MONG NGƯỜI BÌNH AN - Chương 10
Cập nhật lúc: 2026-01-20 13:46:26
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
37.
từng hỏi rốt cuộc về như thế nào khi “qua đời” hai năm.
Chú Viên chỉ nhắc qua vài câu, rằng sắp đặt để một tên buôn ma túy khác thế , trở thành “nội gián” theo hồ sơ cảnh sát. Trong vụ nổ thiêu rụi tội ác , thoát c.h.ế.t, nhưng cũng đồng thời mất liên lạc với tuyến .
Hai năm , chịu quá nhiều khổ sở - nghi ngờ, thử thách, nhẫn nhịn ẩn . Cuối cùng tìm sơ hở, tự tay kết liễu tên cầm đầu, trở về trong biên giới.
Chỉ vài câu hời hợt, phía là vô khoảnh khắc nghẹt thở đến rợn .
Lịch sử sẽ ghi chép, báo chí cũng chẳng đưa tin. Tổ quốc sẽ nhớ.
Anh và những đồng đội của - là tấm khiên sống trong bóng tối, lặng lẽ mà vững chãi.
… Cục Công an tỉnh Vân Nam bàn giao hồ sơ với Giang Tô, giữ việc ở Nam Kinh. Đó cũng là một cách bảo vệ .
xin nghỉ việc, theo đến Nam Kinh.
Khoảng thời gian tìm công việc mới, ngày nào cũng bám lấy . Ban đêm mơ ác mộng, thét lên tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa. Anh bật đèn ngủ, vươn tay ôm lấy , hỏi gì cả, chỉ cúi đầu, hết đến khác hôn lên trán .
ôm c.h.ặ.t , da kề da, thở quấn lấy . Anh nhịp thở, nhịp tim. Anh ở ngay bên , là ảo ảnh trống rỗng.
Ngón tay vuốt ve cánh tay . - trọn vẹn, chừa gì - ở bên .
Anh khựng , nắm lấy các ngón tay . thì thầm van xin:
“Anh…”
Mặt áp hõm vai , chậm rãi hôn lên . Bắt đầu từ vết sẹo nơi xương quai xanh, qua từng vết thương một.
Anh khép vạt áo:
“Xấu lắm.”
dụi nước mắt lên chăn, ngẩng đầu , mỉm :
“Không . Đó là huân chương của .”
Những vết sẹo , bóng tối , những dấu vết hề đẽ mà năm tháng để -
tất cả đều là huân chương của .
Ngón tay chạm vết sẹo dài và sâu bên sườn , từng chút truyền sang ấm. Trong những cảnh tượng mà thể thấy, cũng dám tưởng tượng, những vết sẹo tạo như thế nào?
hỏi, cũng nhớ .
chỉ hiểu - dù trở thành thế nào nữa, vẫn là bảo bối của . Trước là , bây giờ là , cũng .
Nụ hôn cuối cùng, thở rối loạn. Môi chạm khóe môi .
Anh khẽ đẩy một chút, như đang nhẫn nhịn. Anh , đôi mắt sáng như bảo thạch:
“Em chắc chứ?”
gật đầu thật mạnh, với :
“Em yêu .”
Vị trí bỗng đảo ngược. Anh cúi xuống, từ cao. Trong đôi mắt đen thẳm như cất giấu cả biển sâu. , chìm xuống, thoát .
Anh hôn xuống.
Biển lớn cuộn trào, con thuyền nhỏ khó lòng tự độ.
Khoảnh khắc cuối cùng, ôm lấy cổ , thì thầm:
“Em yêu nhiều lắm.”
Anh hôn lên trán , giọng khàn khàn:
“Anh cũng .”
38.
Khi tỉnh dậy, váy ngủ, bên gối ai.
sững một chút, nhớ mảnh ký ức cuối cùng của tối qua - là bế tắm. Bất tri bất giác mà đỏ mặt.
xuống giường, chậm rãi phòng khách, thấy đang nấu mì trong bếp. Nghe tiếng động, đầu :
“Tỉnh ? Đi rửa mặt , sắp xong .”
“ừ” một tiếng, nhưng ngay, mà vòng tay ôm lấy eo . Trán cọ nhẹ lưng - chỉ ôm thôi, chỉ thế mà thôi.
Anh đặt thìa xuống, bóp nhẹ tay :
“Anh ở đây, sẽ .”
Anh xong, cúi đầu hôn lên đỉnh tóc .
Rửa mặt xong, mang hai bát mì. Một bát là của , thịt xào sốt tương Bắc Kinh. Một bát là của , chỉ rau xanh và chút váng dầu.
chẳng nghĩ ngợi gì, với tay đổi hai bát cho , lải nhải:
“Anh gầy nhiều quá, ăn nhiều thịt , từ từ béo .”
Anh mím môi:
“Tiểu Hiểu, ăn thịt nữa.”
khựng . Những tài liệu từng điên cuồng suốt thời gian qua - về rối loạn stress sang chấn - ập về trong đầu.
vội vàng đổi bát , cúi đầu ăn mì thật nhanh:
“Vậy để em ăn. Em cũng béo lên một chút.”
Anh đặt đũa xuống, chậm rãi :
“Cơ thể , tinh thần , đều nhiều vấn đề. Anh tiếng hú ch.ói tai, thể lái xe, ăn thịt. Anh từng gãy xương nhiều chỗ, đầu gối tổn thương, thể sẽ . Mắt cũng - nguy cơ mù cao hơn thường nhiều…”
dám , chỉ vùi đầu ăn ngấu nghiến, nước mắt rơi bát.
:
“Anh là một chỉnh. Vì thế, Tiểu Hiểu, em thể rời bỏ bất cứ lúc nào. Anh đảm bảo, sẽ ai can thiệp lựa chọn của em.”
. Anh đang mỉm .
Anh nghiêm túc trao cho một quyền - quyền rời , cần gánh bất kỳ trách nhiệm đạo đức pháp lý nào.
cũng đặt đũa xuống, :
“Ngày mai đăng ký kết hôn.”
Anh sững sờ:
“Gì cơ?”
:
“Thời gian bình tĩnh ly hôn qua . Em cầm giấy ly hôn với Đường Hà. Pháp luật cấm một phụ nữ ly hôn xong lập tức kết hôn ? Hay là… cưới em?”
Anh im lặng .
gom bát của , nồi dùng, bỏ bồn rửa, mở nước to nhất, bóp nước rửa chén, dùng sức cọ sạch vết dầu - mượn việc đó để tự trấn tĩnh.
Rồi đối diện .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/mong-nguoi-binh-an/chuong-10.html.]
“Em lái xe, cũng thể đẩy xe lăn cho . Anh mù thì em mắt cho . Tiếng hú ch.ói tai , em sẽ che tai . Không ăn thịt cũng , nhiều cách bổ sung đạm.”
Vì tức, nhanh hơn bình thường. Nói đến cuối cùng, giọng mới chậm , thẳng :
“Những điều đều cách giải quyết. Đó lý do để chia xa. Em sẽ rời bỏ , và em cũng hy vọng cùng em, cùng đối mặt với khó khăn. Chứ đẩy em sang phía an định, còn thì gánh hết thứ.”
Anh bước tới, nắm lấy tay .
bẻ tay , trừng mắt, nước mắt dâng lên:
“Sau còn những lời như nữa, em thật sự sẽ giận.”
Anh cúi xuống ôm , giọng như một tiếng thở dài:
“Anh sẽ nữa. Tiểu Hiểu, yêu em.”
39.
Trong những ngày chờ tất thủ tục, chờ offer, chúng đăng ký kết hôn.
Suốt dọc đường, khóe miệng cong lên, ép thế nào cũng ép xuống . Cô nhân viên đóng dấu cũng , :
“Vợ thật sự yêu đấy.”
Anh mỉm :
“Vâng, may mắn.”
Ra khỏi cục dân chính, kéo tay áo , thì thầm:
“Người may mắn là em.”
May mắn gặp một đàn ông trầm lặng như biển sâu, và cho phép bước cuộc đời .
Mùa hoa dành dành nở rộ. Có bà cụ xách đầy giỏ hoa rao bán. Anh trả tiền, mua một chuỗi, quấn lên cổ tay . Hương hoa vấn vít khắp .
ngạc nhiên:
“Sao động tác đan vòng của thành thạo thế?”
Rồi tinh nghịch huých vai :
“Mấy năm xa , từng thích khác ?”
Anh thuận miệng đáp:
“Không. Có một quãng thời gian buồn tẻ, chỉ tưởng tượng đan đồ cho em để g.i.ế.c thời gian.”
Ngực dâng lên một cảm xúc gọi tên . gì, chỉ cố mỉm .
Anh cúi xuống, bứt một cọng cỏ đuôi ch.ó, ngón tay nhanh nhẹn đan thành một chiếc nhẫn, nắm tay , đeo ngón áp út tay trái.
“Em là của .” Anh .
gật đầu lia lịa.
Anh bật , khẽ véo mũi :
“Bà Tống, em thấy dễ nuôi quá ?”
Anh lấy từ túi quần một chiếc hộp nhỏ.
Mở , bên trong là một chiếc nhẫn kim cương.
đưa tay che miệng.
Trước đây luôn thấy mấy nữ chính phim thần tượng biểu lộ kinh ngạc thật khoa trương. Đến khi rơi mới - là vì hét lên thật lớn, nên mới theo bản năng che miệng .
Anh tháo chiếc nhẫn cỏ, bằng nhẫn kim cương.
Không to nhỏ, khít hảo.
giơ tay ánh sáng ngắm mãi, ngắm hoài, thế nào cũng đủ.
Anh bên cạnh, mỉm .
vui quá mức, mãi mới nhớ hỏi:
“Sao chính xác cỡ tay của em thế?”
Anh :
“Tối em ngủ, lén đo.”
tưởng tượng nổi cảnh rón rén xuống giường, tìm thước dây đo ngón tay . Đây là đó - là đó!
bỗng dậm chân:
“Em chuẩn nhẫn cho !”
Anh bật :
“Anh .”
Sao ? đem những thứ nhất đời dâng cho .
kéo tiệm vàng. Nhân viên chúng đăng ký kết hôn hôm nay, sẽ giảm giá cho chúng .
“Hai chị thật xứng đôi.” Cô .
Anh gật đầu, đáp:
“Cảm ơn, cũng thấy .”
Cô nhân viên cong cả mắt:
“Hai chị quen bao lâu ạ?”
Cô ngại ngùng:
“Em với bạn trai cũng định kết hôn, mà lo nhanh quá .”
Chúng quen bao lâu ?
Mười tám tuổi, gặp ở cửa ga tàu điện ngầm.
Mười chín tuổi, cùng đón sinh nhật.
Hai mươi hai tuổi, ở xứ nhận email gửi.
Hai mươi bốn tuổi, mất .
siết c.h.ặ.t t.a.y - chỉ như mới chắc chắn rằng, hai mươi sáu tuổi, trở bên .
Cô nhân viên vẫn chờ câu trả lời.
Anh đáp:
“Tám năm sáu tháng lẻ ba ngày.”
Rõ ràng, chính xác đến .
nhịn . Anh cũng , đưa tay, chạm nhẹ lên má .
Cô nhân viên :
“Chồng cô yêu cô lắm đấy.”
Hốc mắt cay cay, mỉm :
“Vâng. thật sự may mắn lắm.”