Mùa Xuân Đến Muộn - Chương 3
Cập nhật lúc: 2025-08-28 16:11:59
Lượt xem: 279
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1LSyKCkOr4
Cập nhật lúc: 2025-08-28 16:11:59
Lượt xem: 279
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1LSyKCkOr4
Nói xong, nghiêm túc , chẳng dám đối diện ánh mắt dò xét .
Trong lòng dâng lên một nỗi hụt hẫng, rốt cuộc cũng chẳng để mắt tới một nha đầu nhỏ bé như .
Một cao quý như , dẫu gãy cánh, cũng hạng phàm tục.
Chỉ trách quá đê tiện, lợi dụng lòng thiện lương của mà níu lấy.
Ta âm thầm tự nhủ bản : Khương Tuệ, đừng đà lấn tới. Hắn đối đãi với ngươi như , là .
Ta thấp thỏm yên, cắn môi, một lời.
Tạ Dật dịu giọng: "Đêm khuya, nghỉ ngơi ."
May mà lập tức đuổi , lén lau nước mắt, dằn lòng dọn dẹp tâm tư.
Ta dọn giường, trải một chỗ đất.
Tạ Dật chống tay lên mép giường.
"Nàng lên giường , ngủ đất."
Ta vội vàng ngăn , giữ giường.
"Dưới đất lạnh, thể khỏe mạnh, ."
Tạ Dật định với lấy gậy, nhanh tay đoạt .
Hắn đành bất đắc dĩ, cuối cùng cũng chịu ngoan ngoãn giường.
Vẫn giữ nếp sinh hoạt thời nha , tỉnh dậy từ sớm.
Trời rạng sáng, Tia sáng ban mai rọi xuống hàng mi của Tạ Dật, mày khẽ chau , hình như trong mộng cũng chẳng vui vẻ gì.
Ta khẽ vuốt lông mày , âm thầm nghĩ: Ta chẳng thể gì lớn lao cho , hãy cố khiến chân mày giãn một chút .
Ban ngày, sự hiện diện của Tạ Dật cực kỳ mờ nhạt.
Hắn kéo rèm, ở trong phòng tối sách suốt cả ngày.
Như một tượng băng, tỏa khí lạnh ngăn khác tới gần.
Ta mở cửa sổ, liền ngăn .
Duệ Đức bảo , từ khi Tạ Dật thương đôi chân, mỗi ngày của đều trôi qua như .
Hắn gặp bạn bè, vì chẳng chịu nổi những ánh thương hại hoặc khác lạ.
Hắn rời Trúc viện nửa bước, bởi đều phiền đến khác.
Dù việc lớn nhỏ đều kẻ hầu hạ, nhưng từng tự chủ, thể cam chịu trở thành kẻ vô dụng, sự đều nhờ khác.
Duệ Đức theo từ quân doanh , mà đến mặt cũng từng than về đôi chân .
Chỉ một , Duệ Đức luyện kiếm trong viện, Tạ Dật ngắm hồi lâu.
Tưởng chủ nhân hứng, bèn dốc sức múa kiếm, kể bao chuyện vui buồn ở quân doanh ngày .
Ngày Tạ Dật ăn uống gì.
Lúc Duệ Đức mới , chủ nhân là đang buồn khổ vì đôi chân tàn tật.
Nghe Duệ Đức kể xong, lòng càng thêm chua xót.
Tạ Dật thường trầm mặc cành khô ngoài cửa, khi một là cả canh giờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/mua-xuan-den-muon/chuong-3.html.]
Nhìn bóng lưng cô độc xe lăn, lòng như con sâu nhỏ gặm nhấm, đau xót vô cùng.
Ta siêng năng quét dọn, đun nước, sắc thuốc, chỉ mong khiến tiểu viện u ám chút sinh khí.
Ta quyết tâm ở nơi .
Từ Hữu Dung mấy hôm còn dọa nạt, bắt cầm chén nóng hầu để dạy quy củ.
Giờ gặp mặt, dù miễn cưỡng cũng gọi một tiếng "tẩu tẩu", quả thực khiến hả lòng hả .
Nhờ , những kẻ từng chèn ép, coi là món đồ chơi , đều dám lên tiếng nữa.
Ta tự nhủ với : Khương Tuệ, một giọt ân tình lấy suối nguồn báo đáp , nhất định sống cho thật !
6
Thuốc sắc xong, bưng tới cho Tạ Dật, bảo để xuống nhưng hề động tay.
Duệ Đức hiệu cho , khẽ :
"Đại công tử lúc đầu còn chịu uống thuốc, nhưng hơn một năm chẳng thấy khá lên, từ đầu năm nay, ngài liền chịu uống nữa."
Ta hiểu ý, liền bưng bát thuốc, dùng thìa đưa tới bên miệng .
Tạ Dật chút tự nhiên, mặt .
"Phu quân, tự uống, để đút cho?"
Hắn đành bất đắc dĩ cầm lấy bát, vẫn rời , chờ tận mắt thấy từng ngụm từng ngụm uống cạn mới thu .
Duệ Đức liên tục khen cách.
Thuốc đen đặc trông đắng, nhưng Tạ Dật chẳng hé răng than lấy một lời.
Có lẽ , cũng âm thầm chịu đựng như thế.
Ta bưng đến một chén trong, để súc miệng, lấy từ trong lòng một viên kẹo hình trăng non chuẩn sẵn.
Tạ Dật thoáng bất ngờ.
Ta cần mẫn sắc thuốc suốt năm ngày, mỗi ngày đều tận tay ép uống.
Đến ngày thứ sáu, Tạ Dật bỗng bảo :
Hồng Trần Vô Định
"Nàng cây trong sân kìa, đó là năm đội mũ trưởng thành tự tay trồng. Từ khi thương, năm đầu tiên nó vàng lá, năm thứ hai chỉ còn cành khô, đến bây giờ, chẳng khác nào gốc cây , lá rụng , lòng cũng lạnh, khi nào sẽ hóa tro tàn theo gió."
"Ta những điều tự than trách phận, chỉ nàng đừng phí tâm tư cho một phế nhân vô ích."
Nghe , tim chợt thắt .
Đôi mắt ánh sáng, đôi môi mím chặt, tất cả đều lên nỗi tuyệt vọng trong lòng .
Một như , lẽ tung hoành lưng ngựa, giờ giam cầm giữa bốn bức tường, trong lòng chán nản cũng là lẽ thường.
"Phu quân, từng , đời chẳng việc gì khó, chỉ sợ lòng bền. Mấy ngày còn là thông phòng của , nay thành chính thê, là phu quân vì mà chịu nhiều khổ cực, nhất định cũng sẽ hết lòng để khỏe !"
"Dù… dù mãi như , cũng nguyện bên cạnh, khiến vui vẻ hơn đôi chút."
Ta lấy hết dũng khí, tránh né, đối diện ánh mắt , như thiêu đốt mà dời mắt, cúi đầu :
"Không giống , chuyện của nàng, với chỉ là chuyện nhỏ."
"Còn chuyện của , thuốc cũng vô phương, thần tiên tới cũng bó tay."
Ta hiểu ý tới đôi chân , sợ rằng chẳng thể lành .
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.