Editor: Trang Thảo.
Anh nhập vai nên lựa chọn phớt lờ lời . Anh dùng chiếc cà vạt nhã nhặn quấn quanh cổ tay trói c.h.ặ.t , đó nâng cánh tay bắt ôm lấy cổ .
“Em hậu quả của việc ôm c.h.ặ.t mà, đúng ?”
rúc lòng run rẩy, sự đe dọa của cuối cùng vẫn ôm thật c.h.ặ.t. còn ép những lời khiến đỏ mặt tía tai: “Biết , em xinh hơn vợ nhiều lắm.”
“Cô thể so với em chứ?”
“Phải đây, vì em mà ly hôn với cô .”
Trang Thảo
nhịn mà đưa tay bịt miệng : “Anh... thể đừng nữa ?”
Giang Kỳ Lễ hiếm khi , chỉ dùng đôi mắt sâu thấy đáy . Sự tự tôn cho phép đối diện với trong tình cảnh . đầu một chút bóp cằm xoay .
Bốn mắt , yết hầu khẽ lăn chuyển. Anh bằng giọng khàn đặc: “Nhút Nhát , gì đó để đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của thôi. Nếu sẽ mất kiểm soát mất.”
Giọng kề sát bên tai , đầy vẻ ẩn nhẫn: “Thật tình, đôi khi ...”
Giọng Giang Kỳ Lễ trầm xuống hẳn: “... đ.á.n.h c.h.ế.t em cho .”
một nữa mệt đến rã rời, bẹp như một miếng bánh thỏ.
Lúc Giang Kỳ Lễ bế rời khỏi "chiến trường", dùng hết chút sức lực cuối cùng dựng tai lên, vỗ bạch bạch mặt như một lời tố cáo đầy bất mãn. Bị ăn tát nhưng Giang Kỳ Lễ khẽ nhếch môi , gom cả đôi tai lớn của ôm gọn lòng.
Anh thật sự đối xử với đến mức dung túng giới hạn. Dù quấy phá thế nào, cũng đều phối hợp, dù nổi giận thì đó vẫn kiên trì dỗ dành .
nhất định nhẫn tâm hơn một chút mới . Bởi vì dường như, càng ngày càng thích mất .
Giang Kỳ Lễ công tác một tuần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/mang-theo-con-cua-lang-vuong-bo-tron-rpdg/chuong-3.html.]
Sau khi về nhà, nụ ôn hòa vốn của chợt thoáng qua một tia u ám lạnh lẽo khi thấy những vết đỏ ch.ót cổ . Những đầu ngón tay mềm mại của khẽ vuốt ve vùng cổ . cảm giác như giây tiếp theo thôi, sẽ bóp c.h.ế.t mất...
Anh còn kịp mở lời, lắp bắp " đòn" : ", sai! Em ngoại tình đấy!"
"Đây... đây chính là dấu vết do nhân tình rắn của em để đó!"
Thực đó là do tự dùng ống hút loại dài hút . Ngay đó, bàn tay đang đặt cổ bỗng siết c.h.ặ.t một chút, nhưng kìm nén mà buông . Giang Kỳ Lễ cuối cùng cũng ngước mắt , dịu dàng hỏi: "Tại , bảo bảo?"
Lòng bàn tay bắt đầu rịn mồ hôi lạnh, nhưng vẫn giả bộ trấn tĩnh: "Bởi vì em chán , em còn thích nữa. Bây giờ em thích rắn! Anh cũng tộc rắn đấy, mấy chuyện đó họ nhu cầu cao lắm. Họ lợi hại hơn nhiều, thể lực của theo kịp em nữa ."
nghĩ, chuyện giả vờ ngoại tình chắc chắn Giang Kỳ Lễ sẽ ghét bỏ thôi. phản ứng của ngoài dự tính của . Anh tháo khuy măng sét áo sơ mi tiến gần .
"Vậy ?" Anh chằm chằm, nụ lạnh thấu xương: "Hai cái là đủ ư? Hay là thử ba cái xem thế nào?"
Hả? linh cảm chẳng lành.
Giang Kỳ Lễ đột ngột ấn lòng, lực tay hề dịu dàng chút nào: " , thể bất cứ điều gì cho em."
Giọng điệu tùy ý và ôn hòa của khiến nảy sinh ảo giác rằng đang kể chuyện cổ tích.
"Kẻ nào bắt nạt em, sẽ phế đôi chân của chúng, bắt chúng bò lết như ch.ó mặt em để xin . Những thứ em thích, dù g.i.ế.c phóng hỏa, cũng sẽ cướp về cho em. Chỉ là nhiều hơn một chút thôi mà, đáng là bao."
Vẻ mặt lúc của trông vẫn bình thản, nhưng khiến rùng ớn lạnh. vùng vẫy nhưng thoát . Khi tay chạm vạt áo , run giọng nhắc nhở: "Em ngủ với khác . Giang Kỳ Lễ, dù cũng thấy ư?"
Anh khẽ , phủ nhận: "Đương nhiên là chứ."
Anh bế bổng lên, thong thả về phía phòng ngủ: "Em ngoan. nỡ tổn thương em. Cho nên tính thế , sẽ bắt lấy gã rắn đó g.i.ế.c c.h.ế.t , lột da dán lên tường phòng ngủ của chúng để em ngắm mỗi ngày, ?"
Hu hu hu, đúng là đồ biến thái! những lời đẫm m.á.u của dọa cho phát , cứ thế nức nở trong lòng : "Giang Kỳ Lễ, bệnh ? Biết đáng sợ thế em chẳng thèm gả cho ."
Nhìn cơn giận của Giang Kỳ Lễ đang bốc cao ngùn ngụt. Anh thậm chí còn kiên trì dỗ dành nữa mà chỉ ôn tồn đe dọa: "Để thấy câu một nữa thôi, thì sẽ là bốn cái đấy."