Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 2: Ta chỉ muốn đứng nhất 2

Cập nhật lúc: 2026-02-20 15:41:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy

Trang viên của nhà họ Tề tên là Thanh Thủy Trang, núi Ngọc Hoa, chính xác hơn thì cả quả núi đều là đất của nhà họ Tề. Còn thành Hiển Châu thì coi như là sân nhà của họ Tề luôn , Đại hội Võ lâm do ông chủ nhà họ Tề - đầu võ lâm lo liệu, nên cũng tổ chức ngay tại thành Hiển Châu.

Đại hội Võ lâm chia ba đợt: tháng tám đăng ký, tháng chín thi vòng loại, tháng mười thi chung kết, tổng cộng kéo dài ba tháng.

Thế nên bắt đầu từ tháng tám, dân giang hồ khắp nơi cứ nườm nượp đổ về thành Hiển Châu, lạ đến cho cái thành vốn đông vui càng thêm nhộn nhịp.

Lưu Sơn nể tên nguyên chủ thật sự, cứ dăm bữa nửa tháng chạy tót xuống thành để mưa gió. Thanh Thủy Trang xây chủ yếu ở lưng chừng núi Ngọc Hoa, lên xuống núi bộ, dân tập võ sức khỏe trâu bò, nhanh như gió thì leo núi chả là cái đinh gì. tên nguyên chủ thế, là cái loại yếu nhớt ăn một đ.ấ.m là xỉu, leo lên leo xuống núi đương nhiên là mệt bở tai.

Thế nên bình thường bắt hầu cõng xuống núi, chân núi là cổng lớn của Thanh Thủy Trang, xe ngựa để , lúc thì cần cõng nữa.

Về cấm cửa, bò cũng bò xuống núi, sợ phát hiện bắt về nhốt tiếp nên còn chẳng dám xe ngựa, tự cuốc bộ luôn. Nhìn thì thấy tên đúng là yêu ông họ Tề Dự thật lòng đấy.

Cơ mà, Lưu Sơn chả tí ý định nào thực hiện ước nguyện của cả.

Khoan đến chuyện hứng thú phá đám khác, hơn nữa, từng gặp cái hôm nọ đ.ấ.m ngất xỉu ở Thanh Thủy Trang , chính là cái tên Tần Hoài Cảnh mà nguyên chủ coi là kẻ thù xuất hiện ở Thanh Thủy Trang chứng tỏ là mời đến, mà kiểu đó thì cũng chẳng mới đến ngày một ngày hai, chắc là đến ở trọ từ , trông với Tề Dự cũng đang ở cái tầm tình trong như mặt ngoài còn e.

Quên , Thanh Thủy Trang ngoài gia đình ông chủ họ Tề thì còn mấy họ hàng xa nữa, mấy là tuổi trẻ tài cao, ông chủ họ Tề giữ bên để đào tạo. Ngoài còn mấy t.ử ông chủ nhận ở bên ngoài, tính sơ sơ cũng mười mấy hai mươi .

Tần Hoài Cảnh giữ , thật cũng là ý của ông chủ họ Tề. Lưu Sơn đoán già đoán non, chắc là ông chủ lôi kéo về phe chăng?

Lần chạm mặt đó, Tần Hoài Cảnh vẻ quên sạch vụ gây gổ với , hoặc đúng hơn là quên luôn sự tồn tại của .

Lưu Sơn định gây thù chuốc oán với , nên cũng chẳng cố tình nhắc cái "duyên nợ" giữa hai gì. Vả , vụ xô xát hôm đó đúng là do tên nguyên chủ sai .

Hiện giờ, Lưu Sơn dồn hết sự chú ý Đại hội Võ lâm. Vỏn vẹn hai tháng, võ vẽ của tất nhiên chẳng tiến bộ bao nhiêu, so với mấy tập từ bé chinh chiến sương gió đầy thì cửa. Trong mắt khác, chín phần mười chỉ là một con gà mờ yếu nhớt chẳng đáng để tâm.

Lưu Sơn tỏng điều , nên quyết định thám thính điểm yếu của các đối thủ xem . Các cụ câu, trăm trận trăm thắng. Thế là dẫn theo Thẩm Triệu và Tiểu Phiến xuống núi từ sớm, chọn một quán rượu to nhất, vị trí nhất để ở. Quán tên là Yến Quy Lâu, thật chật kín , nhưng ngặt nỗi đây là tài sản của nhà họ Tề, sân quán rượu là chỗ dành riêng cho nhà họ Tề ở. Nhờ thế mà cái cảnh quê độ là hết phòng chỗ chui chui .

Thành Hiển Châu từ tháng tám trở , quán trọ quán rượu nào cũng đông khách nườm nượp, mùa cao điểm của cao điểm. Người đến dự Đại hội Võ lâm đông như kiến, kể cả thi thì xem cũng nhiều vô kể. Thậm chí còn tính nhân dịp Đại hội Võ lâm để tuyển chọn nhân tài, lôi kéo về phe cánh của .

Dù đến đây với mục đích gì nữa, dòng đông đúc đối với dân chúng thành Hiển Châu mà thì chỉ lợi chứ chẳng hại.

Vụ đăng ký Lưu Sơn giao tất cho Tiểu Phiến. Tiểu Phiến là hầu cận của Lưu Phức, bất kể nguyên chủ gì thì bên cạnh cũng Tiểu Phiến. Bản Tiểu Phiến hình như cũng vài chiêu, coi như cũng là một thị vệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/ky-chu-bi-he-thong-cham-roi/chuong-2-ta-chi-muon-dung-nhat-2.html.]

Lưu Sơn nghĩ mãi thông, bên cạnh Lưu Phức hai hầu võ, tại lúc "bỏ nhà " dắt theo, cho dù chỉ dắt theo một thôi thì chắc cũng đến nỗi gi.ết cái rụp như thế.

Nói tóm , đăng ký xong xuôi thì Lưu Sơn cũng dọn ở luôn trong Yến Quy Lâu.

Sảnh lớn của quán rượu đông miệng nhiều, là chỗ hóng tin nhất. Ngày nào rảnh rỗi Lưu Sơn cũng c.ắ.n hạt dưa c.h.é.m gió, hôm nay thì kể chuyện phiếm, mai thì phân tích đối thủ thi đấu, ngày vụ cá cược, đúng là cái gì cũng .

Đăng ký tham gia Đại hội Võ lâm đơn giản lắm, chỉ cần khi hết hạn đăng ký, đến bất kỳ cơ sở ăn nào của Thanh Thủy Trang (thường cửa sẽ treo một cái biển gỗ sơn chữ "Tề"), gặp ông chủ rõ "tên họ là gì", "từ đến" là , đó nhận một cái thẻ .

Thẻ nhất định giữ cho kỹ, còn trả . Nếu khi thi mà mất thẻ thì coi như bỏ cuộc luôn.

"Thật đùa đấy?" Có tỏ vẻ tin hỏi.

"Ê, cái ông . Trước đây khối khi thi mất thẻ, hoặc trộm mất thẻ nên đành lỡ hẹn với Đại hội Võ lâm, thế nên giờ đa phần đợi sát ngày hết hạn một hai hôm mới đăng ký."

"Lại còn trò ăn trộm thẻ nữa á?!" Có đầu thi thế giật thon thót.

Lưu Sơn chả lo lắng tẹo nào, gà mờ như thế, ai rảnh mà tốn công tốn sức trộm thẻ của ? Với sân của Yến Quy Lâu cũng dễ .

Cậu sớm nhờ Tiểu Phiến đăng ký hộ , thẻ cũng vứt cho nó giữ luôn. À, tiện tay cũng đăng ký luôn cho Thẩm Triệu.

Nhiệm vụ bảo là giành chiến thắng tại Đại hội Võ lâm, chứ bảo nhất thiết , hầu của thắng cũng mà! Lưu Sơn cố tình hiểu sai như thế. Hệ thống lờ tịt luôn.

Với cái trình còi của Lưu Sơn thì trụ một hai hiệp là căng, ở thế giới chắc cũng chỉ đóng vai quần chúng cho vui thôi. Lưu Sơn nhớ , theo trí nhớ của tên nguyên chủ thì Thẩm Triệu tham gia Đại hội , và Tần Hoài Cảnh sẽ ẵm giải quán quân. Biết đấy "ngựa ô" như Thẩm Triệu tham gia, kết quả khác bọt thì .

Còn về ý của Thẩm Triệu thì cũng , thi thi với cũng chả quan trọng lắm.

"Chứ còn gì nữa. Mấy cái gã Sẹo Đao Trường Sơn ? Lần trộm mất thẻ đấy, thế là lỡ mất kỳ Đại hội luôn." Trong sảnh, vẫn đang luyên thuyên ngừng.

Nghe thế, cả đám ồ lên, ai nấy đều xuýt xoa tiếc cho gã.

Lưu Sơn hỏi Tiểu Phiến và Thẩm Triệu lưng: "Cái gã Sẹo Đao Trường Sơn là ai thế?"

"Sẹo Đao Trường Sơn , chỉ là một gã điên cầm con d.a.o phay khắp nơi thôi." Tiểu Phiến bĩu môi khinh khỉnh, vẻ nó chẳng ưa gì gã Sẹo Đao , còn Thẩm Triệu thì mù tịt. Lưu Sơn thấy hứng thú phết, bảo Tiểu Phiến kể thêm, nhưng cái tính bướng bỉnh của thằng nhóc nổi lên, cạy miệng nó cũng chả thèm .

Ở đầu , đám trong sảnh bắt sang chuyện khác, sự chú ý của Lưu Sơn lập tức hút về phía đó ngay.

 

Loading...