hoảng hồn đẩy Hứa Kim Việt , nhưng cái tên cứ như dính c.h.ặ.t .
Cậu hừ hừ vài tiếng mới miễn cưỡng ngẩng đầu lên, mặt mày đầy vẻ khó chịu vì cắt ngang.
"Ông nội, ông nhầm ."
Thầy nheo mắt tiến gần, trái ngó một hồi, thở phào nhẹ nhõm một thật dài.
"Ồ, hóa là cái cây lau nhà."
: "???"
Cây lau nhà?
Thầy bảo là cây lau nhà á?
Thôi bỏ , chấp say.
đưa tay lưng Hứa Kim Việt, híp mắt vặn một vòng thật mạnh.
Cậu khẽ kêu ca: "Đau quá."
Thầy lảo đảo hai đứa thêm vài cái nữa, lầm bầm : "Ông bảo mà, đầu thể phân nhánh như thế chứ..."
Tiếng bước chân dần xa.
Chút khí ám cũng tan biến sạch.
lạnh lùng đẩy Hứa Kim Việt : "Tránh đường, về phòng ngủ đây."
…
lớn lên trong cô nhi viện.
Đó là một tòa nhà ba tầng màu xám xịt, cánh cổng sắt lúc nào cũng hoen gỉ.
Viện trưởng Phương là một nghiêm khắc, đôi mày bà nhíu c.h.ặ.t đến mức thể kẹp gãy một cây b.út chì.
là một đứa trẻ "nhu cầu cao".
ôm, dỗ dành, xoa đầu kể chuyện.
Mỗi khi túm lấy góc áo bà Phương để nũng nịu, bà luôn vô cảm gỡ từng ngón tay .
mếu máo tìm cô giáo Miêu Miêu, nhưng trong lòng cô lúc đó đang ẵm một bạn nhỏ ốm.
ngoan ngoãn bên cạnh đợi, đợi đến lúc cô xong việc thì ngủ bên vách tường từ lúc nào.
Một , hai , vô như thế...
Sau học cách trở nên khôn ngoan hơn.
Không tìm viện trưởng, tìm cô giáo, chỉ tìm những chị đến l..m t.ì.n.h nguyện.
tung hết chiêu trò nũng nịu, tỏ đáng yêu như một chú ch.ó nhỏ cố gắng vẫy đuôi cầu xin sự thương hại.
Họ sẽ khen dễ thương, bế bổng lên cao, và lén nhét kẹo tay .
Khi họ , trở về chiếc giường nhỏ của , c.ắ.n c.h.ặ.t góc chăn để bật tiếng .
Lớn lên một chút, mới dần hiểu , viện trưởng và các cô lẽ đúng.
Ở một nơi như cô nhi viện, thiên vị một ai đó chính là bất công với những đứa trẻ còn .
Họ buộc san phẳng tình yêu để chia đều, để bất kỳ đứa trẻ nào cảm thấy là "đặc biệt".
bắt đầu tiết chế dần những mong cầu của bản .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/index.php/khi-nguoi-yeu-cu-la-chau-ngoan-cua-thay-huong-dan/chuong-5.html.]
Đi học, bạn bè thường lưng rằng "giả vờ thanh cao", thấy nhưng chẳng cảm giác gì.
Trình Dã thì khác.
Cậu là thành viên nhóm học tập kiêm bạn cùng bàn mà giáo viên sắp xếp cho .
Đẹp trai, chơi bóng rổ giỏi.
Ngày nào cũng tặng quà và thư tình cho , đôi khi bàn của cũng vạ lây.
thấy phiền, đẩy trả hết chỗ đồ đó .
Cậu hì hì đẩy sang: "Bạn nhỏ Khương, giữ hộ tớ chút mà~"
Sau đó, Trình Dã bắt đầu những việc kỳ lạ.
Cậu ấn đầu những tên con trai bậy bạ về tường, gằn giọng cảnh cáo: "Cái mồm cần nữa thì đem hiến tặng ."
Cậu xếp hàng thật dài để mua món sườn xào chua ngọt thích, đặt lên bàn với vẻ mặt tội nghiệp: "Ái chà, mua dư mất một phần ! Cầu xin bạn nhỏ Khương ăn giúp tớ với~"
Cậu bỏ cả chơi bóng rổ để bám lấy bắt giảng bài, nhưng chẳng thèm lấy một chữ mà chỉ dán mắt góc nghiêng khuôn mặt .
Lần đầu tiên, cảm thấy lẽ là một sự tồn tại đặc biệt trong lòng ai đó.
Trước kỳ thi đại học, tỏ tình.
: "Đỗ Đại học A thì chúng ở bên ."
Thật , dù đỗ, cũng sẽ đồng ý thôi.
trong bữa tiệc chia tay kỳ thi, phòng bao để lấy chiếc túi để quên ghế sofa.
Vừa đến cửa, thấy : "Dáng em Khương Tri Ý chuẩn thật đấy, eo thon m.ô.n.g cong, đợi bao giờ ông chơi chán thì để em hưởng sái tí nhé."
Tiếng hò hét cổ vũ vang lên khắp nơi.
giọng của Trình Dã mới là rõ ràng nhất: "Muốn chơi thì tự mà câu. Cái loại ngốc nghếch ngọt ngào đó, chỉ cần cho tí đồ ngọt là vẫy đuôi bám lấy ngay, nhạt nhẽo c.h.ế.t ."
Ngày hôm đó, một quãng đường dài để về nhà, mỗi bước chân cứ như dẫm bông gòn.
Sau kết quả trúng tuyển , thật may, đỗ cùng trường đại học với .
Cuộc sống đại học của bận rộn.
Từ thứ Hai đến thứ Sáu thì cắm chốt ở thư viện để cày điểm, thứ Bảy Chủ nhật thì chạy đôn chạy đáo thêm đủ việc.
từ bao giờ, lưng xuất hiện một "cái đuôi nhỏ".
phát tờ rơi ngoài đường, "vô tình" ngang qua đến tám trăm .
pha sữa ở khu đại học, trong góc nhai trân châu để học từ vựng.
lau bàn ở quán cà phê, cạnh cửa sổ giả vờ tài liệu chuyên ngành.
Chị khóa cùng thêm ghé tai trêu chọc: "Cậu tên là Hứa Kim Việt, khoa Tài chính trường bên cạnh đấy."
"À..."
"Cậu lén em nhiều lắm ."
"Vâng."
"Chắc đang theo đuổi em đấy chứ?"
"Thế thì kỹ năng tán tỉnh của tệ quá, như kẻ bám đuôi ."