Kỳ Diệp Trăn Trăn - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-01-18 03:27:08
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

9.

 

Bố xuyên đêm từ ngoại tỉnh về, thức trắng hai ngày, cuối cùng cũng về nhà nghỉ ngơi tạm.

 

giường, ngủ , kìm mà gọi điện cho Liễu Phỉ Phỉ.

 

"Phỉ Phỉ, ngủ ."

 

Giọng Liễu Phỉ Phỉ hư ảo đầy oán khí:

 

"Diệp Trăn, bà quên mai là thứ hai ? Bà giấc ngủ đối với kiếp công ăn lương như chúng quý giá thế nào hả!"

 

coi như thấy nửa vế : " ! Mai là thứ hai, còn đến trường lấy sách cho Diệp Nhiên nữa."

 

Liễu Phỉ Phỉ: "...Rồi ?"

 

: "Chắc là chủ nhiệm nó sẽ dẫn , dù giờ lớp nó bao giờ, . Bà bảo liệu thế phiền quá ?"

 

Liễu Phỉ Phỉ im lặng một hồi lâu: "Muốn gặp đàn ông thì toẹt , đừng lãng phí thời gian của bà đây, bà kem mắt đắt thế nào hả!"

 

cật lực phản bác: "Ai gặp Chu Kỳ chứ!"

 

Liễu Phỉ Phỉ hỏi ngược : " nhắc tên Chu Kỳ ?"

 

"..."

 

Phụ nữ ban đêm quả nhiên dễ mất trí khôn.

 

"Thôi, ngủ đây." định cúp máy.

 

Liễu Phỉ Phỉ chịu: "Ấy? Đừng một nửa thế chứ! Nói thật đấy, em trai bà bệnh, cũng tận tâm tận lực. Cộng thêm cái mặt tiền đó, đôi chân dài đó, bà rung động thật ?"

 

túm c.h.ặ.t cái gối ôm, gì.

 

Liễu Phỉ Phỉ càng hăng: "Theo thấy, duyên phận khó kiếm, hai bây giờ đều đang độc , đuổi theo tán !"

 

thở dài.

 

"Phỉ Phỉ, giữa bọn thể nào nữa ."

 

Liễu Phỉ Phỉ sững : "Tại ?"

 

sờ lên đầu gối trái, ở đó một vết sẹo dài ba centimet.

 

"Hình như bao giờ kể với bà, tại và Chu Kỳ chia tay đúng ?"

 

Liễu Phỉ Phỉ "ừ" một tiếng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/ky-diep-tran-tran-qjed/chuong-7.html.]

" vẫn luôn hỏi, nhưng bà nên đó cũng hỏi nữa. chỉ nghĩ, bà thích nhiều như quyết định chia tay, chắc chắn là nguyên nhân."

 

trở , ánh trăng lặng lẽ chảy dọc theo bệ cửa sổ, bình thản :

 

"Hồi năm nhất đại học, câu lạc bộ bọn tổ chức leo núi một , lúc đó cẩn thận ngã từ dốc xuống, rạch mấy vết thương."

 

Liễu Phỉ Phỉ kinh ngạc ngay lập tức: "Cái gì!? Sao bà từng kể bao giờ!?"

 

"Thật thương xương, cả, nhưng lúc đó với Chu Kỳ."

 

" lúc đó bận, nhưng suốt cả ngày hôm đó hề trả lời tin nhắn của . gọi cho mười mấy cuộc điện thoại, cũng ."

 

" đợi đến bốn giờ sáng hôm mới nhận tin nhắn Wechat của . Anh bảo dưỡng thương cho , đang bận, lát nữa sẽ đến."

 

Đầu dây bên im lặng.

 

ôm c.h.ặ.t gối hơn.

 

Thật chuyện qua nhiều năm , thậm chí sắp nhớ rõ những chi tiết đó nữa, thậm chí bây giờ thể dùng giọng điệu bình thản như để kể .

 

Thế nhưng ——

 

"Phỉ Phỉ, bận quá nhiều ."

 

Khi khác và bạn trai hẹn hò, bận.

 

Khi thương trong bệnh viện, vẫn bận.

 

Sao bận thế, bận đến mức yêu một chút cũng ?

 

Đoạn tình cảm là do cầu xin mà , ngay từ lúc bắt đầu, Chu Kỳ ở thế bất bại.

 

thể ép buộc yêu .

 

chỉ thể chọn tiếp tục, hoặc từ bỏ.

 

" thích , nhưng cũng mệt mà. Em trai bệnh , phẫu thuật xong nhớ nhờ với cô bé nó thích một câu là nó , sợ cô bé đó lo lắng. mà, và Chu Kỳ như thế."

 

Khi đó, một ở bệnh viện cầm điện thoại đợi tròn một ngày một đêm.

 

Giống như những , vốn thích nhiều đến thế.

 

Cho nên khi nhận tin nhắn đó của , đề nghị chia tay, đó trực tiếp chặn và xóa kết bạn.

 

với , cũng cũng chẳng .

 

chọn bỏ cuộc.

 

Loading...