Năm Ấy Sóng Gió Nổi Lên - 8
Cập nhật lúc: 2025-04-16 03:47:24
Lượt xem: 138
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/60EI2qC27h
Cập nhật lúc: 2025-04-16 03:47:24
Lượt xem: 138
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/60EI2qC27h
Công chúa Vệ Dương quả thật khác hẳn lời đồn, nàng trông có phần đơn thuần, như kẻ chưa từng nếm trải sự đời.
Ta đem chuyện có kẻ bí ẩn đã cắm rễ sâu trong kinh thành, khuấy động phong vân chốn hoàng đô, bẩm báo lại với nàng.
Nhưng phản ứng của nàng lại ngoài dự liệu của ta. Nàng bóc một quả quýt, nhét vào tay ta, nhẹ giọng nói:
"Ngươi biết không? Bánh xe lịch sử lăn tròn, thân là con người trong cuộc, khó mà đổi thay được gì. Thuận theo tự nhiên thì hơn."
"Ta cũng không phải chưa từng cố gắng, nhưng rốt cuộc lịch sử sẽ tự chỉnh hợp, chi bằng sớm mà hưởng thụ."
Ta quỳ xuống, chần chừ hồi lâu, không biết phải mở lời về kiếp trước ra sao.
"Dù cho..."
"Dù cho thế nào?" Công chúa Vệ Dương nhoẻn miệng cười, đôi mắt sáng tựa trăng thu.
"Dù cho vương triều sụp đổ? Dù cho ta bị loạn đao phân thây?"
Ta giật nảy mình, trán chạm đất, sau lưng lạnh buốt.
Kiếp trước, khi tân đế tiến vào kinh thành, hoàng thượng treo cổ tự tận, còn hoàng muội của người bị binh lính xông vào cung, c.h.é.m thành trăm mảnh.
Chẳng lẽ công chúa Vệ Dương cũng là người tái sinh?
Nếu vậy, nàng hẳn phải mong muốn thay đổi tất cả hơn ta mới phải, cớ sao lại thuận theo số mệnh?
Nhưng nàng lại đỡ ta dậy, ghé sát tai, nhanh chóng thì thầm:
"Phú cường, dân chủ, văn minh, hài hòa, tự do."
Ta ngẩn người, chưa kịp phản ứng, nàng liền thấp giọng hỏi tiếp:
"Giá của chiếc áo sơ mi là bao nhiêu?"
Ta vẫn mờ mịt, không biết nàng có ý gì.
Công chúa Vệ Dương bỗng tỏ vẻ phiền muộn, đi qua đi lại hai vòng, sau đó khoanh chân ngồi xuống bên bàn, chống cằm trầm tư:
"Quan Trình, ta nhớ ngươi từng nói ngươi là một nha hoàn trong hoa phòng, đúng không?"
"Ta không biết ngươi đã trải qua điều gì, nhưng nhớ kỹ, chớ có nói năng bừa bãi. Bổn cung là công chúa, muốn gây khó dễ cho một tiểu nha hoàn như ngươi chẳng phải chuyện khó."
Nàng nói với vẻ hung dữ, song ngay sau đó lại lộ ra vài phần hài lòng:
"Cũng may ngươi gặp phải một nữ sinh viên đại học lương thiện, nếu là kẻ tinh thông thuật xử thế thâm sâu, cái mạng nhỏ của ngươi e rằng chẳng giữ nổi."
"Cuối cùng, ta cho ngươi một lời khuyên," gương mặt nàng trở nên nghiêm túc, "trong vòng mười năm, hãy rời khỏi kinh thành, chớ đặt chân lên phương Bắc, hãy đi Giang Nam."
Ta cắn chặt môi. Tân đế là người dị tộc, từ mười sáu thành phương Bắc đánh thẳng xuống kinh thành, đi đến đâu liền tàn sát đến đó.
Thành trì sụp đổ, người dân đồ thán.
Khi tiến vào kinh đô, bọn chúng cưỡng đoạt nữ nhân, bất kể đã có chồng con hay chưa, đều bị bắt đem ban thưởng cho quân lính.
Số lượng không đủ, thì một nữ nhân hầu hạ cả cha con huynh đệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/nam-ay-song-gio-noi-len/8.html.]
Những ngày ấy, kinh thành tràn ngập tiếng kêu gào thảm thiết, tiếng khóc lóc ai oán, không ngừng cả ngày lẫn đêm.
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
Những nhà gia giáo nghiêm khắc, thà rằng tự mình dùng bạch lăng kết liễu nữ quyến, còn hơn để thanh danh bị bôi nhọ.
Kiếp trước, ta may mắn thoát nạn vì là kỹ nữ trong hoa lâu.
Nhưng kiếp này, không bước vào lầu xanh, ta phải làm sao để tránh được tai họa này?
Ta thực sự phải đưa mẫu thân đi hay sao?
Nhưng phía sau mẫu thân còn có cả gia tộc ngoại tổ, kiếp trước vì không có nơi nương náu, biểu tẩu đang mang thai, biểu tỷ đã có chồng và cả biểu muội mới mười bốn tuổi đều không thể thoát khỏi số mệnh bi thương.
Nếu muốn đưa cả gia tộc rời đi, ta chỉ biết thở dài. Ai lại dễ dàng rời bỏ quê hương tổ tiên?
Huống hồ, trong kinh thành vẫn còn biết bao nữ tử, lẽ nào ta phải trơ mắt nhìn thảm cảnh tái diễn hay sao?
Bị dị tộc hủy hoại văn minh, giày xéo sơn hà.
Ta hít sâu một hơi, quỳ xuống, trán chạm nền đá lạnh băng.
"Công chúa..."
"Không cần nhiều lời." Nàng phất tay áo, điềm nhiên hỏi:
"Quan Trình, nếu có một vị tướng quân, chỉ với tám trăm binh sĩ mà có thể đánh bại ba vạn quân địch, ngươi nói xem, triều ta nên phái ai ra chiến trận đây?"
Khuôn mặt công chúa thoáng hiện vẻ đau thương xa lạ, nàng lẩm bẩm:
"Ta không muốn thay đổi đoạn lịch sử nhục nhã này sao? Chỉ cần nhìn qua sách sử cũng đã thấy lòng đau như cắt, biết bao tác phẩm đều muốn cứu vớt thời kỳ này. Nhưng khi thực sự đứng giữa lịch sử, phải làm sao đây? Đó chính là Thần Vũ Đại Tướng Quân!"
Ta sửng sốt. Thần Vũ Đại Tướng Quân? Chẳng phải là phụ thân ta sao?
Ta dè dặt đáp: "Là Quan Thanh ư? Hiện người đang bị giam trong ngục."
Công chúa Vệ Dương thoáng đờ người, ta ngỡ nàng sẽ hỏi làm sao ta biết Thần Vũ Đại Tướng Quân chính là Quan Thanh, nhưng không, nàng lại hỏi:
"Tô Hoàng hậu thì sao? Người đã sinh cho tiên đế bốn hoàng tử?"
"Cũng đang bị giam."
"Tướng quân Quảng Uy, Hứa Mộc thì sao? Người đã phá bốn thành, đoạt lại kinh đô..."
Nói đến đây, mắt nàng bỗng trợn tròn.
"Ngươi vừa c.h.é.m tên kia... hắn tên là Hứa Mộc phải không?"
Ta có chút chột dạ, khẽ gật đầu.
"Hắn giờ... chắc là sắp c.h.ế.t rồi."
"Hảo gia hỏa!" Công chúa Vệ Dương hoảng hốt lùi mấy bước, rồi ngồi phịch xuống ghế.
"Một hơi diệt sạch cả triều đình lẫn hậu cung của tân triều!"
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.