MẠNG CON TA, PHU QUÂN DẪN VỀ NỮ TỬ MANG THAI MUỐN BỒI THƯỜNG - 7

Cập nhật lúc: 2026-01-17 02:54:36
Lượt xem: 120

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9UvGqWdXvR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tưởng Trừ thì chắc.

 

Rèm xe buông xuống.

Bên ngoài đóng c.h.ặ.t bằng ván gỗ.

Lúc , trong xe chỉ còn hai bọn họ.

 

“Bảo bọn họ tiếp tục tiến lên.

Con đường mà Tưởng Trừ chừa cho đám lưu phỉ còn sót, để bọn họ qua.”

 

Lần Tưởng Trừ cũng còn lo cho Ôn Uyển.

 

Hắn hoảng loạn kêu lên trong xe.

 

“Ngân Bình, Ngân Bình, nàng thể đối xử với như .

Những kẻ đó đều là kẻ điên.”

 

“Ngươi cũng bọn họ là kẻ điên.”

 

“Nàng xưa nay lương thiện.

Ta sai , nhận sai với nàng.

Ta chỉ là nhất thời hồ đồ.

vẫn yêu nàng.

Nàng ép như .

Ta cũng chỉ định xử trí nàng, đưa nàng về quê cũ.

Ta để nàng sống .

Nếu nàng ghét nữ nhân đó, sẽ giúp nàng g.i.ế.c nàng .”

 

Trong xe truyền tiếng thét kinh hoàng của Ôn Uyển.

 

“Ngươi gì?”

 

Sau đó là tiếng kêu t.h.ả.m thiết của nàng.

Tiếp theo là tiếng rên nghẹn của Tưởng Trừ.

 

Bên trong đang giằng co kịch liệt.

Tưởng Trừ trọng thương, hành động khó khăn.

Ôn Uyển tuy lành lặn nhưng hai tay trói.

 

Xem là một trận t.ử chiến.

 

Ta thêm nữa.

Ra lệnh quất mạnh một roi m.ô.n.g ngựa.

Ngựa kéo xe lao về phía con đường nhỏ.

 

Tiếng kêu t.h.ả.m, tiếng cầu xin vang lên dứt.

Rồi dần dần xa khuất.

 

13

 

Bốn phía trở nên yên tĩnh.

 

Ta xuống ngựa.

Trở dáng vẻ đoan trang ôn hòa như Tưởng Trừ từng .

 

Lau khô nước mắt.

Đỡ lấy quan tài, rẽ sang con đường xuất táng khác.

 

“Lãi Nhi, con sợ .

Con là đứa trẻ ngoan, a nương .

Chỉ là a nương vô dụng, đến bây giờ mới hiểu .

Sau sẽ còn ai tới quấy rầy con nữa.”

 

Tiếng chim hót dần vang lên xung quanh.

 

Giống như khúc đồng d.a.o năm xưa từng hát cho Lãi Nhi.

 

Nước mắt rơi thành chuỗi.

Mọi thứ như phong cảnh lùi xa phía , đều trở thành quá khứ.

 

Tiếng kèn xô na vang lên nữa.

Con đường mới trải mắt, uốn lượn kéo dài.

 

Ra khỏi rừng rậm.

Phía lờ mờ hiện quyến đến lễ tế dọc đường.

 

Tiền mua đường rải .

Bay lượn đầu.

 

Ta ngẩng lên .

Một tờ rơi xuống mặt .

Giống như bàn tay Lãi Nhi lau nước mắt cho .

 

Những hữu phía vây .

 

Họ hỏi chật vật như .

hộ vệ.

thấy Tưởng Trừ.

 

Ta đầu về phía rừng rậm.

 

“Tưởng Hầu gặp lưu khấu.

Tùy tùng liều c.h.ế.t cứu , đưa lên xe ngựa chạy trốn…

Chỉ e…”

 

Ta cúi đầu, che nụ lạnh lẽo nơi khóe môi.

 

“Đã bộ bỏ mạng .”

 

Ngoại truyện

 

Tưởng Trừ c.h.ế.t tay lưu khấu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/mang-con-ta-phu-quan-dan-ve-nu-tu-mang-thai-muon-boi-thuong/7.html.]

Mà c.h.ế.t hàm răng của Ôn Uyển.

 

Sơn tặc bắt khai nhận.

Tình cảnh trong xe ngựa khi đó vô cùng t.h.ả.m liệt.

 

Hai nào giống phu thê ân ái.

Rõ ràng là kẻ thù đội trời chung.

 

Nam nhân dùng cánh tay còn rút mũi tên đ.â.m bụng nữ nhân.

Nữ nhân thì c.ắ.n c.h.ặ.t cổ nam nhân buông.

 

Quấn quýt giằng co.

Máu chảy ngập cả xe ngựa.

 

Trong xe ngổn ngang hỗn loạn.

 

Ôn Uyển là mật thám, dùng mạng đổi mạng.

 

Tưởng Trừ hung tàn, e rằng Ôn Uyển bí mật thể của , nên mới diệt khẩu.

 

Cũng sơn tặc cố ý gây rối, khuấy đục nước.

 

tất cả những điều đó còn quan trọng.

 

Đám sơn tặc phát hiện xe ngựa, cướp sạch tài vật và y phục.

Rồi phóng hỏa đốt xe.

 

Hai thiêu thành một khối than.

 

Vĩnh viễn thể tách rời.

 

Ngày hôm khi lo xong tang sự cho Lãi Nhi, liền rời .

 

Mẹ chồng nhà họ Tưởng kéo .

Cầu xin giúp thu liệm cho con trai bà.

Nói cho phép rời như .

 

“Con ghét tiện tỳ cùng cả nhà nàng .

Ta xử lý hết , bán cả .

con còn ?

Ta nàng xa.

Ta bán nàng thật xa, còn đ.á.n.h nàng một trận.

Mấy bà đàn bà cũng xử lý hết.

Con đừng , Ngân Bình.”

 

Ta ném tờ hưu thư Tưởng Trừ mới một nửa mặt bà .

 

“Ngày đó ép dùng bảy điều để hưu , bà thái độ thế .

Hôm đó linh đường, bà bảo đừng cản trở nhà họ Tưởng.

Lời bà , bà quên ?

chuyện sẽ do nhà bà tự gánh chịu.”

 

Mẹ chồng hoảng hốt cầu xin.

 

“Nếu tộc nhân , họ nhất định sẽ tới chia gia sản.

Đừng cầu, cầu con.

Giúp .

Ta hiểu gì cả.

Ta chỉ là một lão bà.

Ta .”

 

Ta đầu .

 

“Đưa Ôn Uyển .

Giữ Lãi Nhi.

Xúi giục nó đến mặt .

Phối hợp để Ôn Uyển nữa bước nhà họ Tưởng.

Bà hiểu ít .”

 

“Lúc đó tưởng thái y là giúp con che giấu.

Tưởng con trai thể sinh con.

Ta nhất thời hồ đồ mới tiện tỳ lừa.

Ngân Bình, con thể .

Chi tiêu trong phủ đều do con lo liệu.

Con , nhà coi như sụp đổ.”

 

nắm c.h.ặ.t t.a.y áo .

 

Ngay đó, rút nhuyễn đao từ bên hông.

 

Một nhát cắt xuống.

 

Tay áo cắt rời, rơi xuống đất.

 

Hằng Hi và A Bích bưng hộp trang sức hồi môn của .

Những tùy tùng còn khuân vác bộ của hồi môn.

Từng nối đuôi bước khỏi cổng lớn.

 

Ngoài cổng, trưởng đang đợi bên xe ngựa.

 

“Đi thôi.”

 

Ta xe ngựa.

Lại con ngựa bên cạnh.

 

Rồi xoay lên ngựa.

 

“Được.”

 

— HẾT —

 

Loading...