Khó Theo Đuổi - 4
Cập nhật lúc: 2026-02-28 07:39:43
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/900Chcq53I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không cho ôm, cho hôn, ngay cả nắm tay mặt khác cũng từ chối.
Ba năm yêu , gần như chỉ là chủ động.
luôn thích trêu chọc , thích dáng vẻ cao lãnh mất kiểm soát khi tháo kính xuống.
Ngoài những lúc hôn môi, quấn lấy giường, luôn giữ vẻ lạnh lùng khó nắm bắt.
Ngay cả ngày chia tay, cũng từng hỏi:
“Cố Nghiễm Thâm, du học cùng em ? Em thể trả bộ học phí cho .
Hoặc… ở trong nước đợi em vài năm nhé? Em rảnh sẽ bay về thăm …”
Anh vẫn điềm tĩnh, một chút d.a.o động:
“Thẩm Thanh Hà, chia tay .”
nức nở, gào lên:
“Cố Nghiễm Thâm, chia tay từ lâu ?”
Anh phủ nhận, vẫn gương mặt lạnh lùng :
“. Anh chịu đựng cái tính tiểu thư của em quá lâu .
Bao năm qua, từng yêu em. Cuối cùng… cũng tự do.”
nghiến răng đe dọa:
“Nếu chia tay, sẽ bao giờ tìm nữa!
sẽ sang nước ngoài, quen mười Tây tóc vàng mắt xanh!”
Anh vẫn chẳng hề d.a.o động, ánh mắt vẫn lạnh lẽo như băng.
________________________________________
Nhiều năm xa cách, hề đổi.
Sự lạnh nhạt đến mức cực đoan , là kiểu quyến rũ c.h.ế.t .
Trong bộ lọc ký ức của , chính là ánh trăng trắng muốt thể chạm tới.
Cũng vì thế, tim lặp lặp — rung động, sa lầy.
Ngày trở về nước, đầu tiên gặp… là .
vẫn như ngày xưa — lẩn tránh một cách quyết liệt.
Tốt thôi.
Càng phản kháng… càng phá vỡ vỏ bọc lạnh lùng .
Dòng suy nghĩ miên man kéo trở về thực tại.
Xe nhanh ch.óng dừng tòa nhà của .
Cố Nghiễm Thâm nghiêng đầu sang, ánh mắt dừng , giọng điềm tĩnh:
“Tới . Em lên . về đây.”
mở cửa xe, cố ý lảo đảo một chút ngả tựa cả cơ thể .
“Chóng mặt quá…”
trong cơn nửa say nửa tỉnh, ôm lấy eo .
Cơ thể lập tức cứng đờ .
“… đưa em lên.”
MMH
Anh cố gắng đỡ dậy, nhưng mềm nhũn, dính c.h.ặ.t lấy , chẳng hề ý tự vững.
Anh khẽ thở dài, đó cúi bế lên bằng tư thế công chúa.
Khóe môi khẽ nhếch lên, một tia đắc ý thoáng qua.
Tay vòng lấy gáy .
Sau khi mở cửa nhà, nhẹ nhàng đặt xuống giường, thẳng , giọng khàn khàn nhưng cố giữ cách:
“Em nghỉ ngơi . về.”
đưa tay kéo vạt áo :
“Đừng …”
Bước chân khựng , từ từ đầu , nhíu mày nhắc nhở:
“Xin em tự trọng.”
bĩu môi, giọng ướt át như sắp :
“Cố Nghiễm Thâm… em khó chịu lắm…”
Trong đáy mắt thoáng hiện chút lo lắng:
“Khó chịu ở ?
Ai bảo em uống nhiều như ?”
Trong lời trách, phảng phất một chút dịu dàng che giấu nổi.
Anh rót cho một ly nước ấm.
ôm lấy ly, nhấp từng ngụm nhỏ, ánh mắt len lén ngắm qua khóe mắt.
Anh giường, cố tình né ánh của .
“Đỡ hơn ?”
đưa tay ôm lấy n.g.ự.c, khẽ rên rỉ:
“Vẫn khó chịu… n.g.ự.c em tức lắm… thở nổi…”
Anh hoảng:
“Làm ? Đau tim ?”
“Ừ… thoải mái… thầy Cố, giúp em xem thử …”
nắm lấy tay , đặt thẳng lên n.g.ự.c .
Anh giật nảy , rụt tay như bỏng, giọng lạnh rõ rệt:
“Thẩm Thanh Hà, chúng chia tay . Em bạn trai .”
nhẹ, giọng khẽ mà ướt át:
“Anh để tâm ?”
“ để tâm là hành vi của em.”
Anh , mặt nghiêng sang hướng khác, giọng vẫn lạnh như thép.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/kho-theo-duoi/4.html.]
c.ắ.n môi, giọng nũng nịu như nỗi uất nghẹn trào :
“Em thích . Em chỉ thích thôi…
Em trở về nước, việc đầu tiên là tìm .
Vậy mà tránh em như tránh dịch… những năm qua, từng nghĩ đến em ?”
Anh im lặng trong thoáng chốc, bình tĩnh đáp:
“Không.”
trừng mắt:
“Em tin.”
“Em tra , những năm qua vẫn độc .”
“Chuyện đó… chẳng liên quan đến em.”
Anh , định bước :
“ về đây.”
“Cố Nghiễm Thâm! Em thật sự khó chịu lắm!
Sau khi nôn do say rượu, thể ngạt thở đấy!”
hét lên với theo bóng lưng .
Rồi giọng nhỏ , như một lời trách móc nghẹn ngào:
“Thôi, cứ … Dù … cũng chẳng quan tâm gì tới em nữa mà…”
Anh khựng một chút, vài giây do dự:
“ ở với em.
Em ngủ , sẽ đây trông.”
Khóe môi cong lên, một nụ đắc ý lướt qua.
“Cố Nghiễm Thâm, quá.”
Vừa , bắt đầu cởi khuy áo.
Con ngươi lập tức co rút :
“Em… em định gì?”
thản nhiên đáp:
“Thì ngủ chứ gì. Trên mùi rượu, đồ ngủ .”
Rồi nũng nịu:
“Lấy giúp em bộ đồ ngủ trong tủ nhé… em mềm nhũn, sức.”
Anh luống cuống , nhanh chân tới tủ quần áo.
giấu nụ thắng lợi, cố tình dặn thêm:
“Lấy cái váy ngủ ren trắng .”
Động tác của khựng một nhịp, yết hầu khẽ trượt lên xuống.
Chiếc váy đó… là “vũ khí chí mạng” mỗi cố tình trêu .
Anh đưa đồ cho , nhanh ch.óng lưng, tránh .
Hừ, giả vờ cái gì — đây từng thấy.
thong thả đồ xong, giọng nhẹ bẫng:
“Rồi, giúp em tắt đèn đầu giường nhé.”
Ngay khoảnh khắc xoay , nhảy bổ lòng .
Cơ thể lập tức cứng đờ, ánh mắt rơi xuống chiếc váy ngủ mỏng manh , thở nặng nề hẳn.
Gân xanh bên thái dương nổi lên, đuôi mắt cặp kính cũng nhuốm một tầng đỏ nhạt.
“Thẩm Thanh Hà… em cố ý đúng ? Em căn bản say.”
ngửa đầu, hôn lên yết hầu , giọng khẽ như rót mật:
“Thầy Cố, em sốt … chỉ ‘ân ái giải độc’ mới hết thôi
Giúp em nhé…”
Anh gồng , kiềm nén cơn d.ụ.c vọng đang sục sôi, giọng lạnh rõ rệt:
“Thẩm Thanh Hà, em tìm sai .
món đồ giải khuây khi em cô đơn!”
nháy mắt, ngón tay trượt nhẹ xuống phía , giọng ngây thơ:
“ cơ thể …
Sáu năm , nhịn như thế… khó chịu ?”
Anh nghiến răng, bất ngờ đẩy mạnh , kéo chăn giường quấn như một cái kén, chỉ chừa mỗi cái đầu lộ .
“Ngủ. Không thì ngay.”
Anh cau mày, giọng lạnh như băng.
…Gì cơ?
Đến mức mà vẫn thể nhịn ?
Không lẽ mấy năm nay tu thành chính quả ?
cam lòng, giãy giụa trong chăn, nhưng giữ c.h.ặ.t đến mức nhúc nhích nổi.
“Cố Nghiễm Thâm, em gì … chỉ ôm một chút thôi mà.”
“Nếu em ngủ, thật đấy.”
“…Được , em ngủ.”
Ba phút .
“ mà khó chịu ? Em giúp một tí nhé?”
“Không cần.”
“Em chỉ sờ một chút… chỉ một chút thôi mà—”
“Thẩm Thanh Hà!”
“…Được , em im miệng.”
Thật đúng là… cứng đầu như đá.