Editor: Yang Hy
"Đồ chơi bẩn!", "Thứ hạ đẳng!"
Tiếng la ó bất mãn vang lên khắp sân đấu, đợt dứt đợt khác tới. Mấy vòng ngoài chả hiểu đầu cua tai nheo gì, hỏi han xong xuôi cũng hùa c.h.ử.i Lưu Sơn xối xả.
Lưu Sơn thèm mà quan tâm, bước xuống đài, Tiểu Phiến hớn hở chạy đón, tâng bốc lên tận mây xanh: "Thiếu gia, đỉnh thật đấy, đúng là một phát ch.ết luôn!"
Lưu Sơn khen mà chột , còn Thẩm Triệu thì tài nào ngấm nổi cái kiểu của , hỏi: "Cậu thế thì khác gì bọn tà đạo ?"
"Thắng là chứ gì, dù thiếu gia cũng cố gắng mà." Lưu Sơn kịp mở miệng thì Tiểu Phiến xót chủ bật ngay.
Thẩm Triệu thật sự ngứa mắt cái kiểu tiểu nhân , cứ tưởng Lưu Phức tu tâm dưỡng tính cuộc đời, ai dè ăn vẫn cứ hèn hạ như thế, chán chả buồn đôi co thêm, lưng thẳng một mạch.
"Cái tên chả coi thiếu gia cái gì cả." Tiểu Phiến càm ràm.
Lưu Sơn sờ sờ mũi, chiêu của đúng là chọc điên thiên hạ, nếu ai cũng chơi kiểu đấy như thì còn thi thố cái nỗi gì. Bị phản đối ghê quá, kết quả trận của Lưu Sơn hủy bỏ luôn, thi trận khác.
"Theo em thì mấy ngây thơ bỏ xừ. Lúc ngàn cân treo sợi tóc thì ai rảnh quan tâm dùng chiêu gì, giữ cái mạng là ." Tiểu Phiến bất bình cho .
Vì vụ mà mấy ngày liền Thẩm Triệu cứ mặt nặng mày nhẹ với Lưu Sơn. Bản Lưu Sơn thì chẳng để bụng, nhưng Tiểu Phiến cứ mát đá xéo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/ky-chu-bi-he-thong-cham-roi/chuong-6-ta-chi-muon-dung-nhat-6.html.]
Ba ngày đến lượt Lưu Sơn thi , đối thủ là một tay mới nổi, áp lực kinh khủng, lôi Tiểu Phiến tập thêm cho bằng .
Đêm xuống, Giang Kỳ chuẩn ngủ. Hắn chẳng thấy áp lực tẹo nào về trận đấu ngày mai, đến chuyện thuộc dạng càng gặp khó càng hăng, mà đối thủ chỉ vài món võ mèo cào, chẳng bõ dính răng.
Giang Kỳ còn nghĩ bụng, chắc chắn tên sẽ quỳ xuống lạy lục xin tha ngay trong một chiêu. Nghĩ thế, tháo giày , bỗng thấy một tiếng khẽ.
Hắn giật thót , ngay về phía phát tiếng động. Bên bậu cửa sổ mở toang hoác đang lù lù ở đó, mặt trăng nấp mây, chẳng tí ánh sáng nào lọt , Giang Kỳ rõ mặt mũi .
"Cậu là ai?" Là kẻ nào mà thể xuất hiện quanh một tiếng động như thế, nếu đối phương cố tình lên tiếng thì chắc cũng chẳng gì. Chẳng lẽ là kẻ thù? kẻ thù của ch.ết sạch mà.
Đang suy nghĩ lung tung thì bên bậu cửa sổ lên tiếng: "Ta là ai cần . Trận đấu ngày mai, thua trong vòng ba chiêu."
"Không đời nào!" Giang Kỳ từ chối ngay tắp lự, chẳng cần suy nghĩ, đồng thời cũng đoán ngay phận đến, bảo: "Ta cứ tưởng là ai cơ? Hóa là tay sai của tên con hoang đó. Cậu về bảo với chủ của , còn nữa là vạch trần bàn dân thiên hạ đấy. Để chống mắt lên xem nhà họ Tề cần cái danh tiếng nữa ."
Trận ngày mai chẳng đấu với Lưu Phức ? Lần thì chơi bẩn, giờ còn trắng trợn bắt giả thua! Nếu thua thật thì thiên hạ coi cái gì?
Người khẽ một tràng, đám mây che trăng cuối cùng cũng tan , nhờ ánh trăng, Giang Kỳ rõ mồn một mặt đó. Một khuôn mặt hết chỗ chê, nếu bên má mấy vết sẹo lồi lõm chằng chịt thì đúng chuẩn công t.ử hào hoa phong nhã. Khuôn mặt đầy ấn tượng thế , nếu gặp qua thì chắc chắn nhớ.
"Đã thế thì tùy ." Nói xong, đó nhảy phắt xuống bậu cửa sổ, Giang Kỳ chạy xem thì biến mất tăm mất tích.
Giang Kỳ thắc mắc mãi, hiểu rốt cuộc là ý gì. Dù nữa, cũng ghim chuyện trong lòng. Ở đầu bên , Lưu Sơn chẳng gì chuyện tự dưng gánh tội khác, vẫn đang ngủ say sưa ngon lành.