8
"Người nãy là bạn trai cô hả, tình cảm hai thật đấy." Vị bác sĩ đến xuống chiếc ghế cạnh , bắt đầu tán gẫu.
chỉ mỉm , giải thích rằng chúng thực chất là vợ chồng. Dù cũng chỉ là bác sĩ lạ mặt, cần thiết nhiều gì.
"Cô kết bạn WeChat với , gì thì báo cáo tình hình hồi phục thường xuyên. Tầm một tuần nữa thì tái khám, lúc đó nhắn tin để hẹn lịch cho." Bác sĩ đưa mã QR mặt .
nhanh ch.óng lấy điện thoại, quét mã kết bạn với .
"Cô tên là Nguyễn Chỉ ? Cái tên thật đấy. họ Cố."
"Chào bác sĩ Cố ạ." lễ phép chào một câu, lúc mới kỹ diện mạo của vị bác sĩ .
Anh còn trẻ, tầm 27 - 28 tuổi, sống mũi đeo một cặp kính gọng vàng. Khí chất ôn hòa, nụ sức truyền cảm. Đây là kiểu đàn ông khác biệt so với Lệ Trạch Hành.
Sau khi lấy t.h.u.ố.c và hỏi bác sĩ Cố thêm một vài điều cần lưu ý, và Lệ Trạch Hành trở về nhà.
Suốt một tuần đó, ngày nào cũng sống như heo, hết ăn , hết ăn, kết quả là tăng vọt tận hai ký rưỡi. Chuyện thực sự thể trách , Lệ Trạch Hành ngày nào cũng đổi món, hết nấu cơm hầm canh tẩm bổ cho , thử hỏi ai mà chịu cho nổi cơ chứ.
Đến ngày hẹn tái khám, gửi cho Lệ Trạch Hành một tin nhắn.
Nguyễn Nguyễn: "Hôm nay cần vội về nấu cơm cho em nhé, em sẽ cơm hộp mang đến công ty cho ."
Lệ Trạch Hành: "Đừng qua đây, chú ý cái chân đang thương của em ."
Nguyễn Nguyễn: "Không mà, chân em khỏi hẳn . Với cả hôm nay em tái khám, bệnh viện ngay gần công ty , nên em qua rủ ăn luôn."
Lệ Trạch Hành: "Được , chú ý an nhé."
cất điện thoại, cảm thấy vô cùng mãn nguyện. Sau khi phá sản, Lệ Trạch Hành cùng bạn mở một công ty nhỏ để bắt đầu từ đầu.
nhất định luyện tay nghề nấu nướng để mang cơm cho mới . Nếu cứ để gọi đồ ăn ngoài mãi thì tốn kém lắm! Chúng vẫn đang trong giai đoạn "phá sản" mà, thể so với lúc .
9
Chuẩn xong nguyên liệu và thực đơn, bắt đầu chuẩn đại triển tài nghệ! Tuy rằng đây từng kinh nghiệm nấu nướng, nhưng giờ bắt đầu học thêm kỹ năng cũng muộn.
Cuối cùng, hai tiếng đồng hồ nỗ lực trong bếp và thành công cháy khét một cái nồi, xào một đĩa... tạm gọi là đồ ăn.
Cũng tệ, chắc là ăn ch/ết .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/khi-toi-xuyen-den-day-cau-chuyen-da-den-hoi-ket/chuong-4.html.]
mãn nguyện xách hộp cơm khỏi nhà.
Theo kế hoạch, sẽ đến bệnh viện tìm bác sĩ Cố để tái khám , đó mới đưa cơm cho Lệ Trạch Hành. Kế hoạch hảo là thế, mà đến bệnh viện leo cây.
Bác sĩ Cố ở phòng việc, rõ ràng hẹn là hôm nay tái khám mà. Anh nhỉ?
Vì sợ trễ giờ đưa cơm cho Lệ Trạch Hành, định bụng loanh quanh tìm xem . Nếu thấy thì đưa cơm , hẹn ngày khác kiểm tra cũng .
Đi vòng vèo nửa vòng bệnh viện, đột nhiên thấy một bóng dáng cực kỳ quen thuộc ở góc rẽ.
Váy trắng, giày cao gót, gương mặt chực đầy vẻ ủy khuất. Đây... chẳng là nữ chính Tiêu Bạch Liên ? Cô gì ở đây thế ?
lặng lẽ tiến gần vài bước, nấp lùm cây trộm ngoài.
Chỉ thấy Tiêu Bạch Liên đang lóc nhào lòng một đàn ông. Nhìn kỹ đó xem nào... Ôi trời ơi, chẳng bác sĩ Cố đây !
Tiêu Bạch Liên sướt mướt nép n.g.ự.c bác sĩ Cố, còn thì vẻ mặt đau lòng, đưa tay nhẹ nhàng vỗ về lưng cô để an ủi.
Khoan ! đột nhiên nhớ điều gì đó.
Họ Cố, bác sĩ, khí chất ôn nhu, diện mạo tuấn tú... Đây chẳng là thiết lập điển hình của nam phụ si tình !
Thất sách quá! đường đường là độc giả thâm niên cấp độ mười của dòng truyện ngôn tình Mary Sue, mà giờ mới nhận điểm .
Trong lòng thầm tặc lưỡi tiếc rẻ cho bác sĩ Cố, một thế , dính cái thiết lập "lốp dự phòng" vạn năm cơ chứ!
Đang mải cảm thán, chợt thoáng thấy thần sắc của bác sĩ Cố. Ở góc độ mà Tiêu Bạch Liên thấy, mắt lộ một tia âm u.
chỉ trong chớp mắt, về vẻ mặt ôn nhu, lo lắng đầy đau xót như cũ.
Có lẽ là nhầm , nam phụ dịu dàng thể cảm xúc với nữ chính ?
Thấy cuộc trò chuyện của bọn họ sắp kết thúc, chậm rãi về phòng việc của bác sĩ Cố, giả vờ như nãy giờ vẫn luôn đợi ở đó.
Quả nhiên, một lát bác sĩ Cố .
"Ngại quá cô Nguyễn, để cô đợi lâu ." Trên mặt bác sĩ Cố vẫn treo nụ ôn hòa, lịch sự .
"Không ạ, cũng mới tới thôi." Xem một vở kịch thế thì đợi bao lâu cũng đáng mà.
Rời khỏi bệnh viện, xách hộp cơm chạy thẳng một đường đến công ty của Lệ Trạch Hành.