Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 10: Ta chỉ muốn đứng nhất 10

Cập nhật lúc: 2026-02-20 15:41:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy

"Mi rốt cuộc cũng thành thứ cặn bã y hệt cha ma đầu của mi thôi." Lưu Sơn ngã bệt m.ô.n.g xuống đất, mũi đao sắc lẹm chỉ cách vài li, gã mặt sẹo đầy hung tợn.

Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, Lưu Sơn nuốt nước bọt cái ực, chẳng bảo Sẹo Đao Trường Sơn dùng d.a.o phay ? Cái thanh đại đao kiểu gì cũng chả giống d.a.o phay tẹo nào!

"Này tên mặt sẹo ! Thiếu gia là con của Đông Hương đấy, ông hại ch.ết Đông Hương đủ, giờ còn hại ch.ết cả con cô nữa ?" Tiểu Phiến bên cạnh gào lên. Lưu Sơn thấy gã mặt sẹo khựng , một lát mới thu đao về, lưng .

Lưu Sơn thở phào nhẹ nhõm, thầm khen Tiểu Phiến lắm. Cậu sờ sờ cái cổ, nghĩ bụng chậm tí nữa là đầu lìa khỏi cổ .

"Hừ, nếu nợ Đông Hương quá nhiều, thì hôm nay trời hành đạo, c.h.é.m ch.ết cái thằng nhóc ma đầu nhà mi !" Gã mặt sẹo nghiêng mặt , giọng điệu ghét cay ghét đắng.

"Đại ca , cơ chứ, ông là ma đầu?" Lưu Sơn nhịn cãi , mới Giáo chủ mấy ngày, kịp ăn gì .

"Hừ," Gã mặt sẹo khẩy một cái: "Bây giờ thì mi gì. hồi lúc về Ma giáo, mi cũng khối chuyện ức h.i.ế.p dân lành còn gì."

Lưu Sơn oan ức quá, mấy cái đó là do Lưu Phức mà. Haizz, ai bảo giờ đang là Lưu Phức cơ chứ.

"Được , ông gì cũng đúng hết." Lưu Sơn chán nản dậy, phủi bụi , Tiểu Phiến ngay lưng .

Ở đó ngoài ba họ còn Tề Tuyền. Bà bảo dưỡng nhan sắc thật, bao nhiêu năm trôi qua mà vẫn trẻ măng y như hồi mới gặp, vẫn mặc bộ đồ đỏ ch.ót.

"Năm xưa mi giao mi cho , sớm mi vẫn sẽ Giáo chủ Ma giáo thì để mặc mi tự sinh tự diệt ngay từ lúc đó !"

Tề Tuyền dứt lời, Tiểu Phiến lập tức nhảy dựng lên bất bình: "Năm xưa bà chả để mặc thiếu gia tự sinh tự diệt còn gì! Bà bỏ một mạch, để đứa bé mấy tuổi đầu ở nhà một . Giữa mùa đông rét mướt, nếu ngấm ngầm giúp đỡ thì khéo thiếu gia ch.ết từ tám hoánh nào !"

Lưu Sơn: "?!" Sao cái gì cũng phần thế hả nhóc.

"Thiếu gia, nhớ ? Hồi đó ngày nào cũng ăn cơm trắng với rau xanh, tắm nước lạnh ngắt. Về , là em mua gà với nấu nước nóng cho đấy. Lúc bắt nạt, cũng là em ngấm ngầm giúp mới thương."

Nghe nó thế, Lưu Sơn nhớ , đúng là đợt Lưu Phức ăn uống sang chảnh hơn hẳn.

Bị vạch trần ngay tại trận, Tề Tuyền quê độ, nhưng bà vẫn giữ cái mặt lạnh tanh: "Thì nào? Lúc Đông Hương giao nó cho , đáng lẽ thừa là sẽ chẳng đối với nó. Có phụ nữ nào chấp nhận chuyện yêu lén lút con với khác chứ!"

"Nói cho vuông thì gặp Giáo chủ cả bà đấy, bà sinh khi bà gặp Giáo chủ cơ mà." Lưu Sơn vặn , hỏi tiếp: "Sao bà đưa phủ họ Tề? Miếng ngọc bội đó rõ ràng là của Tứ hoàng t.ử mất tích mà."

"Hừ," Chắc thấy Lưu Sơn chả gì đáng sợ, Tề Tuyền : "Ta với Hoàng hậu là bạn thiết, khi cô mất vẫn luôn điều tra tin tức, ai ngờ cô chính đầu ấp tay gối hại ch.ết! Tứ hoàng t.ử đưa cho Hiền phi nuôi, chắc chắn sẽ chẳng t.ử tế gì. Suốt cả năm trời, mới tìm cơ hội đưa nó khỏi cung, lén giao cho một đáng tin cậy. Ta vốn định bàn bạc chuyện với Tề Quang Diệu, ai dè lỏm chuyện với khác. Hóa cũng dính líu vụ , cấu kết với Hiền phi hại ch.ết Hoàng hậu . Nghe tin Tứ hoàng t.ử bắt cóc, ngấm ngầm tìm đứa bé về, định mượn danh báo thù để ép đứa bé phản!"

Lúc đó Tề Tuyền sốc thấy ghê tởm. Tề Quang Diệu mở mồm là nhân nghĩa đạo đức, nhưng lưng ấp ủ mộng bá vương.

"Ta cứ tưởng Hoàng đế lập Thái t.ử mới thì sẽ bỏ ý định đó . Ai ngờ vẫn từ bỏ việc tìm kiếm tung tích Tứ hoàng t.ử, thể để đứa bé rơi tay bọn họ ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/ky-chu-bi-he-thong-cham-roi/chuong-10-ta-chi-muon-dung-nhat-10.html.]

Thế nên khi phát hiện Lưu Phức ch.ết, bà mới nghĩ kế tráo thái t.ử đổi li miêu, bà bảo: "Nhắc mới nhớ, mi cũng nét giống lão Hoàng đế đó, nếu thì bọn họ chẳng tin sái cổ."

Thế thì lão Hoàng đế cỡ nào chứ. Lưu Sơn thầm nghĩ.

"Nếu đưa mi phủ họ Tề, thì mi ngày hôm nay." Tề Tuyền mỉa mai.

Tiểu Phiến vẫn đang giục : "Thiếu gia, giờ báo thù cho Đông Hương ! Gi.ết bọn họ! Cả nhà họ Tề nữa, đừng tha cho đứa nào hết!"

Gã mặt sẹo tức ách: "Mi lấy mạng thì cứ nhào vô! nếu mi dám gi.ết vô tội, thì dù với linh hồn Đông Hương trời, cũng sẽ trời hành đạo."

Tiểu Phiến còn định gì nữa thì Lưu Sơn cản .

"Vốn dĩ chẳng định . giờ đổi ý . Ta gi.ết mấy , giữ mạng mấy để mấy chống mắt lên xem mưa gió thế nào." Cậu nháy mắt hiệu cho Tiểu Phiến, thằng nhóc hiểu ý ngay, ném một quả b.o.m khói kéo Lưu Sơn chạy mất dép.

Hai về giáo phái , ban đầu Lưu Sơn cũng chả định tiếp quản cái Ma Diễm Giáo gì. giờ đổi ý , lợi dụng Ma Diễm Giáo để giành chiến thắng ở Đại hội Võ lâm! Ma giáo đông , riêng trưởng lão sáu ông .

Tuy danh nghĩa Lưu Sơn là con trai Giáo chủ, nhưng thực lực thì yếu xìu, còn là tay ngang nhảy , nên trong mấy ông trưởng lão bốn ông phục. Ai mà ho he phản đối là Lưu Sơn bảo Tiểu Phiến đ.ấ.m cho phục thì thôi. Phải công nhận là Tiểu Phiến dùng việc phết.

"Không ngờ mạnh dữ ." Thấy Tiểu Phiến đ.á.n.h bay hết ông trưởng lão đến ông trưởng lão khác, Lưu Sơn tấm tắc khen.

Có thực lực cỡ , Tiểu Phiến tự Giáo chủ ngon ?

"Dù em cũng hấp thụ mấy chục năm công lực của lão Giáo chủ mà." Tiểu Phiến híp mắt, phun một bí mật động trời.

Lưu Sơn giả điếc coi như thấy, mấy khác cũng lẳng lặng coi như điếc hết. Nói về độ tàn độc thì tay Tả hộ pháp còn hơn đứt lão Giáo chủ.

Có Tiểu Phiến trấn áp, chẳng mấy chốc Lưu Sơn nắm gọn Ma giáo trong lòng bàn tay.

bảo đám đàn em quậy tưng bừng khắp nơi xong xuôi, cuối cùng Lưu Sơn cũng nghỉ ngơi, lúc mới rảnh rang để ý đến Tiểu Phiến, công thần một của đây mà!

"Tên thật của là gì thế?" Lưu Sơn tò mò hỏi.

"Thiếu gia cứ gọi em là Tiểu Phiến ." Tiểu Phiến chả quan tâm lắm đến cái tên.

"Thế mặt thật của trông như ?"

"Thiếu gia xem ?"

Xem mặt thật , Lưu Sơn gật đầu. Xem cái mặt thôi chắc thằng lên cơn điên nhỉ.

Chỉ thấy Tiểu Phiến sờ sờ lên mặt, lột một cái mặt nạ da , để lộ khuôn mặt đến lạ lùng, tiếc cái là bên má mấy vết sẹo lồi lõm chằng chịt, ma mị kinh khủng.

 

Loading...