén .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/nam-sinh-toi-bao-nuoi-la-thai-tu-gia/chuong-1.html.]

 

Một cơn tức giận và bất lực dâng lên khiến đỏ bừng cả mặt, nước mắt như trào .

 

Cậu Trần cạnh khẽ : “Tổ trưởng, để em nhé.”

 

May mà còn cho bậc thang để bước xuống.

 

Khoảnh khắc xoay trở văn phòng, những giọt n ước m ắt to như hạt đậu rơi lã chã.

 

Thằng nam sinh th ối , kiêu ngạo cái gì chứ, rốt cuộc ai mới là thực tập sinh hả!?

 

Đợi đến lúc chị đây th u ph ục , để xem ngày nào mà qu ỳ gi ường c ầu x in chị !

 

Hôm , đóng dấu trực tiếp lên giấy chứng nhận thực tập của Tiểu Trần, đưa tận tay cho ngay mặt Lục Kỳ Niên.

 

Ánh mắt Lục Kỳ Niên từ giấy chứng nhận dời sang , dừng lâu cúi đầu tiếp tục việc.

 

Hừ, ghen tỵ chứ gì!

 

Chỉ cần em ngoan ngoãn một câu dễ là chị đây sẽ tha thứ ngay.

 

đó khen Tiểu Trần lâu, khen đến mức còn từ nào để , mà cái trai vẫn chịu hé miệng.

 

Được thôi, Lục Kỳ Niên, lắm!

 

Chị đây chính là kiểu thích đàn ông bản lĩnh!

 

tuân theo nguyên tắc “ việc tìm đại ca”, bèn tìm Thẩm Kỳ Bạch nhờ hiến kế.

 

“Anh , từng bao giờ dùng quy tắc ngầm với cấp ?”

 

Sắc mặt đổi, cảnh giác đảo mắt quanh để chắc chắn ai thấy.

 

Anh khóa cửa văn phòng , cúi đầu hạ giọng đầy vẻ mờ ám: “Cơm thể ăn bậy, lời thì thể bậy .”

 

vội vàng giải thích: “Không , em ý đó, ý em là em để ý một thực tập sinh, mà em để cưa đổ hết.”

 

Khóe môi cong lên nụ nhạt: “Cái đó đơn giản, xem nhóc đó để tâm điều gì nhất thì cứ nhắm đúng cái đó mà tay.”

 

Lục Kỳ Niên quan tâm điều gì nhất nhỉ?

 

Chắc là giấy chứng nhận thực tập chứ còn gì.

 

mới nãy rõ ràng vẻ gì là quan tâm?

 

Vẫn là trai bụng của chỉ điểm rõ ràng: “Ngốc! Em mặt gây áp lực, thì tất nhiên nó sẽ giả vờ n.g.u .”

 

He he, ngộ , quả nhiên vẫn là tài lái xe lão luyện kinh nghiệm!

 

Loading...