Chắc chắn y cảm thấy rằng dù cũng chỉ là một nữ nhân thôi, trong một doanh trại là quân địch thế , chẳng thể nào bay lên trời .
"Hoàn Nhan Tông, gặp Thừa tướng. Có ?"
Hoàn Nhan Tông sai đưa phụ đến.
Trong chặng đường chắc chắn là phụ yên cho lắm, gầy rộc , ngay cả cái bụng nho nhỏ cũng còn.
Phụ thấy "", định mở miệng "" nhào tới ôm chầm lấy, gọi một tiếng trong trẻo "phụ ".
"Người cũng cho ngươi gặp đấy, giờ thì Thần nữ cho kế sách đ/á/nh b/ại quân địch ." Hoàn Nhan Tông .
"Ta" dẫn phụ đến trong góc, chỉnh chỉnh tóc tai cho ông , đầu mỉm : "Không thành vấn đề. mà Tướng quân , lời chỉ thể cho một ngươi thôi."
Hoàn Nhan Tông mỉa, cảm thấy "" cũng chẳng thể nên trò trống gì, nên bảo "" đến mặt y.
"Ta" uốn éo vòng eo qua đó, tranh thủ lúc y kịp chuẩn , ngoặc hai tay y lưng, cầm con d.a.o gọt hoa quả bên cạnh lên, kề cổ y.
"Thần nữ là ý gì?"
Thật y cũng chẳng hoảng sợ gì, vì dù thì bên ngoài cũng mười vạn đại quân dựng trại ngay đó, chúng mà chạy đằng trời.
"Làm thịt ngươi chứ gì nữa." "Ta" hét lên một tiếng, con d.a.o gọt hoa quả găm hẳn da thịt cổ y. Hoàn Nhan Tông hổ là cao thủ Bắc Mãng, mà chẳng thèm đếm xỉa đến an nguy của cái cổ , mười ngón phản công, cứng rắn thoát khỏi sự kìm kẹp.
"Ta" cũng kéo luôn tóc giả xuống, xé cái váy vướng víu , bắt đầu đ/á/nh với y.
Không sai, "" vẫn luôn là Hoắc Kiêu cải trang.
Còn "" thực sự thì ngụy trang thành mật thám, vận chuyển Hoắc Kiêu cả chặng đường đến quân doanh, ở bên cạnh diễn kịch.
Kỹ thuật diễn cũng khá , chỉ là màu một tí thôi.
Bên ngoài quân doanh bỗng vang lên tiếng kèn rung trời.
Tiếng la vang lên hết đợt đến đợt khác, dãy Hắc Sơn giờ phút chẳng khác gì địa ngục trần gian.
Quân nhà họ Hoắc đến nơi.
Hoàn Nhan Tông ỷ việc nắm giữ những vị trí hiểm yếu của Hắc Sơn, để che giấu khỏi tai mắt của kẻ khác, y dẫn đại quân mười vạn của dựng trại sâu trong rừng.
Vốn dùng rừng cây để che đậy, nhưng đoán rằng kiểu doanh trại nối liền với sợ nhất là gặp hỏa hoạn.
Binh lính của Hoắc Tướng quân cách nào mà vòng phía Hắc Sơn và lên núi ?
Tất nhiên là bằng đường thủy .
Ta dạy cho chèo thuyền kỹ năng tân trang thuyền, chỉ trong vòng một ngày mà thể chở cả một đội quân hai vạn qua sông. Tốc độ chuẩn cần chỉnh!
Quân nhà họ Hoắc lợi dụng bóng đêm để qua sông, mai phục sẵn trong núi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/mieng-bat-kha-chien-bai/chuong-8.html.]
Chỉ chờ đến khi gió là sẽ dùng lửa để tấn công.
Bên ngoài tiếng oán thán vang trời, ngọn lửa gió trợ công, thổi quét qua hơn bốn mươi doanh trại.
Mấy tên lính khác trong doanh trướng cũng ba vị cao thủ ngụy trang thành mật thám khống chế cực nhanh.
Ba mà chúng dẫn theo đều là cao thủ hàng đầu.
Dù Hoàn Nhan Tông là dũng sĩ nhất của Bắc Mãng thì song quyền cũng khó địch tám tay.
Thấy lửa bên ngoài càng lúc càng lớn, Hoắc Kiêu bọn họ mau mau đưa và Thừa tướng rời .
Ta hai vị cao thủ dẫn phụ và đem Hòa Thị Bích lao ngoài .
Hoàn Nhan Tông đè mặt đất, cam lòng : "Ngươi mới là Thần nữ chân chính?"
Ta gỡ mũ xuống, hờ hững : ". Hoàn Nhan Tông, trao đổi điều kiện ?"
Mặt y đè xuống bùn, tự giễu : "Tướng b/ại trận, còn tư cách gì để trao đổi điều kiện với Thần nữ?"
"Ta ngươi thì ngươi ."
Ta kéo một cái ghế qua xuống, gật đầu ý bảo phe thả Hoàn Nhan Tông .
Người chần chừ, nhưng Hoắc Kiêu : "Cứ thả cho xong."
Hoàn Nhan Tông đất : "Thần nữ gì?"
"Hai ngàn ." Ta giơ hai ngón tay lên: "Ta chừa hai ngàn cho ngươi."
"Hai ngàn đủ cho ngươi trở đô thành của Bắc Mãng, đoạt lấy ngôi vị Hoàng đế. Lão Hoàng đế vốn truyền ngôi cho ngươi, nhưng Hoàng đế hiện tại Thái hậu nâng đỡ lên cái ghế đó."
"Chỉ vẻn vẹn hai ngàn , ?"
"Thì hai vạn quân của đối kháng với đại quân mười vạn của ngươi, chẳng cũng đ/á/nh b/ại các ngươi đó thôi?"
"Ta sẽ cho ngươi một kế sách để ngươi thể giành ngôi vị Hoàng đế vốn thuộc về ngươi. ngươi cần cam đoan một chuyện, rằng trong thời gian tại vị, ngươi bao giờ phép xâm phạm biên cương của đất nước ."
Âm thanh ch/é/m gi/ế/t bên ngoài càng lúc càng lớn, khói đặc cuồn cuộn điên cuồng chui trong lều trại.
Hoắc Kiêu kéo , : "Mau thôi, còn nữa là sẽ kịp."
Ta chằm chằm Hoàn Nhan Tông, với y: "Nếu ngươi đồng ý thì giờ Hợi ngày mai hãy đến quân doanh tìm ."
Ta xong, Hoắc Kiêu lập tức lôi chạy ngoài.
Khói đặc cuồn cuộn bên ngoài trộn lẫn với lửa cháy dữ dội, cảnh vật ở địa ngục lẽ cũng hơn thế .
"Cẩn thận." Hoắc Kiêu kéo lòng, trở tay bổ một đao, lập tức một tên lính cháy phừng phừng ngã xuống mặt chúng .