Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 13: Ta chỉ muốn đứng nhất 13
Cập nhật lúc: 2026-02-20 15:42:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Yang Hy
Mấy khác chạy xem tình hình Hữu hộ pháp, thấy thoi thóp, trong chẳng còn tí nội lực nào. Mấy ông , ông nào ông nấy mắt sáng rực lên vì tham lam.
"Tả hộ pháp, ngài học bí kíp ở thế?" Bọn họ ở trong giáo phái bao năm, thừa Ma Diễm Giáo gì môn võ công . Vốn dĩ chỉ hỏi bừa thôi, vì cái kiểu tà môn thì chắc chắn Tả hộ pháp đời nào chịu .
Ai dè Tiểu Phiến khẩy: "Kể thì, sắp tới chúng với đám Liên minh Võ lâm kiểu gì cũng đ.á.n.h to, giờ trong giáo phái ch.ết với thương cũng nhiều, mà triều đình bên chắc chắn cũng sẽ phái tới..."
Mấy ông trưởng lão xong, nhớ ngay đến hai vị hoàng t.ử .
"Giáo chủ đời lúc còn sống khuếch trương thanh thế giáo phái , đương nhiên cũng chẳng giấu giếm gì. Bí kíp đó đời chỉ một, hồi tình cờ lạc một cái hang động, thấy nó khắc vách đá. Nếu lúc học xong cái hang đó sập xuống, thì chép mang về . May mà trí nhớ cũng tệ..."
Cậu kể vanh vách bí kíp võ công , mấy ông trưởng lão mà kinh hãi, thầm ghi nhớ trong lòng.
"Ngài bụng thế thật á?" Có ông trưởng lão nghi ngờ: "Hồi bọn tận tai ngài bảo ngài hút sạch nội lực của Giáo chủ đời cơ mà."
Tiểu Phiến nhún vai cái vẻ bất cần: "Ta bí kíp đấy, tin tùy các ông."
Mấy ông trưởng lão , cuối cùng chả chả rằng lẳng lặng bỏ .
"Thiếu gia, thử ?" Đợi hết, Tiểu Phiến quỳ một chân mặt Lưu Sơn, giọng điệu như đang dụ dỗ: "Nếu , bao nhiêu công lực của em sẽ là của tất."
Lưu Sơn cúi xuống Tiểu Phiến, dù vẫn cái kiểu quen thuộc, nhưng ánh mắt cứ như con hổ rình mồi trong bụi rậm, cảm giác chỉ cần câu trả lời của ý là sẽ lao c.ắ.n xé cổ họng ngay.
Haizz, một thằng điên nữa . Lưu Sơn thầm nghĩ, những việc thằng qua thì tưởng vì cho Lưu Phức, nhưng ngẫm thì thấy sai sai, chả đường nào mà . Tiểu Phiến bụng thế thật á? Lưu Sơn chả tin. Từ lúc Tiểu Phiến Ma giáo, cả toát cái mùi điên khùng, chả thèm giả vờ giả vịt nữa.
Nghĩ thế, Lưu Sơn đưa câu trả lời an nhất, cũng là suy nghĩ thật lòng của : "Thôi bỏ . Ta chả hứng." Có mấy chục năm công lực của khác thì , cũng chỉ còn sống hơn một năm nữa. Thay vì tốn công tốn sức, thà cứ sống nhàn nhã cho sướng .
Cậu cũng chẳng định thêm nhiệm vụ nào nữa, bắt tán tỉnh khác á? Mơ .
Lần Tiểu Phiến thật lòng, dù mặt mũi sẹo chi chít nhưng vẫn giấu nét trai. Rõ ràng hài lòng với câu trả lời , mới giải thích: "Thiếu gia tại bí kíp ai , ngoài việc nó độc ác tà môn , nó còn gây hại thể cứu vãn cho luyện. Nếu tham lam thì còn đỡ, sống thêm ba năm năm, chứ mà tham quá thì chẳng mấy chốc nổ banh xác mà ch.ết."
Lưu Sơn im lặng một hồi, thầm thấy may mắn vì ham hố, thằng đào hố chờ nhảy đây mà.
"Thiếu gia, tò mò tại em thế ?"
Lưu Sơn lắc đầu: "Đừng kể, đau đầu lắm."
càng tỏ quan tâm, Tiểu Phiến càng cảm động: "Thiếu gia đúng là em chọn, khác hẳn cái đồ vô dụng ."
Lại nữa , mấy câu chả hiểu mô tê gì.
"Em nghĩ em sống là để gặp thiếu gia đó." Tiểu Phiến đột nhiên phun bí mật của , Lưu Sơn đau khổ nhắm mắt : "Lạy bố, im dùm cái." Cậu thật sự !
Đồng thời thầm gọi hệ thống xác nhận.
" là thế thật, chắc là nó sống lâu khi xuyên qua đây." Sau một hồi điều tra, hệ thống trả lời.
Lưu Sơn: ...Sao chuyện sống thế?
"Thỉnh thoảng cũng trường hợp như mà." Hệ thống bảo.
Tiểu Phiến đúng là sống một đời, cái bí kíp đó là lượm ở kiếp , một thời gian điên cuồng hút nội lực khác, cơ thể chịu nổi nên nổ tung. Mở mắt nữa, thấy quá khứ, lúc Đại hội Võ lâm diễn , lúc đó Lưu Phức gi.ết ch.ết.
Cậu vốn đang tính toán xem nên gi.ết quách Lưu Phức khi mấy chuyện chướng tai gai mắt . phát hiện Lưu Phức hình như khác xưa, còn suốt ngày chỉ dính lấy đàn ông nữa.
Cậu ghét nhất là cái trò nam yêu nam, năm xưa từng lão Giáo chủ già dịch hại đời, nếu tự hủy dung nhan thì thoát khỏi bàn tay ghê tởm của lão?
Thế mà Lưu Phức là con của Đông Hương phụ lòng như thế! Cậu bảo vệ Lưu Phức hết mực, để tranh giành tình nhân với đàn ông.
Kiếp , vì Lưu Phức lời khuyên, cứ nằng nặc đòi vác mặt tìm Tề Dự, Tiểu Phiến điên tiết lên, c.h.é.m bay đầu ngay khi chạy khỏi phủ họ Tề.
Thiếu gia bây giờ lắm, chẳng quan tâm đến ai, càng hứng thú với đàn ông. Tuy lúc đầu với Thẩm Triệu, nhưng nhờ nỗ lực can thiệp, giờ hai họ cũng chẳng còn cơ hội qua nữa .
Tiểu Phiến cho phép con của Đông Hương giống y hệt lão Giáo chủ, nếu , cũng chẳng ngại tay trừ khử cái sai lầm thêm nữa.
…
Mấy ông trưởng lão về đến nơi, vắt tay lên trán ngẫm nghĩ kỹ về cái bí kíp đó, cuối cùng vẫn thắng nổi lòng tham, bèn lôi đại một tên thuộc hạ thử, ai dè thành công thật! Thấy đường tắt ngon ăn quá, mấy ông già bắt đầu điên cuồng lên, khi hút sạch công lực của bao nhiêu thuộc hạ tinh nhuệ, các lão tính chuyển mục tiêu sang Tiểu Phiến. lúc mò đến nơi thì với Giáo chủ dắt khỏi đó từ mấy ngày .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/ky-chu-bi-he-thong-cham-roi/chuong-13-ta-chi-muon-dung-nhat-13.html.]
Thế là mấy lão trưởng lão đổi hướng, bắt đầu quậy nát cái võ lâm.
Lưu Sơn rảnh rỗi chẳng việc gì , bắt đầu ăn chơi nhảy múa khắp nơi.
Dọc đường cũng hóng khối chuyện ho, ví dụ như tìm thấy Tứ hoàng t.ử , Minh chủ Võ lâm mới là Tề Dự, Ma giáo luyện võ công tà môn hút nội lực khắp nơi...
Chẳng bao lâu , Lưu Sơn tin mấy tên ma đầu hút nội lực đó vây đ.á.n.h một trận, xong nổ banh xác ch.ết tươi.
"Không ngờ nhanh thế." Giọng Tiểu Phiến đầy vẻ tiếc nuối, "Cứ tưởng bọn họ trụ lâu hơn chứ."
Lưu Sơn: "Cậu là quỷ sứ ?"
Tiểu Phiến : "Em chỉ là tay sai của thiếu gia thôi."
Ông gà bà vịt. Lưu Sơn cạn lời, quyết định mặc kệ .
Lần chơi, vốn dĩ lén chuồn một . Thế mà vẫn Tiểu Phiến tóm , tên cứ mặt dày mày dạn bám theo , mồm thì bảo là bảo vệ, thật là đang canh chừng thì .
Còn một năm nữa là đến ngày ch.ết, Lưu Sơn nghĩ nghĩ , quyết định tận dụng một năm tập võ, sang thế giới dùng ? Có sư phụ Tiểu Phiến ở đây, Lưu Sơn chọn món võ hợp với , liên tục nâng cao trình độ, tiện thể học luôn cách chế t.h.u.ố.c độc của Ma giáo. Món chế t.h.u.ố.c độc khó nhằn, riêng cái khoản nhận mặt thảo d.ư.ợ.c tốn bao nhiêu thời gian .
Mấy ông trưởng lão bỏ trốn đó giờ chỉ còn ba mạng, cuối cùng mấy lão cũng bí kíp vấn đề, dám hút nội lực khác nữa. Ba tụ họp , tính đường về giáo phái bắt Tiểu Phiến.
Họ nghĩ chắc chắn là bí kíp Tiểu Phiến đưa đầy đủ nên mới xảy chuyện. Đợi tóm , nhất định tra khảo hành hạ một trận trò, ép phun bí kíp đầy đủ mới thôi.
Còn Lưu Sơn thì mấy lão chả thèm để mắt.
Tiếc là ba họ vẫn đ.á.n.h Tiểu Phiến, ba chỉ một chạy thoát. Lão nuốt trôi cục tức , quyết tâm trả thù Tiểu Phiến. nghĩ nghĩ , Tả hộ pháp lúc nào cũng lời Giáo chủ răm rắp, chính xác là con ch.ó trung thành của , đây chắc chắn là mưu kế của Giáo chủ .
Lão trưởng lão càng nghĩ càng thấy coi thường Lưu Sơn quá, lão bắt đầu rêu rao cái bí kíp khắp nơi, còn lu loa lên là chuyện đều do Giáo chủ sai khiến, thành công kéo hết thù hận về phía Lưu Sơn.
Lưu Sơn: ...Oan thấu trời xanh.
"Nghe đồn hồi còn ở phủ họ Tề, tên ma đầu đó móc nối với Ma giáo . Giang Kỳ bảo là hồi đó với tên ma đầu trận đấu ngày hôm , chính tên Tả hộ pháp Ma giáo bắt thua đấy."
" gi.ết quách tên Giang Kỳ , thế cũng vẻ vang gì?"
"Biết bọn Ma giáo nó ngu thì !"
"Triều đình cũng cập nhật tiền thưởng truy nã tên ma đầu , giờ tăng lên tận hai vạn lượng vàng đấy!"
"Hai vạn lượng cơ á!"
Lưu Sơn hóa trang trong quán c.h.é.m gió, uống ngụm mà thấy đắng ngắt trong mồm. Hèn chi dạo lắm tìm đến Ma giáo thế! Lúc đầu còn hứng thú đ.á.n.h với bọn họ, nửa năm nay thực lực tăng vọt, nhờ đám mà kinh nghiệm thực chiến cũng dày dạn hơn, nhưng ngày nào cũng vài ba tốp tìm đến thì ai mà đỡ nổi. Cậu chịu hết thấu nên mới bỏ chạy ngoài.
"Thiếu gia, giỏi thật đấy." Tiểu Phiến cũng hóa trang bảo, dù Lưu Sơn Giáo chủ lâu nhưng vẫn thích gọi là "thiếu gia".
Lưu Sơn trừng mắt : "Ta còn tính sổ với đấy, cái tội tự tung tự tác lên bờ xuống ruộng thế ."
Tiểu Phiến mà gì, đương nhiên là cố tình , mục đích là để thiếu gia vây khốn tứ phía, còn đường lui. Chỉ mới là với thiếu gia nhất thôi.
Nếu để Lưu Sơn nghĩ gì, chắc chắn sẽ lườm cho cháy mắt, đ.ấ.m cho Tiểu Phiến một trận xả giận.
"Còn cái bí kíp nữa, rốt cuộc là thật giả?"
Mấy vẫn đang bàn tán.
"Kệ cha nó thật giả, đồ của Ma giáo thì gì? Mấy luyện bí kíp đó hồi , các ông ch.ết t.h.ả.m thế nào ." Có chép miệng lắc đầu.
"Ồ, ông tận mắt ?"
"Chứ còn gì nữa, hôm đó ở ngay gần đấy, tên ma đầu đó đang đ.á.n.h với một , tự dưng lúc lão định vận công thì khựng như điểm huyệt, mặt mũi hốt hoảng, đầy một cái chớp mắt là nổ banh xác."
"Kinh khủng thế! Tên ma đầu đó độc ác thật!" Có bức xúc .
Lại c.h.ử.i oan, Lưu Sơn ôm trán bảo Tiểu Phiến: "Nhìn thấy là đau đầu, về ."
Vốn dĩ tự chuồn , ngờ Tiểu Phiến đuổi theo tới đây. Cậu phát hiện , thằng đúng là cái đuôi, cắt thế nào cũng đứt. Giờ mấy cái tiếng gánh là do Tiểu Phiến gây cả!