Mượn Thọ Để Tránh Âm Sai - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-02-13 20:01:08
Lượt xem: 659

thể thấy âm sai chuyện.

 

Một kẻ : “Lão Lý sắp hết dương thọ , ông trông thế nào nhỉ? Móc hồn kiểu gì đây?”

 

Kẻ đáp: “Cứ móc đội mũ .”

 

Ngày hôm , ông nội đưa cho một chiếc mũ xanh.

 

Ông đó là đang tích phúc cho , đội tức là bất hiếu.

 

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

1

 

Những chị sinh đều c.h.ế.t một cách khó hiểu.

 

Người trong làng đều

 

“Con gái nhà lão Lý chẳng sống lâu, mà lão Lý trường thọ!”

  

“Này, thử đoán xem nó sống nổi đến sang năm ?”

 

xổm cửa nhà, thấy cùng làng chẳng hề kiêng dè mà oẳn tù tì cá cược ngay mặt .

 

Trong lòng khó chịu vô cùng, dậy định nhà.

 

Vừa thấy , ông nội gào lên:

  

“Sao nó nữa? Tao chẳng phụ nữ cùng bàn ăn !”

 

Em trai lập tức lao tới định dạy cho một bài học.

 

“Cút ngoài!”

 

Theo bản năng ôm đầu đỡ, cú đ.á.n.h trúng, ngược nó tự vấp ngã.  

 

Thân hình mập mạp đập xuống đất còn nảy lên mấy cái.

 

Nó òa .

 

Ngay lập tức, tiếng c.h.ử.i rủa của đàn ông đàn bà hòa lẫn với tiếng kêu t.h.ả.m của .

 

Nửa đêm, nhà ngủ.

 

co ro chân tường, nhặt rau dại nhét miệng, lấp đầy bụng lim dim buồn ngủ.

 

Bỗng ngoài tường vang lên những tiếng kỳ lạ.

 

“Là nhà ?”

  

, hộ thứ năm mươi bảy ở thôn Kê Câu Tử  Lý Trường Sơn. Bảy ngày nữa ông sẽ tận , hành ông chút , để ông chuẩn tâm lý theo bọn .”

  

“Ơ! Chân dung của ông nhòe ! Giờ móc hồn kiểu gì đây? Lỡ bắt nhầm mắng. Lý Trường Sơn trông nhỉ?”

  

“Lý Trường Sơn thích đội mũ viền xanh, cứ bắt đội mũ là chuẩn sai!”

 

Cơn buồn ngủ tan biến sạch, tò mò dậy nhón chân .

 

Không do chậm thế nào mà ngoài tường chẳng gì cả. chỉ kịp thấy nơi đầu làng xa xa hai bóng cao gầy, một đen một trắng, chớp mắt biến mất.

 

Một cơn gió lạnh thình lình thổi qua, khiến rùng .

 

Về nửa đêm đó, ch.ó trong làng sủa ngớt.

  

cũng chẳng ngủ ngon.

 

Trời gần sáng, định vội dậy nấu cơm kẻo đ.á.n.h.

 

Không ngờ ông nội dậy từ sớm, lúc chặn .

 

Ông chắp tay lưng, khóe miệng nhếch lên, nếp nhăn mặt gần như ép đôi mắt thành một khe nhỏ.

 

“Con bé xui xẻo , tao càng càng thấy thích mày thế nhỉ?”

 

Ông trìu mến véo má .

 

nhất thời gì, chỉ đờ , tay chân luống cuống.

 

Ông giơ tay lên.

 

sợ đến co cổ, nhắm tịt mắt.

 

thứ rơi xuống đầu cái tát mà là một vật mềm mềm.

 

Theo bản năng đưa tay sờ, ông nội cau mày :

  

“Đừng động đậy! Đội cho đàng hoàng! Đây là đang tích phúc cho mày đấy!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/muon-tho-de-tranh-am-sai/chuong-1.html.]

Ông nội chằm chằm , mắt sáng quắc.

 

2

 

Ba ngủ dậy, nghi hoặc ông nội.

 

“Ba, ba đưa mũ của ba cho nó đội ?”

 

sững , lập tức cúi đầu, mượn bóng phản chiếu trong chum nước để rõ thứ đầu .

 

Là một chiếc mũ.

 

Còn là chiếc mũ viền xanh mà ông nội luôn mang theo bên thậm chí lúc ngủ cũng tháo .

 

chợt nhớ đến chuyện kỳ lạ tối qua, nỗi sợ lập tức khiến tay chân tê dại.

 

Chẳng lẽ ông nội cũng giống , thấy cuộc đối thoại đó?

 

Hai bóng đen trắng… cao hơn ba mét… móc hồn…

 

Hỏng … chẳng đó là Hắc Bạch Vô Thường !

 

Hóa do đói đến hoa mắt mà sinh ảo giác.

 

Ông nội đang trốn âm sai!

 

Ông c.h.ế.t !

 

nhanh ch.óng hồn, đưa tay sờ lên đầu :

  

“Ông ơi, cháu xứng đội mũ của ông.”

 

Em trai lập tức chen :

  

“Đó là mũ của ông tao! Mày dựa cái gì mà đội!”

 

Nói nó lao tới mặt , túm b.í.m tóc mà tát liên hồi.

 

Nó định giật chiếc mũ xuống để lấy lòng ông nội.

 

ông nội sa sầm mặt, vươn tay đẩy phắt nó sang một bên.

 

“Cháu ngoan, đừng quậy!”

 

Đây là đầu tiên em trai thấy ông nội nổi giận với , lập tức im thin thít như chim cút.

 

cố đè xuống cảm giác buồn nôn đang dâng lên, gượng với ông :

  

“Ông yên tâm, chiếc mũ cháu nhất định sẽ luôn đội.”

 

Ông nội đầy mãn nguyện, đáy mắt lóe lên một tia ranh mãnh.

 

“Con bé xui xẻo, mày hiểu chuyện giống hệt mấy chị của mày.”

 

“Nhớ cho kỹ, đồ ông cho thì nhất định giữ cẩn thận đó là phúc lớn đấy.”

 

Nói xong, ông thèm để ý đến nữa.

 

Trước khi nhà, em trai còn trừng mắt hung dữ với , thậm chí mấp máy môi đe dọa.

 

Bị đ.á.n.h thành phản xạ cơ bắp, bất giác rùng .

 

3

 

Đến trưa, em trai chặn trong kho.

 

Trên tay nó cầm một cành mây, quất xuống đất chan chát.

 

“Mũ ? Đưa mũ cho tao! Không thì tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày!”

 

Những vết thương cũ lưng như nhói lên.

 

liếc ngoài, bắt gặp một bóng đang nấp tường.

 

Không còn cách nào khác.

 

nghiến răng… nhịn thôi.

 

Em trai tay cực kỳ tàn nhẫn.

 

che c.h.ặ.t đỉnh đầu, run rẩy : “Ông bảo chị đội.”

 

Nó lao tới định cướp.

 

“Cái đồ chỉ tổ tốn tiền như mày cũng xứng đội đồ của ông tao ? Mau tháo xuống cho tao!”

 

Loading...