Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 12: Ta chỉ muốn đứng nhất 12

Cập nhật lúc: 2026-02-20 15:41:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy

"Trong ba , một là cháu họ của ông chủ Tề, một là Thất hoàng t.ử..." Tần Hoài Cảnh chẳng ngờ phận lộ tẩy. Vốn dĩ nhận lá thư bảo là tung tích Tứ hoàng t.ử mất tích năm xưa, trong thư còn đính kèm miếng ngọc bội khắc chữ "Phức" đặc trưng của Tứ hoàng t.ử nữa.

Thất hoàng t.ử thuộc phe Thái t.ử mới, cũng định tìm kiếm tài trong giới võ lâm để dùng, mà Đại hội Võ lâm là chỗ ngon ăn nhất. Cậu Ngũ kể suốt về chuyện Tứ mất tích, mà miếng ngọc bội giống y hệt cái đang giữ, chỉ trong hoàng tộc mới , chữ "Phức" đúng là tên của Tứ . Ai mà ngờ đây là cái bẫy của Lưu Phức.

"Cậu là ai thì mau bó tay chịu trói , là triều đình nổi giận thì liệu hồn." Dù đè xuống đất, khí thế của Tần Hoài Cảnh vẫn áp đảo khác.

Lưu Sơn chả thèm đếm xỉa đến lời , luôn: "Đâu chỉ , Tề Dự cũng tỏng từ đầu ."

Tần Hoài Cảnh ngạc nhiên sang Tề Dự, nhưng chả dám .

Tiểu Phiến hiệu cái là bê ghế tới ngay, Lưu Sơn xuống vẻ hài lòng, sang Thẩm Triệu. Bắt cái tên Thẩm Triệu tốn sức hơn bắt hai nhiều. Cứ tưởng mua chuộc lão sư phụ của Thẩm Triệu tốn công lắm, ai dè chỉ cần bỏ chút t.h.u.ố.c độc, lão lấy t.h.u.ố.c giải mà sẵn sàng bán t.ử luôn.

"Ông chủ Tề, ông tưởng là Tứ hoàng t.ử nên mới phái Thẩm Triệu đến bên cạnh bảo vệ chứ gì. Ông , Tứ hoàng t.ử hàng thật giá thật chính là đấy!" Bí mật do chính miệng Tề Tuyền đấy. Hơn nữa mấy ông trưởng lão và hai vị hộ pháp của Ma giáo cũng thừa chuyện .

Tề Tuyền với mấy những giấu nhẹm thế của , mà còn cố tình khai gian tuổi tác. Thế nên Thẩm Triệu cứ tưởng mới hai mươi tuổi thôi.

Vừa thấy thế, ông chủ Tề và Tần Hoài Cảnh phản ứng mạnh nhất.

"Không thể nào!" Ông chủ Tề sự tồn tại của Thẩm Triệu từ lâu , ông cứ đinh ninh Thẩm Triệu chỉ là đứa trẻ mồ côi bạn nhận nuôi thôi.

Tần Hoài Cảnh chợt nhớ một chuyện: "Bên hông Tứ một vết bớt màu đỏ."

Con d.a.o trong tay Tiểu Phiến loáng lên một cái, vải áo bên hông Thẩm Triệu rách toạc , lộ ngay vết bớt đỏ ch.ót đó.

"Nghe đồn cái ch.ết của Hoàng hậu dính líu đến của Thái t.ử bây giờ là Hiền phi đấy." Lưu Sơn giọng lạnh lẽo. Dân tình đồn đại thế, còn thật giả thế nào thì tùy nghĩ. "Tội nghiệp thật, đường đường là Hoàng hậu cao quý, thế mà ch.ết cháy trong biển lửa, con cái thì mất tích, nhà ngoại tố cáo thông đồng với địch, đàn ông thì đày, đàn bà thì bắt nô tì."

Ánh mắt Thẩm Triệu d.a.o động, chẳng đang nghĩ gì. Tần Hoài Cảnh há miệng định nhưng chẳng cãi câu nào. Kết cục của nhà ngoại Hoàng hậu đúng y như lời .

"Rốt cuộc cái gì?" Tề Dự lên tiếng hỏi. Lưu Sơn rào đón nãy giờ, chắc chắn chỉ để chia rẽ nội bộ .

"Đơn giản lắm, tín vật của đầu Đại hội Võ lâm." Lưu Sơn vắt chân chữ ngũ, với ông chủ Tề: "Chỉ cần đưa tín vật đây, ba với cả đám còn thả hết. Vụ ăn hời quá còn gì?"

"Thiếu gia, đúng là Bồ Tát sống đấy." Tiểu Phiến bên cạnh nịnh nọt, lờ tịt chuyện cái đống rắc rối do bọn họ gây .

Đại hội Võ lâm bốn năm tổ chức một , chiến thắng mỗi khóa đều là ứng cử viên cho chức Minh chủ Võ lâm. Sau khi chọn đủ năm ứng cử, bài thi cuối cùng của họ là thảo phạt tà giáo, ai lấy đầu của tên ma đầu thì đó ghế Minh chủ. Xưa nay Minh chủ chọn theo cách . Cứ hai mươi năm một , Ma giáo đ.á.n.h cho tơi bời, ngóc đầu lên nổi. Mà trong hai mươi năm đó, phe liên minh cũng canh chừng cử động của Ma giáo, để cho chúng cơ hội trỗi dậy.

Bây giờ, Lưu Sơn đường đường là trùm sò Ma giáo, đáng lẽ là kẻ tiêu diệt khi cái đại hội kết thúc, thế mà đòi đầu Đại hội Võ lâm, một trong những ứng cử viên cho chức Minh chủ Võ lâm!

Ông chủ Tề mà đồng ý cho !

"Nếu chịu thì ?"

"Không chịu thì đành để mấy xuống mồ cùng ông thôi." Lưu Sơn mặt tiếc rẻ.

"Ta còn trẻ lắm, ch.ết !"

"Ta còn lấy vợ sinh con, nên trò trống gì mà!"

"Ta..."

Mấy khác thế thì thi kêu , họ c.h.ử.i rủa Lưu Sơn, cầu xin ông chủ Tề.

Hôm nay đáng lẽ trao tín vật cho Thẩm Triệu hoặc Tần Hoài Cảnh mới đúng! Ông vốn định mượn cớ phò tá Tứ hoàng t.ử để ép cung triều đình, tự lên vua thiên hạ. Ông dàn xếp bao nhiêu năm nay, thể để chuyện chấm hết ở đây .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/ky-chu-bi-he-thong-cham-roi/chuong-12-ta-chi-muon-dung-nhat-12.html.]

Bị dồn thế bí, ông chủ Tề dù cam tâm đến mấy cũng đành móc cái tín vật trong n.g.ự.c áo . Đầu tiên ông xuống đám đông bên , giọng đầy bi thương: "Mọi , mang tiếng là Minh chủ, đáng lẽ diệt trừ cái ác... nhưng già cả . Vì đám trẻ, và quan trọng hơn là vì mạng sống của ở đây, Tề Quang Diệu hôm nay xin gánh cái tội , tội đồ của võ lâm !"

Ông trượng nghĩa lắm, mấy xong cảm động rớt nước mắt, càng thêm căm thù Ma giáo tận xương tủy.

Tiểu Phiến cầm lấy tín vật từ tay ông , ông chủ Tề tức quá hộc m.á.u mồm, lảo đảo suýt thì ngã sấp mặt.

Tề Dự mà xót xa: "Dượng ơi!"

Ông chủ Tề xua tay, cố cho vững bảo Lưu Sơn: "Đồ thì mi lấy , giờ thực hiện lời hứa ?"

Lúc cầm cái tín vật Tiểu Phiến đưa qua, hệ thống báo nhiệm vụ thành.

Lưu Sơn toét miệng, ngờ chỉ cần lấy cái tín vật là xong nhiệm vụ thật, cất kỹ đồ bảo: "Tất nhiên ."

Lấy đồ, Lưu Sơn giữ đúng lời hứa, cho rút lui.

"Thuốc độc trong mấy , ba ngày nữa sẽ cho mang t.h.u.ố.c giải tới." Câu với nhóm ba Thẩm Triệu, xong sang bảo đám bên : "Còn t.h.u.ố.c của mấy thì cứ đợi hết một ngày đêm là tự hết thôi."

Nói xong, nghênh ngang dẫn bỏ .

Giờ quanh đây chỉ dân thường là , nhưng danh bọn Ma giáo ác ôn nên ai cũng sợ mất mật, trốn tiệt trong nhà dám ló mặt . Cũng mấy tay dân võ lâm ở lì trong quán trọ xem thi đấu, thấy bóng dáng bọn họ thì vác v.ũ k.h.í lao đ.á.n.h với Ma giáo.

Lưu Sơn mặc kệ, đám Ma giáo tay ai mà chẳng dính m.á.u, cái chức Giáo chủ cũng chỉ vì lấy tín vật thôi, chứ rảnh phát triển Ma giáo thật.

Được Tiểu Phiến bảo kê, Lưu Sơn chuồn êm khỏi đó. Còn của Ma giáo thì ngoài mấy ông trưởng lão với một ít trong giáo phái , còn ch.ết thì ch.ết, thương thì thương, đa phần đều đến tóm gọn.

Về đến giáo phái, mấy ông trưởng lão hậm hực với cách của Lưu Sơn lắm, chả hiểu tốn công tốn sức, thiệt hại bao nhiêu chỉ để lấy một cái thứ mà bọn họ coi gì.

"Giáo chủ, hôm nay ngài giải thích cho lẽ thì chuyện xong ."

" đấy, giờ đừng chuyện lớn mạnh, bọn chính phái kiểu gì cũng tìm tới tận cửa. Đến lúc đó thì tính đây?"

"Theo thấy, võ lâm nhiều cao thủ thật, nhưng đ.á.n.h bại từng một cũng . Chúng gây vụ gì náo loạn , đ.á.n.h cho bọn nó trở tay kịp mới !"

Mấy ông trưởng lão với Hữu hộ pháp cứ nhao nhao cái mồm tranh luận mãi, Lưu Sơn chán ngắt bọn họ cãi , cũng chỉ là đ.á.n.h lén mấy tay cao thủ, xử lý xong xuôi một trận trò.

"Cứ như mấy ông ." Lưu Sơn ngắt lời bọn họ luôn, đẩy hết việc sang cho Tiểu Phiến: "Còn chuyện sắp xếp thế nào thì cứ tìm Tả hộ pháp."

Thấy Lưu Sơn chỉ rảnh rỗi, mấy ông trưởng lão bất mãn mặt. Còn tay Hữu hộ pháp vốn là tâm phúc của Giáo chủ đời , thấy Lưu Sơn cái gì cũng giao cho Tả hộ pháp, giờ cả cái Ma Diễm Giáo là sân chơi riêng của Tả hộ pháp cũng chẳng ngoa.

Cái tên Giáo chủ mới mang tiếng là con trai Giáo chủ cũ, nhưng chẳng thấy tài cán gì. Nếu Tả hộ pháp thì còn lâu mới vững cái ghế .

Nghĩ thế, Hữu hộ pháp mở miệng đầy ý đồ : "Tả hộ pháp, công lực thâm hậu nhất, tự lên Giáo chủ , việc gì hầu hạ cái tên vô dụng..."

Lời còn dứt, cả hút dính tay Tiểu Phiến, mấy khác thấy teo tóp nhanh ch.óng như cái l.ồ.ng đèn , lập tức im thin thít như hến.

Đây là đầu bọn họ tận mắt thấy Tả hộ pháp hút công lực khác, sợ nghĩ, nếu mà học món võ thì ngang trong giang hồ ?

Hút sạch sành sanh tí nội lực cuối cùng xong, Tiểu Phiến vứt xác sang một bên như vứt rác, với đám còn : "Đừng để thấy mấy câu kiểu nữa."

Thấy cảnh , Lưu Sơn khỏi suy nghĩ xem tên Lưu Phức tài đức gì mà Tiểu Phiến trung thành dữ , nhan sắc , tài năng cũng , chẳng lẽ chỉ vì là con trai Giáo chủ thật?

Nghĩ nên cũng lười nghĩ tiếp.

 

Loading...