Mắt Âm Dương - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-02-05 09:55:46
Lượt xem: 2,121

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thế là mở lời: "A Trạch, , bố thực c.h.ế.t ."

 

4.

 

Trần Trạch sững một lúc, ngay đó tỏ vẻ giận dữ.

 

"Ninh Ninh, trò đùa chẳng vui chút nào !"

 

tin .

 

đành kể hết đầu đuôi chuyện mắt trái là mắt âm dương cho .

 

Trần Trạch vẫn tin.

 

Anh quan tâm ôm lấy : "Ninh Ninh, dạo em áp lực quá , cần tìm bác sĩ tâm lý xem thử ?"

 

Hóa nghĩ điên.

 

bất lực, chỉ đành :

 

"Nếu thực sự tin em thì cứ thử xem . Chắc từng rắc gạo ở cửa thể trừ tà chứ? Đó là vì gạo thể phép che mắt ma quỷ, khiến chúng rõ vị trí cửa chính."

 

"Nếu thực sự tin bố sống, hãy mở cửa chính , rắc một nắm gạo ngay cửa. Nếu bố , họ thể nhà bình thường. nếu bố là ma, họ sẽ tưởng cửa đang đóng và tìm đường về nhà."

 

Mấy năm nay nhờ mắt âm dương, cũng học lỏm ít kiến thức và bản lĩnh từ bà đồng, hôm nay coi như đất dụng võ.

 

Trần Trạch vẫn với vẻ mặt tin, nhưng dù cũng theo lời .

 

Không lâu , thang máy ngoài hành lang vang lên tiếng "ting".

 

Là bố Trần Trạch về.

 

Họ xách theo trái cây, cất tiếng gọi ngay từ ngoài hành lang.

 

"A Trạch, mau xách trái cây giúp bố nào!"

 

Trần Trạch liếc một cái, biểu cảm như : "Anh bảo là bố mà?"

 

Sau đó dậy phía cửa.

 

ngay giây tiếp theo, m bỗng khựng .

 

Bởi vì thấy, bố đến cánh cửa đang mở toang, bước chân bỗng nhiên dừng .

 

Ngay đó bố gọi vọng : "A Trạch con gì thế, mau mở cửa cho bố chứ."

 

5.

 

thấy sắc mặt Trần Trạch lúc mới trắng bệch .

 

Bởi vì cửa rõ ràng đang mở.

 

Trần Trạch run rẩy mở miệng: "Bố, bọn con đang dở chút việc, bố tự ?"

 

Giọng bố trở nên gấp gáp: "Bố đang xách bao nhiêu đồ thế ! Mở cửa kiểu gì! Con mau đây!"

 

Không là ảo giác của , giọng của bố Trần Trạch lúc trở nên the thé, vang vọng ngừng trong hành lang trống trải.

 

Sắc mặt Trần Trạch trong nháy mắt càng thêm trắng bệch, vẫn là kéo tay .

 

"A Trạch." nhỏ: "Bây giờ nhất đừng chọc giận bố , cứ giả vờ như gì cả ."

 

Nói cửa, lẳng lặng đá văng đám gạo đất , đó giả vờ động tác mở cửa.

 

"Hai bác về ạ."

 

Bố Trần Trạch vẻ mặt vui: "Sao ban nãy hai đứa mở cửa?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/mat-am-duong-wdgq/chuong-2.html.]

 

Nói ông chằm chằm đầy vẻ u ám, còn giả vờ đỏ mặt.

 

"Ban nãy A Trạch cứ quấn lấy cháu... Bọn cháu nghĩ hai bác về nhanh thế..."

 

Nói đoạn càng tỏ hổ cúi gằm mặt xuống.

 

Bố Trần Trạch lộ vẻ mặt như hiểu .

 

"Giới trẻ thời nay!" Mẹ Trần Trạch hì hì gì thêm, lúc mới kéo bố Trần Trạch .

 

Chúng ăn trái cây trong sự mơ hồ, Trần Trạch viện cớ nghỉ ngơi sớm.

 

Nhà Trần Trạch chỉ hai phòng, bố cũng cổ hủ, bèn để và Trần Trạch ngủ chung một phòng.

 

cũng thở phào, trong nhà hai con ma, bắt ngủ một cũng chẳng dám.

 

Buổi tối trong chăn, Trần Trạch ôm lấy khẽ.

 

"Ninh Ninh, nghĩ , cho dù họ c.h.ế.t thì cũng là bố , nghĩ lẽ họ chỉ là yên tâm về , nên mặt bạn gái khi thôi."

 

cảm thấy xót xa.

 

Quả thật, đối với Trần Trạch, so với nỗi sợ hãi, e rằng việc mất còn khiến khó chịu hơn.

 

Trần Trạch bỗng hỏi : " một chuyện hiểu, tại bố biến thành ma mà cũng thấy họ? Anh mắt âm dương."

 

"Ma quỷ cách để tự khiến hiện hình." thì thầm: "Bố chắc chắn là cố ý dùng phương pháp hiện hình, chỉ là họ ngờ mắt của em là Mắt Thuần Dương."

 

Bố chịu để về nhà, tức là cách để hiện hình, dù họ cũng mắt âm dương.

 

Điều họ ngờ tới là một con mắt Thuần Dương, nhờ đó mới phát hiện điểm bất thường của họ.

 

nhỏ: "Em cũng hy vọng bố chỉ là gặp em một , chứ hại ."

 

Trần Trạch nhíu mày: "Làm họ hại ?"

 

im lặng một lát mới : "Vào nửa đêm là lúc âm khí của ma quỷ nặng nhất. Nếu họ hại chúng , e rằng sẽ hành động tối nay. Ngược , nếu tối nay họ tìm chúng , thì chắc là chuyện gì ."

 

Trần Trạch xong định mở miệng, ngờ đúng lúc

 

Cốc cốc cốc.

 

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Ngoài cửa đột nhiên truyền đến một tràng tiếng gõ cửa.

 

Kèm theo đó là giọng nhẹ nhàng của Trần Trạch.

 

"A Trạch, Tiểu Lưu, hai đứa ngủ ?"

 

6.

 

cảm nhận cánh tay Trần Trạch đang ôm cứng đờ trong tích tắc.

 

cũng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

 

vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, giả vờ thản nhiên : "Có chuyện gì thế bác? Chúng cháu ngủ ạ."

 

Giọng nhẹ nhàng của Trần Trạch tiếp tục vang lên từ ngoài cửa: "Là thế , bác mới tải một cái phần mềm điện thoại, bác và bố thằng Trạch đều dùng, nhờ A Trạch xem giúp một chút mà."

 

Giọng Trần Trạch ngoài cửa vẫn dịu dàng như thế, nhưng chỉ thấy sống lưng càng thêm lạnh toát.

 

"Bác gái, nhưng Trần Trạch ngủ ạ." hiệu bằng mắt bảo Trần Trạch đừng lên tiếng, tiếp tục trả lời: "Bác gấp ạ? Nếu gấp thì để mai ạ?"

 

từng Trần Trạch kể, bố chiều chuộng , nếu bố vẫn ở trạng thái bình thường, thì tuyệt đối chuyện gọi đứa con trai cưng đang ngủ say dậy để chỉnh cái phần mềm điện thoại gì đó.

 

nếu bố bây giờ là ác quỷ oán khí sai khiến thì...

 

Loading...