Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 4: Ta chỉ muốn đứng nhất 4
Cập nhật lúc: 2026-02-20 15:41:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy
Bên mặt mũi hai em chả vui vẻ gì cho cam, còn đằng Tần Hoài Cảnh với Thẩm Triệu đang chào hỏi vài câu xã giao.
"Dạo chẳng thấy Thẩm , hôm chia tay đó thấy học hỏi nhiều lắm, khi nào mới dịp chuyện thâu đêm suốt sáng với Thẩm nữa đây."
Thẩm Triệu trả lời: "Gần đây ở chỗ ."
Tần Hoài Cảnh gật đầu, tiếc nuối bảo: "Thế thì chịu , nếu hôm nào rảnh rỗi tán gẫu tiếp nhé."
Thẩm Triệu gật đầu, ấn tượng khá với Tần Hoài Cảnh, cũng chuyện với .
"Cậu Thẩm ở đây là để thi Đại hội Võ lâm ?" Tần Hoài Cảnh hỏi.
Thẩm Triệu phủ nhận cũng chẳng khẳng định: "Coi là ."
Tần Hoài Cảnh tán phét với Thẩm Triệu vài câu nữa mới chào tạm biệt, bỏ cùng Tề Dự.
Hai bước khỏi quán rượu, Lưu Sơn liền hỏi Thẩm Triệu: "Anh với lắm hả?" Trong trí nhớ của nguyên chủ, Thẩm Triệu với Tần Hoài Cảnh dây mơ rễ má gì với .
Nếu là hơn một tháng , chắc Thẩm Triệu thèm trả lời, nhưng giờ Thẩm Triệu cái khác về Lưu Sơn, cộng thêm chuyện cũng chẳng bí mật gì ghê gớm, nên giải thích: "Dạo thấy tập võ trong phủ họ Tề, nhắc vài câu, đấy thỉnh thoảng gặp thì chuyện đôi ba câu."
Lưu Sơn xong chỉ gật gù, để Thẩm Triệu câu như thế, xem Tần Hoài Cảnh khiếu thật sự, hèn gì ông chủ Tề với mấy cứ bằng con mắt khác.
Haizz, giá mà nguyên chủ một nửa năng khiếu của Tần Hoài Cảnh, thì cần lo sốt vó vụ Đại hội Võ lâm. mà mấy ngày nay hóng hớt, cũng gom khối tin ho. Còn thì cứ chuẩn cho kỹ, chờ Đại hội Võ lâm đến thôi.
Nghĩ đến chuyện Đại hội Võ lâm, Lưu Sơn thấy háo hức. Về chuyện Tề Dự định mách ông chủ Tề việc thi, chẳng để bụng tí nào. Cái là, ngay tối hôm đó Tề Dự báo cáo chuyện với ông chủ Tề .
"Ta ." Đó là phản ứng của ông chủ Tề khi xong, Tề Dự bất ngờ hết sức.
"Dạo con với Thất hoàng t.ử quan hệ thế nào ?"
Thất hoàng t.ử, chính là Triệu Cảnh Hoài đang dùng tên giả Tần Hoài Cảnh. Ngay đầu gặp mặt, ông chủ Tề nhận , còn cố ý bảo Tề Dự với .
"Vẫn như xưa thôi ạ. Hoài... Thất hoàng t.ử định tham gia Đại hội Võ lâm."
"Ừm... Cố gắng kìm chân cho kỹ."
"Vâng, thưa dượng."
Tề Dự , ông chủ Tề ngẫm nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn quyết định đến Yến Quy Lâu.
Buổi tối Lưu Sơn rảnh rỗi ru rú trong phòng ở Yến Quy Lâu, nghiên cứu xem dùng mánh lới để giành chiến thắng ở Đại hội Võ lâm. Cần gì chỉ việc ới một tiếng, Tiểu Phiến túc trực bên ngoài sẽ ngay tắp lự.
Phải công nhận là sướng thật. Đây cũng là lý do tại dắt theo Tiểu Phiến.
Lúc ông chủ Tề đẩy cửa bước , Lưu Sơn còn tưởng Tiểu Phiến chuyện gì bẩm báo. Tiểu Phiến chăm chỉ thì chăm chỉ, nhưng quá lên, hễ tiếng động gì là đẩy cửa la toáng lên, như cả thế giới hại bằng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/ky-chu-bi-he-thong-cham-roi/chuong-4-ta-chi-muon-dung-nhat-4.html.]
, kèm theo tiếng mở cửa chỉ tiếng bước chân bình bịch chắc nịch, Lưu Sơn thắc mắc , thấy một đàn ông trung niên mặc áo xanh lam , chắc do chăm sóc nên ông chỉ tầm bốn mươi, cái mặt mũi thư sinh nho nhã kiểu gì cũng chẳng giống bố ruột của nguyên chủ tẹo nào.
Nếu hỏi Lưu Sơn từng nghi ngờ thế của , thì chắc chắn là . Sau khi gặp tận mặt ông chủ Tề, sự nghi ngờ càng lớn hơn.
Nếu nguyên chủ ấn tượng quá sâu đậm với ông chủ Tề, sâu đậm đến mức gọi là bóng ma tâm lý luôn chứ, thì chắc Lưu Sơn nhận ngay .
Nguyên chủ một mặt thì ông chủ Tề chú ý, mặt khác cực kỳ sợ đối mặt với ông , mâu thuẫn kinh khủng.
Lúc Lưu Sơn thấy ông chủ Tề, theo phản xạ tự nhiên bắt đầu kiểm điểm xem lỡ gây họa gì . Cậu từng tiếp xúc với ông chủ họ Tề, nhưng nguyên chủ thì , mà nào nguyên chủ gặp ông cũng là do gây họa, ông chủ Tề mắng vốn vài câu.
Thật sự chỉ là miệng vài câu thôi, chẳng phạt vạ gì cho nguyên chủ luôn. Thái độ so với mấy chị em họ khác đúng là một trời một vực. Nguyên chủ từng lúc tưởng là do ông chủ Tề coi trọng .
Nghĩ thì nghĩ , Lưu Sơn vẫn mở miệng gọi theo thói quen của Lưu Phức: "Ông chủ Tề."
"Ta thằng Dự bảo, con định tham gia Đại hội Võ lâm." Ông chủ Tề chẳng thèm sửa cách xưng hô của Lưu Sơn, thẳng vấn đề.
Lưu Sơn soi kỹ nét mặt ông , nhưng chẳng thấy tí cảm xúc nào. Cậu hỏi vặn : "Không ạ?"
Lưu Sơn bắt gặp một tia ngỡ ngàng thoáng qua trong mắt ông chủ Tề, thầm kêu toang : Nguyên chủ xưa nay khép nép kính cẩn với bố , đời nào dám cái giọng vặn vẹo như thế.
May mà ông chủ Tề gì nhiều, chỉ bảo: "Đại hội Võ lâm trò chơi đồ hàng của con nít, con đừng nghĩ đơn giản quá. Ta sẽ bảo một tiếng..."
"Ông chủ Tề tưởng con hậu quả ? Con trẻ lên ba." Lưu Sơn chẳng đợi ông hết câu. Cái thái độ bề kiểu "tất cả là cho con" của ông chủ Tề tự dưng thấy sôi m.á.u, cứ như bao nhiêu uất ức dồn nén bấy lâu nay giờ tuôn trào hết .
Cảm giác lạ cực, Lưu Sơn kịp nghĩ ngợi gì, mồm nhanh hơn não: "Ông chủ Tề lúc nào cũng thế, cái cấm, cái cũng cấm. Chẳng qua là chê con ông chủ mất mặt chứ gì?!"
Cuộc chuyện đêm hôm của hai bố con kết thúc bằng cảnh ông chủ Tề đùng đùng bỏ .
Lưu Sơn thấy bực , ban nãy cảm xúc của Lưu Phức lấn át, thấy khó chịu kinh khủng. May mà ông chủ Tề chả nghi ngờ gì hết, chỉ nghĩ là trẻ trâu hiểu chuyện thôi.
Thế là thở phào nhẹ nhõm.
Cậu thầm gọi hệ thống: "Hệ thống, lúc chuyện với ông chủ Tề thấy cáu tiết lắm, là cảm xúc của nguyên chủ đấy?"
Hệ thống đáp: "Ừ, cảm xúc còn sót của cũ mà mạnh quá thì dễ ảnh hưởng đến đấy Lưu Sơn."
Lưu Sơn gật gù, cũng chẳng thèm lăn tăn vụ nữa.
Một tuần khi chốt sổ đăng ký, dân tình bắt đầu đổ xô ghi danh, đông như kiến nên dù đến tờ mờ sáng vẫn tiếng ồn ào náo nhiệt. Cuối tháng tám lúc khóa sổ, tham gia lên tới hơn cả ngàn, dân tứ xứ ai cũng bỏ lỡ cái cơ hội ngàn năm một .
Đại hội Võ lâm chính thức đấu đá là tháng mười, còn nguyên cả tháng chín thật chỉ là vòng loại thôi, chỉ top 50 đầu mới vé vòng trong tranh chức vô địch.
Vòng loại chơi theo kiểu đấu hỗn hợp, tổ chức ngay cái đài tròn to tướng giữa trung tâm thành Hiển Châu, chỗ đó chứa ngót nghét cả ngàn . Khán giả chỉ tốn mười đồng là xem mấy trận đấu gay cấn, còn thí sinh thì đương nhiên là miễn phí .
Có đến muộn hết chỗ, bèn chạy tót lên mấy quán rượu xung quanh, mà lan can cũng chiếm hết từ đời nào . Người vây kín vòng trong vòng ngoài, chen chúc tắc cả đường , đến con kiến cũng chả chui lọt. Thế mới thấy cái Đại hội Võ lâm nó hoành tráng cỡ nào.