MẠNG CON TA, PHU QUÂN DẪN VỀ NỮ TỬ MANG THAI MUỐN BỒI THƯỜNG - 1
Cập nhật lúc: 2026-01-17 02:52:11
Lượt xem: 98
Đêm ngày phu quân khải , gặp bạch nguyệt quang năm xưa trong thành.
Chỉ vì một khắc hoan lạc, chậm trễ thời cơ chiến trận.
Về , con trai vì cứu mà c.h.ế.t.
Còn thì dẫn bạch nguyệt quang về phủ.
Ta run giọng hỏi đòi con .
Chàng đầy mặt hổ thẹn, chỉ bụng nhô cao của bạch nguyệt quang.
“Ta và Uyển Uyển bàn , đứa bé bồi thường cho nàng. Nó sẽ là đích t.ử của Hầu phủ, tôn nàng , sự đều theo nàng.”
–
Lời dứt, vành mắt Ôn Uyển liền đỏ lên.
Nàng ôm n.g.ự.c, nắm c.h.ặ.t góc áo, nhỏ giọng :
“Tỷ tỷ, sẽ sinh đứa trẻ cho .”
Huyết khí xông thẳng lên tim, giơ tay tát, còn chạm tới mặt nàng .
Đã Tưởng Trừ một tay nắm c.h.ặ.t cổ tay .
Chàng đầu hiệu cho Ôn Uyển rời .
Ngay đó, cúi đầu vén vạt áo, mặc kệ đầy nhà gia bộc, quỳ sụp xuống mặt .
Hai tay nâng thanh bội kiếm.
“Ngân Bình, nếu nàng thực sự giận, hãy cho một kiếm.”
“Là . Ta chỉ nghĩ đến việc dẹp loạn phá vây, căn bản ngờ đó là con ngựa duy nhất của Lãi Nhi.”
“Ta chỉ hận thể một , chỉ hận c.h.ế.t ở thành Mẫn là .”
Chàng ngẩng đầu, nước mắt trào từ khóe mắt.
“Ta nguyện lấy đổi cho nó, nhưng… thể đầu. Ta cầu viện để bảo vệ bách tính trong thành.”
Ta hỏi :
“Chàng hôm nay là ngày gì ?”
Chàng chậm rãi lắc đầu.
Đầu ngón tay , nơi kim khâu áo rét, rịn m.á.u li ti.
“Hôm nay là sinh thần của Lãi Nhi. Con trai , Tưởng Lãi, sinh thần mười bốn tuổi.”
2
Lãi Nhi của , tròn mười bốn, cao hơn nửa cái đầu.
Ta vẫn nhớ rõ mười năm , năm thứ hai khi gả cho Tưởng Trừ.
Chàng nhậm chức mới, bận rộn vô cùng.
Ta chậm chạp con, chồng ngấm ngầm sinh oán.
Ta thỉnh Quan Âm về, cầu Đại Sĩ ban cho một đứa trẻ.
Ngày hôm , ngắm hoa trong vườn.
Phát hiện một đứa trẻ bẩn thỉu.
Nó trông chừng ba tuổi, nghiêng đầu ngây ngốc .
Ta tưởng là con của gia bộc trong phủ, vẫy tay gọi nó .
Định cho nó một viên kẹo.
Nó chạy tới, ngây , nhận kẹo, đầu chạy biến .
Ngày hôm .
Ta gặp nó trong vườn.
Lần mặt mũi sạch sẽ hơn nhiều, trông khá đáng yêu.
Ta gọi nó.
Nó chạy tới.
Một tay cầm kẹo, tay cầm bánh điểm tâm.
Hỏi nó cái nào.
Đôi mắt sáng long lanh của nó , bàn tay bẩn thỉu của , há miệng .
Ta , nhét bánh miệng nó.
Nó phồng má, rạng rỡ.
“Nương, là a nương của con, đúng ?”
Một bà già ham c.ờ b.ạ.c quên giờ giấc vội vàng chạy tới, định kéo nó .
Đứa trẻ vốn ngoan ngoãn bỗng nổi giận, gào :
“Ta ! Ta ! Ta theo bà! Bà già ! Ta a nương của !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/mang-con-ta-phu-quan-dan-ve-nu-tu-mang-thai-muon-boi-thuong/1.html.]
Nó liều mạng nắm c.h.ặ.t t.a.y áo .
“A nương, bế con , bế con , a nương!”
Lúc mới , nó là con của nha thông phòng của phu quân khi thành hôn.
Khi bàn hôn sự với , nha đưa về trang viện.
Sau đó nha bệnh c.h.ế.t, chồng thấy là cháu trai, liền giữ đứa trẻ .
hạ lệnh cho tất cả giữ kín.
Nó cô độc lớn lên ở viện thiên đến ba tuổi.
Người khác , nó cũng .
Con trai quản gia trêu chọc nó, rằng cha ngươi là chủ nhân nơi , ngươi tự nhiên là chủ mẫu nơi .
Nó chờ hai năm.
Chờ đến khi cha nó cưới .
Rồi cuối cùng tìm cơ hội, chui qua lỗ ch.ó, chạy tới tìm .
Hôm đó, mang nó về, rửa sạch đôi tay nhỏ, chải tóc, gọi cháo.
Khi đút cháo, phu quân mặt tái nhợt trở về.
Chàng vội vàng :
“Nàng giải thích.”
Tưởng Lãi chui lòng :
“A nương, con , ?”
Ta :
“Được.”
Tưởng Trừ ở cửa lâu.
Đêm đó, nắm tay , vùi mặt lòng bàn tay .
“Ngân Bình, cảm ơn nàng. Khi trẻ từng nhiều chuyện hồ đồ, nhưng thề, đối với nàng, một lòng một , như nàng tâm ý với .”
Tưởng Lãi chính là đứa trẻ Quan Âm ban cho .
Mười năm trôi qua.
Nó lớn lên, cao hơn nửa cái đầu.
Khi bệnh, nó đêm đêm hầu t.h.u.ố.c.
Nó luôn gọi :
“A nương, con về .”
“A nương, con ngoài đây.”
Cưỡi ngựa b.ắ.n cung, là đích dạy nó.
Chữ , là bên từng nét từng nét cùng nó luyện.
Y phục của nó, là từng mũi kim từng đường chỉ khâu nên.
Lãi Nhi của , hào sảng nhân hậu, rộng lượng quyết đoán, ôn nhu lương thiện.
Ngay cả phụ cũng , đứa trẻ giống hệt ông lúc thiếu niên.
Ai con ruột?
Nó chính là con của .
Huynh trưởng càng yêu thương nó, từ nước Đại Uyển đích chọn một con ngựa Hãn Huyết quý báu, tặng nó lễ mừng năm múa thìa.
cuối cùng, nó để con ngựa cho phụ .
Còn bây giờ, phụ nó bồi thường một đứa giống nó, mẫu nó quên nó .
Bồi thường thế nào?
Lấy gì mà bồi thường?
3
Ta chộp lấy kiếm, trường kiếm lập tức đ.â.m trúng tim Tưởng Trừ.
thể tiến thêm nửa phân.
Ta quên mất, bên trong áo nhuyễn giáp do chính tay khâu.
Ta rút kiếm đ.â.m , còn kịp tay.
Mẹ chồng thét lên một tiếng, lao , trực tiếp hất .
“Ngươi điên ! Cha là cương thường của con, chồng là cương thường của vợ! Con vì cha mà c.h.ế.t là hiếu đạo của nó! Chẳng lẽ ngươi mạng sống mà cháu đổi lấy, cứ thế mà hủy ?”
Mũi kiếm hất lệch, đ.â.m lòng bàn tay .
Máu nóng nhỏ xuống.
Ta phun một ngụm m.á.u, ngất .