giấu vẻ kinh ngạc, cong môi : “Anh trai quá.”
Mỗi như , Vệ Diễn vẫn giống như thường ngày, nhàn nhạt liếc một cái, một lời đầu lên xe.
Chỉ là.
Lần khi bước lên xe, chân bước là chân !
khẽ cong khóe môi.
là một đổi .
Ngày hôm đó.
Sau giờ tan học, đợi lâu ở tòa nhà dạy học mà vẫn thấy Vệ Diễn , gọi liên lạc cũng .
Đang sốt ruột.
Trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ.
đột nhiên nhớ .
Kiếp đúng thời điểm , cổng trường từng xảy một chuyện lớn.
Khi .
vẫn còn đang vùi đầu học hành, cố gắng theo kịp tiến độ của trường quốc tế.
Mơ hồ các bạn học bàn tán sôi nổi rằng nhà họ Vệ tới gây chuyện.
Nghe là con cái nhà họ xảy chuyện.
Mãi nhiều năm , tình cờ nhắc đến, rằng nắm quyền tập đoàn Vệ thị là Vệ Diễn từng khác cố ý hủy hoại gương mặt thời trung học.
Lẽ nào, chính là ngày hôm nay?
Không !
Không còn kịp nữa!
lập tức phản ứng .
Nhanh tay gửi cho tài xế một tin nhắn.
Nói với ông rằng nếu tới cổng trường mà thấy thì cứ trực tiếp tìm chúng .
Sau đó lập tức chạy thật nhanh về phía con ngõ trường.
Vệ Diễn,
Anh nhất định xảy chuyện!
5
Khi chạy tới nơi.
Vệ Diễn đang mấy tên côn đồ chặn ép góc tường.
“Ha ha, chủ nhỏ nhà họ Vệ đúng là câm thật ? Đánh thế nào cũng kêu lấy một tiếng!”
“Thằng câm thì mách ai, chẳng lẽ mày sợ nhà họ Vệ đến gây phiền phức ?”
“Mẹ kiếp, thằng còn dám trừng mắt tao!”
Trong đó một tên rõ ràng là học sinh, nhổ một bãi nước bọt, rút d.a.o rọc giấy rạch thẳng lên mặt Vệ Diễn!
Tim thắt .
Khóe mắt thoáng thấy cây gậy bóng chày đất.
hít sâu một , tự cổ vũ bản , hét lớn lao ngoài: “ báo cảnh sát !”
xông giữa đám , vung cây gậy loạn xạ.
Lúc , khỏi thấy may vì dạo gần đây nghiêm túc học các buổi rèn thể lực.
Đám côn đồ hề đề phòng, nhất thời đ.á.n.h cho chạy tán loạn khắp nơi.
Lại thêm việc báo cảnh sát, nên bọn chúng chùn bước.
“Mẹ kiếp, coi như thằng gặp may!”
Mấy tên đó c.h.ử.i bới bỏ .
Thấy xa, vội vàng chạy tới xem tình hình của Vệ Diễn.
Trên mặt Vệ Diễn vẫn rạch một đường m.á.u, may mà vết thương sâu, nhưng tay chân đều vết thương.
“Anh trai, cố chịu một chút, em đưa về nhà!”
đỡ Vệ Diễn dậy định rời .
Thì bất ngờ một lực mạnh đạp ngã xuống đất.
“Mẹ kiếp, Trần, em bảo con nhãi lừa mà! Báo cảnh sát cái gì chứ? Xì.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/kiep-truoc-song-vi-anh-kiep-nay-toi-song-de-anh-hoi-han/3.html.]
“Con khốn nhỏ, còn bé tí lừa !”
“Một đứa câm, một con dối, đúng là quá hợp đôi! Ha ha ha.”
Tên gọi là Trần tức đến mức miệng văng tục ngừng, hết cú đá cú đá khác giáng mạnh xuống lưng .
Đau đến mức nhịn cúi gập xuống, vô tình đối diện với đôi mắt hoảng sợ của Vệ Diễn.
Môi run lên, nhưng vẫn cố gượng nở một nụ , nhỏ giọng dỗ dành:
“Anh trai, đừng sợ.”
Ánh mắt Vệ Diễn bỗng chốc khựng .
che chắn , nhất quyết chịu lùi dù chỉ một bước.
Nắm đ.ấ.m từ phía càng phẫn nộ giáng xuống dữ dội hơn.
Ngay khoảnh khắc cú đ.ấ.m cú đá tiếp theo sắp hạ xuống.
Vệ Diễn, vẫn luôn hề phản kháng, đột nhiên cử động.
Anh bổ nhào về phía kẻ gần nhất, như phát điên mà c.ắ.n c.h.ặ.t lấy tay .
Bộ dạng đột nhiên phát cuồng của khiến đám Trần sững trong vài giây.
một địch nổi nhiều , vẫn chúng đè ngã xuống.
Mấy nắm đ.ấ.m hung hăng nện mạnh lên đầu , lên n.g.ự.c , còn rút cả gậy sắt ...
Vẫn là,
thể đổi kết cục ...
Ngay lúc trong lòng ngập tràn tuyệt vọng.
Bên ngoài đầu ngõ bỗng vang lên tiếng chuyện và tiếng bước chân.
Là chú tài xế tới ...
cố gắng mở mắt , đầy mong chờ về phía đó.
Trong tầm mắt.
Xuất hiện một đôi giày thể thao màu trắng...
6
Chủ nhân của đôi giày ngược sáng ở đầu ngõ.
Đám Trần lập tức hung dữ trừng mắt sang.
“Thằng , cái gì!”
Thằng ?
Không chú tài xế ?
cố sức mở to mắt.
Muốn rõ đến là ai, nhưng m.á.u mờ cả tầm , thế nào cũng rõ .
lúc , từ đằng xa gọi .
“Anh Thanh Thời, đó nhúc nhích , tiệm bánh kem dâu ở bên cơ mà!”
Người đó im lặng một lúc.
“Ừ, tới đây.”
chớp chớp đôi mắt khô rát, khẽ thì thầm: “Anh...”
Bước chân đó khựng một chút.
cuối cùng vẫn đầu, chỉ kéo tay cô gái chậm rãi xa dần.
Cô gái nhịn tò mò, thò đầu trong đầu ngõ một cái, lập tức sợ hãi hét lên.
“A, ơi, bên đó hình như thương? Anh thấy ?”
Giây tiếp theo, mắt cô che :
“Đừng , bẩn lắm.”
Ôn Thanh Thời dịu giọng .
Từ xa.
dường như thấy khẽ .
“Tiểu Lâm Lang, đời tìm thấy em sớm hơn, sẽ bảo vệ sự ngây thơ trong sáng của em.”
“Em sẽ cần chịu sự dày vò của nhà họ Vệ, để kết thúc cuộc đời quá sớm như nữa.”
Trong cơn mơ hồ.
chợt nhớ đến kiếp , lúc lâm chung từng lặp lặp mãi một câu: “Đều là tại , nếu như tìm thấy em sớm hơn một chút...”