Editor: Trang Thảo.
Tự Nhiên trầm mặc vài giây lắc đầu: “Tớ vẫn ly hôn, cho thì càng ly hôn nổi. Mặc dù bây giờ đối xử với tớ , nhưng tớ vẫn sợ ngày bộ dạng . Tớ chịu đựng sự độc mồm độc miệng và bạo lực lạnh của nữa.”
cũng cụp tai xuống cùng cô , thở dài nặng nề. Sợ tâm trạng của Tự Nhiên ảnh hưởng, vội chuyển chủ đề: “Tớ cũng m.a.n.g t.h.a.i quá.”
“Tại ?” Tự Nhiên quả nhiên thu hút sự chú ý.
“Bởi vì Giang Kỳ Lễ đáng sợ quá mức . Tớ nghi ngờ chín cái đuôi của , mỗi cái đều một động cơ, cái hỏng thì cái khác, tạo thành chế độ vĩnh viễn luôn. Có bầu chắc chắn kiềm chế .”
Thỏ Tự Nhiên phát hiện điểm mù: “ mà hai ngày nào cũng... ân ái như thế, vẫn mang thai?”
nghĩ nhiều, ném một miếng cà rốt sấy miệng: “Chắc là do vận khí thôi.”
Chạng vạng tối, cũng mang câu hỏi tương tự chất vấn Giang Kỳ Lễ: “Tại , tại chứ? Tại em vẫn m.a.n.g t.h.a.i nhỉ? Để tăng xác suất mang thai, dùng biện pháp bảo vệ nữa.”
Giang Kỳ Lễ đang cởi khuy áo ngủ, thì khựng một chút, lười biếng “Hửm?” một tiếng: “Em mang thai?”
hỏi : “Anh một bảo bảo ?”
“Không .” Giang Kỳ Lễ cũng chẳng ngẩng đầu lên đáp, cài khuy áo ngủ : “Sinh con chẳng gì cả.”
Đêm nay hiếm khi gì, trái chút trầm mặc ít lời. Lúc đó cũng nghĩ ngợi nhiều, vẫn đang nghiên cứu cách để m.a.n.g t.h.a.i nhanh nhất. Cho đến sáng sớm ngày hôm , đ.á.n.h thức bởi điện thoại của Tự Nhiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/mang-theo-con-cua-lang-vuong-bo-tron-rpdg/chuong-7.html.]
“Nhút Nhát...” nhận cô đang ngập ngừng, đầu vẫn rúc trong gối, hỏi bằng giọng ngái ngủ: “Cậu thế?”
“Phó Hướng Hàn... Phó Hướng Hàn với tớ là... hôm qua thấy t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i trong phòng việc của Giang Kỳ Lễ...”
Đôi mắt ngái ngủ của lập tức mở to. Trong chớp mắt, nghĩ ngay đến việc Giang Kỳ Lễ ngày nào cũng kiên trì pha nước vitamin C cho uống.
Tối hôm đó, khi Giang Kỳ Lễ áp sát hôn , hề phản kháng. Sau khi thành bước dạo đầu, đưa tay định kéo ngăn kéo tủ đầu giường nhưng vồ hụt. Giang Kỳ Lễ chống tay bên , cúi đầu hôn một cái: “Hình như dùng hết . Tối nay phiền em nhịn một chút nhé?”
Ánh mắt vẫn luôn tỉnh táo, hề vương một chút d.ụ.c vọng nào: “Không dùng hết , là em vứt .”
Động tác kéo váy ngủ cho của Giang Kỳ Lễ dừng , im lặng .
“Có dùng thì quan trọng gì ? Dù cũng đều cho em uống t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i mà, ?”
đẩy dậy, hốc mắt kìm mà đỏ lên: “Trưa ngày chúng kết hôn, em tình cờ thấy cuộc đối thoại giữa và cô của .”
Trang Thảo
Cha Giang Kỳ Lễ dường như qua đời từ khi còn nhỏ. Cô của coi trọng phận thừa kế của nên mới nhận nuôi . bà khinh miệt loài thỏ, bà ưng ý luôn là vị tiểu thư tộc công chúa cao quý du học về. Cuộc đối thoại ngày hôm đó vẫn luôn khắc sâu trong tâm trí .
“A Lễ, cháu nhớ kỹ, cô thỏa hiệp đồng ý cho cháu cưới nó là vì cô tin rằng sớm muộn gì cũng ngày cháu chán ghét loại thú nhân thấp kém như thỏ. Vợ của cháu cô khác chọn , cô gái nhà cũng là quan tâm việc cháu kết hôn, vẫn nguyện ý tiếp xúc thêm với cháu, đợi cháu đổi ý ly hôn để cưới cô . Cho nên cô chỉ một yêu cầu duy nhất: Đừng để con thỏ đó mang thai, cô đứa cháu đầu tiên của mang một nửa huyết thống thấp kém.”
Sau khi bà xong một tràng, Giang Kỳ Lễ mới mất kiên nhẫn chậc lưỡi một tiếng: “Cô xong ?”
Anh thản nhiên vặn : “Cô thời gian khuyên cháu ngoại tình thì thà xem chồng của cô , bên cạnh ông bây giờ đang là một cô sinh viên mới b.a.o n.u.ô.i đấy. Khuyên cô đừng mơ mộng nữa, xác suất cháu ly hôn còn thấp hơn cả xác suất dượng ngoại tình nữa kìa.”
Cô của Giang Kỳ Lễ can thiệp chuyện của nữa, hầm hầm nổi giận bỏ tìm cô sinh viên tính sổ.