KHÔNG CÒN YÊU NỮA - CHƯƠNG 2

Cập nhật lúc: 2025-08-28 06:40:26
Lượt xem: 1,327

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Uw8rOeVOM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 2:

 

tắt màn hình, úp điện thoại xuống giường.

 

Vốn tưởng tim vẫn sẽ co thắt như , nhưng thực tế chẳng cảm giác gì.

 

Nhẹ nhõm đến nỗi còn thấy ngạc nhiên.

 

Thì việc buông xuống tất cả, dù chỉ trong khoảnh khắc cũng thể giúp bước một tâm cảnh khác.

 

Vừa mới giây còn yêu đến mức c.h.ế.t vì . Giây thể bình thản chết.

 

Con đúng là loài sinh vật kỳ lạ.

 

Trần Hủ định gì đó:

 

“Anh đang tìm …”

 

Rồi điện thoại cũng vang lên.

 

Anh màn hình một chút, liếc sang , nhẹ nhàng bước ngoài máy.

 

vẫn rõ:

 

“Không , tối qua về nhà .”

 

chỉ lười theo mấy trò vớ vẩn của bọn , nên nhân tiện lấy cớ đưa mà chuồn sớm thôi.”

 

“Các mà chơi đến sáng ? Nhạc Nhu nhà ?”

 

“Không về phe , nhưng quá đấy, cô còn đang sốt…”

 

Nghe xong, mới thở phào, đẩy cửa bước :

 

“Xem như giúp gạt bạn . Vậy định gì tiếp?”

 

chỉ vali nhỏ:

 

“Anh giúp lấy cái iPad với sạc ? còn bức minh họa thành.”

 

Anh gì thêm, ngoan ngoãn theo, cắm điện thôi, hỏi nữa.

 

Tận Dương gọi, gửi thêm một tin nhắn, còn giận dữ uy hiếp:

 

【Em đang giở trò công chúa với đấy ? Không chỉ vì tăng ca, ở cạnh em thôi ? Nhìn thấy tin nhắn thì lập tức gọi ngay! Nếu thì đừng trách khách khí!!!】

 

Anh cố ý thêm ba dấu chấm than để cho thấy tức giận đến mức nào.

 

Trước , nhất định sẽ dám trả lời.

 

Cho dù miễn cưỡng, tình nguyện vẫn là xuống nước .

 

vẫn luôn cho rằng chiến tranh lạnh thể giải quyết vấn đề, gặp bất đồng thẳng thắn , thể từ chối giao tiếp.

 

bây giờ, mới nhận việc từ chối thật sự mang một cảm giác sảng khoái.

 

vẽ một lúc, thì ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu thẳng màn hình iPad, chói mắt đến mức khó chịu.

 

Lúc mới ngẩng đầu, phát hiện Trần Hủ vẫn còn đó.

 

“Xin , tưởng từ lâu chứ!”

 

nặn một nụ :

 

ở một , về nghỉ .”

 

Anh đáp, chỉ đồng hồ dậy:

 

mua cơm, ăn gì?”

 

lắc lắc điện thoại:

 

tự đặt đồ ăn ngoài .”

 

shipper tận phòng bệnh .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khong-con-yeu-nua/chuong-2.html.]

với vẻ khó hiểu, lập tức xoay xuống giường:

 

liệt, để shipper tận nơi? lấy là .”

 

Trên mặt Trần Hủ thoáng hiện chút lúng túng, gãi đầu ngượng ngùng:

 

“Vậy… ăn chút gì đó, tiện thể giúp lấy luôn. Cậu mới hạ sốt, đừng lung tung thì hơn.”

 

Anh đến cửa, tay đặt lên tay nắm đầu nhắc :

 

“Lát nữa nhớ gửi đơn đặt món cho .”

 

Dĩ nhiên gửi, vì căn bản WeChat của .

 

Anh tưởng nó, mà đúng là từng add . Tận Dương sớm bắt xóa.

 

Anh Trần Hủ chẳng gì, là một tay đào hoa, bạn gái như áo. Loại thế còn để trong danh bạ thì yên tâm.

 

Hồi đó trong mắt chỉ là Tận Dương, lời luôn tin tuyệt đối.

 

Huống hồ Trần Hủ trong mắt cũng chẳng khác gì những phát tờ rơi ngoài đường, xóa cũng chẳng . Thế là xóa.

 

Shipper gọi đến, vội khoác áo xuống lấy. Ra đến cửa tòa nhà bệnh viện, thấy Trần Hủ chờ ở đó, môi tím bầm vì lạnh.

 

Đám công tử nhà giàu mùa đông vốn mặc đồ mỏng, vì họ luôn thì xe, trong nhà thì sưởi, nên cũng chẳng cần mặc nhiều.

 

nhận túi đồ ăn từ tay shipper. Trần Hủ thì rét đến mức hai hàm răng đánh , vẻ mặt chút ấm ức:

 

“Sao gửi cho ? Hại sợ bỏ lỡ, đợi ở đây.”

 

kéo chặt áo khoác, liếc một cái:

 

“Ngốc.”

 

Đứng thêm một lát nữa chắc cũng bắt đầu thấy lạnh.

 

giờ rõ xuống lấy đồ ăn mất bao lâu, mặc thế nào cho .

 

Tận Dương ngại lạnh, xuống lấy đồ ăn luôn là việc của . cũng quen .

 

“Thêm !” – Anh chìa điện thoại .

 

“Gì cơ?”

 

“WeChat. Cậu quét mã của . Có lẽ lúc dọn danh bạ lỡ xóa mất, xin nhé.”

 

Anh tự giễu :

 

“Cậu chắc cũng , xóa các bạn nữ trong danh sách.”

 

Một cảm giác lạ lẫm lan khắp , khiến thấy khó chịu và quen.

 

Anh đang cố gắng để đỡ lúng túng, hoặc đúng hơn, đang gỡ rối.

 

vốn quen khác quan tâm như thế, chỉ thấy bối rối.

 

“Không cần …” – trở giọng lạnh nhạt, vô thức kéo giãn cách.

 

cắt lời:

 

“Trừ khi lúc cần giúp đỡ thì chỉ Tận Dương là lựa chọn duy nhất. Nên trong đoạn thời gian chuyển tiếp , hẳn sẽ cần một bạn đó.”

 

Anh đặc biệt nhấn mạnh hai chữ “ bạn”, nghiêm túc, giống như đùa.

 

liếc sang chiếc vali nhỏ bé bên giường, thầm thừa nhận lời cũng vài phần đúng.

 

theo Tận Dương đến thành phố , vì mà từ bỏ cơ hội du học.

 

Anh là mối tình đầu, là duy nhất bước trái tim suốt những năm qua.

 

trao cả thanh xuân cho , cũng chuẩn cả tương lai để cùng tiếp.

 

vốn là hướng nội, ít giao tiếp, thích ở nhà công việc vẽ minh họa, và nhận đơn hàng.

 

Công việc thì tự do, cũng vướng bận chuyện gia đình, thu nhập thì cũng .

 

Tận Dương thường bảo là thích tính cách của yên tĩnh, chậm rãi, tranh giành.

Loading...