10
Họ nên một cuộc sống bình thường của riêng .
Thư tuyệt mệnh và tờ hợp đồng bảo hiểm mua khi đổ bệnh đặt cùng với .
Cuối cùng, vẫn là lái xe nữa thì hơn, sẽ nát cỏ mất. Sinh mệnh xanh non của những ngọn cỏ mới chỉ bắt đầu, cớ gì bánh xe nghiền nát chứ.
chọn một con ngựa, đóng yên cương lên.
Mang theo thiết định vị mà chuẩn từ sớm, đến dòng sông , đến sông Argun.
Cả đời , từng cảm nhận tình , thì hãy cho ích kỷ một , để c.h.ế.t bên dòng sông nơi đây.
lưng ngựa, lảo đảo chòng chành.
nhanh hơn, nhanh thêm chút nữa, nếu Từ Dạng , nhất định cô sẽ dẫn theo Nguyên Bảo tìm .
bên bờ sông, dòng nước cuồn cuộn chảy xiết, nhảy xuống.
Nước tràn khoang mũi , giãy giụa, cứ thế chìm dần xuống đáy sông. , khoảnh khắc , cuối cùng cũng giải thoát.
11 Ngoại truyện Từ Dạng
Khi Từ Dạng trở về lều Mông Cổ, cô mới phát hiện Ninh Kỳ biến mất.
Chiếc giường gấp gọn gàng, mặt đất cũng quét dọn sạch sẽ, khiến lòng cô chợt hoảng loạn.
Ánh mắt cô lúc mới thấy xấp giấy đặt gối.
Là thư tuyệt mệnh của Ninh Kỳ, còn cả tờ bảo hiểm mà đó cô từng nhắc tới.
Nguyên Bảo dường như cũng nhận điều gì đó, bắt đầu trở nên bồn chồn.
Trên thư tuyệt mệnh : “Xin nhé, A Dạng, thật sự thể chịu nổi cơn đau nữa . Cả đời từng cảm nhận tình , thì để kết thúc bản ở dòng sông nhé.”
Từ Dạng lái xe, mang theo Nguyên Bảo, vòng qua một đoạn đường lớn, mới đến bờ sông.
Một đám chăn nuôi đang quây kín một góc nhỏ, tim Từ Dạng lúc đó như chìm hẳn xuống tận đáy.
Cô gạt đám đông , thấy Ninh Kỳ với gương mặt trắng bệch.
Cảnh sát thảo nguyên điều tra một phen, thấy thư tuyệt mệnh của Ninh Kỳ thì thêm gì nữa.
Từ Dạng lúc ngây dại.
Nguyên Bảo xoay quanh t.h.i t.h.ể của Ninh Kỳ, lo lắng vòng vòng ngừng.
Cô đột nhiên nhớ đến lời Ninh Kỳ từng khi mới đến: “Hãy rải tro cốt của mảnh cỏ nhé, sang năm thảo nguyên nhất định sẽ xanh hơn.”
Dưới sự giúp đỡ của những chăn nuôi, Từ Dạng tổ chức cho Ninh Kỳ một tang lễ nhỏ.
Khi lửa bốc cao ngập trời, Nguyên Bảo như phát điên lao đống lửa. Từ Dạng ôm c.h.ặ.t lấy nó, nước mắt rơi như mưa, dây thần kinh vốn căng c.h.ặ.t suốt những ngày qua một nữa sụp đổ: “Ninh Kỳ! Đồ khốn!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/me-ruot-bat-hien-than-va-nhuong-chong-cho-em-ke/6.html.]
Khi Ninh Dật mang theo những món đồ ăn vặt Ninh Kỳ thích xuất hiện, thấy ở phía xa ánh lửa đỏ rực, cùng một đám chăn nuôi và các vị lạt ma.
Anh bước gần.
Khi thấy Từ Dạng đang ôm Nguyên Bảo đến tê tâm liệt phế, vẫn còn cố tự lừa rằng trong biển lửa đó nhất định em gái .
Anh xổm xuống đất, Từ Dạng: “Người đó là ai?”
Từ Dạng Ninh Dật bằng ánh mắt căm hận: “Là ai ? Đó là em gái ruột cùng một sinh với đấy, Ninh Dật. Bây giờ mới đến chuộc , thấy là quá muộn ?”
Ninh Dật sững sờ: “Sao thể… thể nào, cô thể là em gái ?”
Ninh Dật như phát điên xông biển lửa, nhưng những chăn nuôi bên cạnh giữ c.h.ặ.t .
Lửa thiêu xác sẽ phát những tiếng nổ lách tách, đó là âm thanh da thịt và xương cốt nứt vỡ, trái tim Từ Dạng như hàng vạn cây kim đ.â.m xuyên qua.
Khi lửa tắt, Nguyên Bảo cũng rạp cỏ mà chảy nước mắt. Cô xoa đầu nó, bước tới phía , cẩn thận gom tro cốt của Ninh Kỳ bỏ trong hộp.
Ninh Dật bên cạnh: “Trả cô cho ? đưa cô về nhà.”
Từ Dạng coi như thấy, cô chỉ tự cẩn thận từng chút từng chút gom hết tro cốt của Ninh Kỳ , Ninh Dật: “Ninh Dật, xứng.”
Vào một ngày thời tiết , nắng sáng rực rỡ, đàn cừu thong dong gặm cỏ, Từ Dạng lấy một nhúm tro cốt nhỏ của Ninh Kỳ bỏ một chiếc lọ lưu ly bé xíu, thành mặt dây chuyền, đeo lên cổ .
Cô vuốt ve chiếc lọ nhỏ: “Kỳ Kỳ, chúng sẽ bao giờ xa nữa.”
Cô lái xe đến nơi đây từng dẫn Ninh Kỳ tới, cẩn thận rải tro cốt của Ninh Kỳ lên thảo nguyên.
Ninh Dật vẫn luôn theo phía cô .
Cho đến khi tận mắt thấy gió thổi tro cốt của Ninh Kỳ tung bay khắp trời, sụp đổ, quỳ xuống mặt Từ Dạng: “Từ Dạng, xin cô để đưa cô về nhà.”
Từ Dạng chợt lạnh: “Ninh Dật, cô gì còn nhà nữa chứ? Chẳng chính các từng chút từng chút phá nát mái nhà của cô ? Đoạn Chi Chi mới là em gái của , còn Ninh Kỳ vốn dĩ chẳng dính dáng với dù chỉ một chút.”
Ninh Dật sụp xuống đất.
Từ Dạng : “Kỳ Kỳ từng , cô rải thảo nguyên , sang năm cỏ ở đây nhất định sẽ xanh hơn.”
Ninh Dật như phát điên, giật lấy một nắm tro cốt bỏ chạy.
Từ Dạng khựng , lẩm bẩm một : “Ninh Kỳ, bọn họ sẽ nhận báo ứng thôi. Kiếp , đừng một nhà với họ nữa.”
12 Ngoại truyện Ninh Dật
Ninh Dật ôm nắm tro cốt đó, cẩn thận đặt chiếc hộp đựng tro màu hồng mà chuẩn từ .
Anh vuốt ve chiếc hộp lẩm bẩm một : “Kỳ Kỳ, chẳng em thích màu hồng nhất ? Anh trai đưa em về nhà.”
hiểu rõ, Ninh Kỳ sẽ bao giờ gọi là nữa.
Anh vẫn luôn nghĩ Ninh Kỳ vẫn là cô bé hiểu chuyện năm nào, những thứ nó thích, cho dù đem cho Đoạn Chi Chi, nó vẫn một lời, thậm chí cũng rơi nước mắt. Về , thậm chí còn cảm thấy rằng, lẽ những món đồ đó Ninh Kỳ cũng thật sự thích, cho Đoạn Chi Chi thì cũng chẳng .