KIM KIM - 3

Cập nhật lúc: 2024-12-27 21:08:38
Lượt xem: 9,601

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn nắm lấy tay , quả quyết:  

 

“Kim Kim, nhất định sẽ đưa rời khỏi tiểu viện .”  

 

Thường ma ma thở dài, ngoài sắc t.h.u.ố.c cho .  

 

Hai bóng dáng nhỏ bé in lên giấy dán cửa sổ, như hai con thú nhỏ l.i.ế.m láp vết thương của .  

 

Ta cầm lấy quả mơ xanh, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.  

 

“Ừ, Kim Kim tin .”  

 

04

 

Cố Thanh Hoài học hành chăm chỉ.

 

Đại nương t.ử cho học ở thư phòng như nhị công t.ử, bèn lấy đèn dầu phòng củi , thức đến mức đôi mắt đỏ ngầu.

 

Mùa đông ngày ngắn, trời nhanh tối, đại nương t.ử phá lệ cho thư phòng, mỗi đêm đều châm đèn đúng giờ.  

 

Chỉ là, bà chỉ hé một khe cửa nhỏ ở thư phòng, ánh sáng lờ mờ lúc tỏ lúc mờ.  

 

Cố Thanh Hoài quỳ cửa thư phòng sách chữ, đôi tay lạnh đến nỗi sinh mụn nhọt, chảy mủ hết đến khác.

 

Đại nương t.ử chỉ rằng, học hành nào dễ dàng, đây là rèn luyện ý chí cho .

 

Bệnh ở tay cũng từ đó mà .  

 

Mỗi mùa đông , tay ngừng run rẩy, đau như kim châm.  

 

Khi trong Cố gia đều ngủ say, sẽ lén lút nhét tay một chiếc lò sưởi tay.

 

Dưới ánh đèn leo lét, nét b.út của theo gió tuyết từng chữ Khải mỹ miều.  

 

Trước viện Cố gia một vị di nương mới, khiến gia cảnh rối ren bất an.

 

Đại nương t.ử còn tinh lực đối phó , để mặc và Thường ma ma tự sinh tự diệt trong tiểu viện.  

 

Mắt thương, bèn giúp Thường ma ma nông việc lặt vặt trong viện.  

 

Ngoài trồng ít dưa hấu đậu bầu, lúc rảnh rỗi còn trồng vài bông hoa nhỏ, cài chúng b.úi tóc bên mắt trái.

 

Ngày tháng như thế trôi qua hết năm đến năm khác.

 

Ta từ một mầm đậu nhỏ cao đến đầu gậy tre, lớn lên thành cô nương thể xách một thùng nước giếng lớn giúp Thường ma ma.  

 

Cố Thanh Hoài ngày càng tuấn tú, việc học cũng càng bận rộn.  

 

Gần đến khoa thi, vùi đầu sách vở, tâm ý chuẩn .  

 

Thường ma ma cho tùy tiện ngoài. Bà , ở Biện Kinh, kẻ gian thích nhất là những cô gái chỉ một mắt như .  

 

, thường thích trèo lên đầu tường, ngắm những cành hải đường nở rộ xuân.

 

Không xa, nơi cuối con hẻm, một tiểu thư thành đang gốc cây cùng phu quân.

 

Lâu , nàng nhón chân, đỏ mặt, khẽ đặt một nụ hôn lên má phu quân.  

 

Bàn tay hái hoa của bỗng dừng , mặt nóng bừng như tôm luộc, cả và chiếc giàn hoa ngã từ cao xuống.  

 

Tiểu thư tiếng động, hổ lấy tay che mặt, chạy mất.  

 

Thường ma ma thấy ngã, màng chậu đồng đựng nước lấy còn cầm tay, bà đ.á.n.h rơi chậu, chạy vội về phía , mắng hỏi đau lắm .

 

Mặt nóng bừng hồi lâu, trong lòng ngọt ngào khó tả.  

 

Hình như, cũng điều với Cố Thanh Hoài.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Thường ma ma gương mặt đỏ bừng của , thấy ngốc lộ cả răng cửa, bà hiểu. Bà giúp xoa xoa chỗ đau, miệng :  

 

“Kim Kim ngốc , giờ đây cửa nhà Cố gia đều các tiểu thư quý tộc Biện Kinh giẫm nát .”  

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/kim-kim/3.html.]

 

“Nếu như thằng bé Cố Thanh Hoài thích khác thì ?”  

 

Ta trong lòng Thường ma ma:  

 

“Vậy thì học! Thường ma ma bảo con thông minh nhất, nhất định con sẽ học !”  

 

*

 

Từ xa, sân khấu con thuyền bên sông Biện Kinh vang lên tiếng hát:

 

“Trước gương chải tóc, ngọc bội khẽ lay bên tai.  

 

Thanh mai thướt tha, trúc mã chăng?  

 

Qua cửa sổ Tây xa ngắm, đôi bướm nhẹ nhàng lả lướt, xích đu khẽ đung đưa.  

 

Trên hộp vàng lụa gấm, áo uyên ương thêu rực rỡ, mười dặm trầu cau sẵn sàng.”  

 

05

 

Cùng với Cố Thanh Hoài trở về, còn một tin vui.  

 

Hắn khổ luyện đèn sách suốt nhiều năm, cuối cùng tên cũng ghi bảng vàng.  

 

Nhị công t.ử của đại nương t.ử trượt khoa thi, tên rớt xuống tận cuối bảng.  

 

Cố gia treo lụa đỏ khắp nơi, mừng đại công t.ử đỗ đạt.  

 

Cố đại nhân bắt đầu coi trọng Cố Thanh Hoài, còn lạnh nhạt như .  

 

Trong nhà, các di nương loạn, đại nương t.ử cũng chẳng còn vẻ khí thế như xưa, ngay cả việc Cố Thanh Hoài đón khỏi tiểu viện bà cũng thể ngăn cản.  

 

Ta chuyển đến một tiểu viện lớn hơn, sát ngay bên cạnh viện của Cố Thanh Hoài.  

 

Đêm , mua cho y phục và trang sức nhất Biện Kinh, hận thể biến thành cô nương xinh nhất thế gian.  

 

Thường ma ma đặc biệt cho phép đêm nay uống một chút rượu thanh mai.  

 

Dưới ánh nến mờ ảo, mặt càng thêm nóng bừng.  

 

Cố Thanh Hoài uống say, gương mặt thanh tú phản chiếu trong mắt .  

 

“Kim Kim, sẽ triều quan… Hiện tại tiện đến việc cưới gả.”  

 

“Nàng chờ ?”  

 

Giọng càng càng nghẹn ngào, như bao ấm ức chịu đựng nhiều năm qua cuối cùng cũng xả hết khoảnh khắc .  

 

Ta cũng vui mừng , cẩn thận lấy từ trong rương một đôi bao tay.  

 

Đường kim mũi chỉ phần lộn xộn, đường may cũng chẳng khéo léo.  

 

Vải chẳng loại quý giá, nhưng ấm áp.  

 

Những năm qua, học cách trồng rau, phụ giúp việc bếp núc.  

 

Theo Thường ma ma phố bán rau, cũng tiết kiệm ít bạc, mua vài tấm vải để may bao tay.  

 

Mọi đều chúc mừng đỗ đạt, nhưng chẳng ai , mấy ngày rét mướt kỳ thi, bệnh đau tay của tái phát. Hắn ngủ nhiều ngày liền, quầng thâm mắt rõ mồn một.  

 

Cố Thanh Hoài nhận lấy đôi bao tay, khóe mắt đỏ hoe, một giọt lệ rơi xuống. Hắn nâng niu nó như trân châu quý báu, cất n.g.ự.c giữ ấm lâu.  

 

Hắn bỗng tiến gần, mùi hương mai từ thoang thoảng. Hắn hỏi :  

 

“Kim Kim, cái mất bao lâu?”  

 

Ta ngượng ngùng gãi đầu, ánh mắt lảng chỗ khác.  

 

“…Không lâu lắm, Thường ma ma khen thông minh, vài ngày là xong thôi.”  

  

Loading...